Đêm tân hôn, chồng tôi vì bảo vệ “em gái nuôi”, đã tự tay cắt nát thư mời nhập học của tôi. Đến sáng hôm sau, tôi dọn sạch căn nhà cưới, không để lại một thứ gì. Tôi mở phong EMS, tay run đến mức không giữ nổi. Thứ tôi chờ đợi suốt năm năm, tấm offer từ Cambridge… bị cắt vụn thành hơn chục mảnh giấy rơi lả tả trong lòng bàn tay. Anh ta ngồi trên sofa, dáng vẻ thản nhiên đến lạnh người, giọng điệu nhẹ bẫng như đang bàn chuyện bữa tối. “Ân Ân thi nghiên cứu sinh lần hai lại trượt rồi. Em chọn đúng lúc này đi du học, em ấy sẽ khó xử lắm. Với lại em tốt nghiệp đại học rồi, đi làm cũng được, vội gì chứ.” Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, từng chữ như nghiến qua kẽ răng. “Anh có biết để có được tấm offer này, tôi đã thi IELTS ba lần không?” Anh ta nhíu mày, vẻ mặt không kiên nhẫn. “Ân Ân nhạy cảm hơn em, từ nhỏ đã thiếu cảm giác an toàn. Em nhường em ấy một chút thì có sao?” Không khí như đông cứng lại. Tôi hít sâu một hơi, không cãi vã, không làm ầm lên. Chỉ hỏi một câu, bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ với bản thân mình. “Anh tự muốn cắt, hay là cô ta bảo anh cắt?” Anh ta đáp, không chút do dự. “Có gì khác nhau sao? Em ấy nói không muốn sống nữa, tôi phải khiến em ấy yên tâm.” Khoảnh khắc đó, có thứ gì đó trong tôi… lặng lẽ vỡ vụn. Tôi không nói thêm lời nào. Rạng sáng hai giờ, khi anh ta đã ngủ say, tôi lặng lẽ đứng dậy. Dọn sạch căn nhà cưới. Từ quần áo, giấy tờ, đến từng món đồ nhỏ nhất. Ngay cả giấy đăng ký kết hôn… tôi cũng mang đi. Sáng hôm sau, điện thoại anh ta chỉ nhận được một tin nhắn. “Ra cục dân chính. Mang theo sổ hộ khẩu.” Chỉ một câu. Nhưng là dấu chấm hết cho cả một cuộc hôn nhân.
Bình luận truyện