“Cái gì?!”
“Ngày kia.”
“Anh không thể báo sớm hơn à?!”
“Bây giờ báo rồi.”
“Em chưa chuẩn bị tâm lý!”
“Chuẩn bị cái gì?”
“Mẹ anh là Từ Mẫn Hoa đấy! Nữ cường nhân giới thượng lưu! Nghe nói còn đáng sợ hơn cả anh! Bà ấy có… đánh chết em không?”
“Không.”
“Sao anh chắc vậy?”
“Vì em đang mang thai cháu nội của bà ấy.”
…Nghe cũng có lý.
Nhưng tôi vẫn hoảng.
Tôi bắt đầu dọn dẹp điên cuồng.
Căn nhà trọ bé xíu – một phòng khách, một phòng ngủ.
Tường bong tróc, đèn chập chờn.
Vòi nước thì cuối cùng anh đã sửa xong.
Ngày thứ ba, đúng chín giờ sáng.
Chuông cửa vang lên.
Tôi hít sâu, mở cửa.
Người đứng ngoài…
Tóc chải gọn không một sợi lệch.
Bộ suit Chanel.
Khí chất… áp đảo.
Từ Mẫn Hoa.
Mẹ của Lục Cảnh Thâm.
Ánh mắt bà quét tôi từ đầu đến chân.
Áo bầu. Dép lê. Tóc buộc qua loa. Không trang điểm.
So với con trai bà…
Tôi đúng là… một con ếch.
“Cô là Tô Niệm Niệm?”
“Cháu… chào cô ạ…”
“Đừng gọi tôi là cô.”
Tim tôi lạnh đi.
“Gọi tôi là bà Từ.”
…Còn đáng sợ hơn.
Bà bước vào, nhìn quanh căn phòng nhỏ.
Ánh mắt như đang khảo sát khu ổ chuột.
“Cảnh Thâm.”
Lục Cảnh Thâm bước ra, bế Ninh Ninh.
Ngay khi nhìn thấy đứa trẻ.
Gương mặt Từ Mẫn Hoa nứt ra.
Ninh Ninh ngái ngủ nhìn bà… rồi nắm chuỗi ngọc trai, cho luôn vào miệng.
“Đừng…. đó là ngọc trai Baroque….”Quá muộn.
Nước dãi dính đầy.
Cơ mặt bà giật giật.
Nhưng vẫn ôm cháu.
Bà ngồi xuống cái sofa… đang phải kê sách vì gãy chân.
“Sột kẹt…”
Người bà cứng lại một nhịp.
“Tô Niệm Niệm.”
“Dạ…”
“Cô lừa con trai tôi ba năm.”
“…Vâng.”
“Bắt nó sinh cho cô hai đứa con.”
…Thôi, khỏi sửa.
“Vâng.”
“Cô biết nếu chuyện này lộ ra, nhà họ Lục sẽ thành trò cười không?”
Tôi cúi đầu.
“Một tổng tài trăm tỷ bị trợ lý lừa suốt ba năm, đem lên phim còn bị chê vô lý.”
“…Đúng là vô lý thật ạ…”
Bà liếc tôi.
“Nhưng đứa vô lý hơn là con trai tôi.”
Tôi ngẩng lên.
“Rõ ràng đã khôi phục trí nhớ, không về nhà, không về công ty….”
“Lại chui vào cái chỗ rách nát này sống với cô?”
Bà quay sang nhìn Lục Cảnh Thâm.
“Lục Cảnh Thâm, rốt cuộc con đang nghĩ cái gì?”
“Con đang nghĩ… làm sao để theo đuổi vợ con.” Anh đáp rất tự nhiên.
Tôi và Từ Mẫn Hoa cùng lúc đứng hình.
“Theo đuổi?” Giọng bà lập tức cao vút, “Cô ta lừa con suốt ba năm! Con không truy cứu thì thôi, còn muốn theo đuổi ngược lại?”
“Vâng.”
“Đầu con sau tai nạn chưa sửa lại cho đàng hoàng đúng không?”
“Chưa hỏng ạ.”
“Vậy nói mẹ nghe lý do.”
Lục Cảnh Thâm bước đến, đứng ngay bên cạnh tôi.
“Đêm xảy ra tai nạn, cô ấy cứu con.”
“Ba năm qua, cô ấy chăm hai đứa nhỏ rất tốt.”
“Cô ấy chưa từng động đến tiền của con, cũng không lợi dụng thân phận của con.”
“Bóng đèn hỏng tự thay, ống nước rò tự sửa, nửa đêm con sốt, cô ấy một mình bế con đi viện.”
“Ba năm làm ‘vợ’, cô ấy còn tròn vai hơn bất kỳ người vợ thật sự nào.”
Anh nhìn thẳng.
“Con không theo đuổi cô ấy… thì theo đuổi ai?”
Căn phòng im lặng.
Từ Mẫn Hoa nhìn anh rất lâu, rồi chuyển ánh mắt sang tôi.
Tôi đứng cứng đờ, tay chân không biết đặt đâu, mắt đã đỏ hoe.

