Chồng Tôi Sau Một Đêm Đổi Người

Chương 6: #TTTY 2075




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 6 miễn phí!

“Trong những điều em nói với anh… có bao nhiêu là thật.”

“Vậy đáp án là gì?”

“Trừ câu ‘em là vợ anh’ ra… những câu khác đều là thật.”

Tôi khựng lại.

“Bao gồm cả câu ‘mê nhan sắc của anh’.” Anh nói thêm, giọng rất bình thản.

Mặt tôi lập tức nóng bừng.

Ba ngày sau khi Thẩm Thanh rời đi, mọi chuyện lên trang nhất.

Không phải kiểu tin đồn lá cải tôi từng lo sợ, mà là báo tài chính chính thống.

“Cựu con dâu hụt của tập đoàn Lục thị Thẩm Thanh bị nghi cố ý hãm hại Lục Cảnh Thâm, đang bị điều tra.”

“Sự thật vụ tai nạn ba năm trước bị phanh phui, nội bộ Lục thị chấn động.”

“Cổ phiếu tập đoàn Thẩm thị lao dốc, nhà họ Thẩm khẩn cấp xử lý khủng hoảng.”

Tôi cầm điện thoại, đọc từng dòng tiêu đề, đầu ngón tay lạnh ngắt.

Lục Cảnh Thâm đang ngồi bên cạnh, kiên nhẫn đút từng thìa cho Ninh Ninh.

“Anh cố tình đúng không?”

“Cái gì?”

“Cố tình để cô ta tìm tới, cố tình chọc giận để cô ta tự lộ, rồi tung hết ra ngoài.”

Anh lấy khăn lau vết bí đỏ dính bên mép con.

“Em nghĩ anh là loại người như vậy à?”

“Anh chính là loại người đó.”

Anh nhìn tôi rồi cười.

Lần đầu tiên, là một nụ cười thật sự.

“Tô Niệm Niệm… em hiểu anh hơn anh tưởng.”

“Dù sao cũng ở cạnh anh ba năm rồi.”

“Là bốn năm.” Anh sửa lại, “Một năm em làm ở phòng hành chính cũng tính.”

Tôi đứng hình.

“Anh… nhớ sao?”

“Anh đã nói rồi, anh chỉ mất trí nhớ chọn lọc. Em nghĩ anh quên sạch thật à?”

Anh nhìn tôi, giọng chậm rãi:

“Tô Niệm Niệm ngồi ở góc phòng hành chính, trưa nào cũng lên sân thượng ăn cơm hộp tự mang, một mình.”

“Tăng ca thì hay hát… mà hát rất dở.”

“Giáng sinh năm đó, bốc trúng tên anh, tặng một hộp bánh quy tự làm.”

“Anh nhớ hết.”

Nước mắt tôi rơi xuống lúc nào không hay.

Anh nhớ.

Anh nhớ tất cả.

Hộp bánh quy đó… tôi làm ba lần mới xong.

Lần đầu cháy khét, lần hai mặn chát, lần ba mới tạm ổn.Lúc đặt lên bàn anh, tay tôi run đến mức suýt đánh rơi.

Sau đó nghe nói thư ký dọn mất… tôi cứ tưởng anh chưa từng thấy.

“Trước khi bị dọn đi, anh đã ăn hai cái.” Anh nói.

“…Hơi ngọt.”

“Em cho hơi nhiều đường…”

“Anh biết.”

“Bốp!”

Ninh Ninh vỗ tay vào bát bí đỏ, bắn tung tóe lên mặt Lục Cảnh Thâm.

Không khí lập tức… tan tành.

“Lục Ninh Ninh!” Tôi lao tới.

Anh lau mặt, khóe môi vẫn cong nhẹ.

Chuyện của Thẩm Thanh ầm ĩ suốt một tuần.

Cảnh sát chính thức lập án, cô ta bị cấm xuất cảnh.

Nhà họ Thẩm rối như ong vỡ tổ.

Nghe nói bố cô ta đích thân gọi cầu xin Lục Cảnh Thâm.

Tôi không biết anh trả lời thế nào.

Chỉ biết hôm sau, nhà họ Thẩm tuyên bố cắt đứt quan hệ với Thẩm Thanh.

“Ra tay… cũng ác thật.” Tôi nói.

“Cô ta suýt gi//ết anh.”

“…Ừ.”

“Với lại…chỉ cần lệch một chút thôi, đã không có An An, Ninh Ninh…”

Anh nhìn hai đứa nhỏ đang bò dưới sàn.

“…và cả đứa trong bụng em.”

Tôi không nói gì.

Chỉ cúi đầu tiếp tục đan chiếc áo len nhỏ.

Tối đó, anh nghe điện thoại ngoài phòng khách.

Tôi nghe loáng thoáng.

“Mẹ, con không bị lừa.”

“Đúng, hai đứa trẻ đều là con của con.”

“Cô ấy… không phải kẻ lừa đảo.”

“Nếu mẹ muốn gặp, thì đến Nam Thành. Con sẽ không đưa cô ấy về thành phố A… ít nhất là bây giờ.”

“Tại sao à? Vì ở đó có quá nhiều người chờ xem cô ấy thành trò cười.”

“Chuyện của con, con tự quyết.”

Anh cúp máy.

Ngồi im rất lâu.

Hôm sau, anh nói:

“Mẹ anh sắp tới.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.