“Đừng có khóc.” Bà lạnh giọng, “Tôi còn chưa nói gì.”
Tôi vội hít một hơi, ép nước mắt xuống.
“Tô Niệm Niệm, cô người ở đâu?”
“Dạ… Nam Thành.”
“Cha mẹ?”
“…Không còn ạ. Cháu lớn lên ở cô nhi viện.”
Ánh mắt bà khẽ động.
“Bằng cấp?”
“Cao đẳng… quản trị hành chính.”
Bà im lặng vài giây.
Những thông tin đó – đặt cạnh xuất thân của Thẩm Thanh – đúng là không cần so cũng biết.
“Cô có sở trường gì?”
“Cháu… biết đan áo len.”
Ánh mắt bà lướt qua chiếc áo len nhỏ trên bàn.
“Còn gì nữa?”
“Nấu ăn… cũng tạm được.”
“Còn nữa?”
Tôi lí nhí:
“…Sinh con nhanh ạ?”
Lục Cảnh Thâm quay mặt đi.
Khóe miệng Từ Mẫn Hoa giật một cái.
Đúng lúc đó…. Ninh Ninh trong lòng bà bỗng cất tiếng:
“Bà nội!”
Không gian đông cứng.
Một đứa bé hơn một tuổi… lại gọi rõ ràng đến vậy.
Từ Mẫn Hoa cúi xuống nhìn.
Ninh Ninh đang ôm chuỗi ngọc trai, cười toe toét, lộ mấy chiếc răng sữa nhỏ xíu.
“Bà nội bế!”
Ánh mắt bà mềm đi.
Chỉ ba giây sau, bà ôm chặt lấy đứa bé.
“Đứa nhỏ này… giống hệt Cảnh Thâm hồi bé.”
Lục Cảnh Thâm đứng bên cạnh, không nói gì.
Nhưng vai anh… thả lỏng.
Buổi chiều, tôi đi đón An An.
Còn cố ý thay một bộ váy bầu gọn gàng hơn.
Vừa bước vào nhà…
An An thấy người lạ liền nép sau lưng tôi.
“An An, chào bà nội đi con.”
Thằng bé ló đầu ra:
“Cháu chào bà nội ạ…”
Từ Mẫn Hoa — một người phụ nữ luôn đi giày cao gót — lại cúi xuống, thậm chí là ngồi xổm.
“An An đúng không? Con mấy tuổi rồi?”
“Ba tuổi ạ!” Nó giơ ba ngón tay.
Bà nhìn nó, ánh mắt rõ ràng đã dịu đi rất nhiều.
“Thế… An An thích gì?”“Khủng long ạ!”
“Khủng long loại nào?”
“Khủng long bạo chúa! Vì nó mạnh nhất! Giống như bố mạnh nhất vậy!”
Từ Mẫn Hoa liếc sang Lục Cảnh Thâm.
Anh vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản.
Nhưng… vành tai rõ ràng đỏ lên một chút.
Bữa tối hôm đó – tôi nấu.
Không phải anh.
Dù sao… “nấu ăn cũng tàm tạm” là kỹ năng duy nhất tôi có thể đem ra khoe trước mặt mẹ anh.
Bốn món một canh.
Thịt lợn chua ngọt, súp lơ xào tỏi, cá vược hấp, cà chua trứng, canh sườn hầm ngó sen.
Toàn là món tôi vừa học trên mạng.
Nêm nếm mà tim đập thình thịch.
Từ Mẫn Hoa gắp một miếng thịt.
“Hơi chua.”
“… Cháu thêm chút đường nhé?”
“Không cần.” Bà lại gắp thêm một miếng, “Tôi ăn nhạt, chua vậy là vừa.”
Tôi: …
Lục Cảnh Thâm múc canh cho bà.
“Mẹ, uống canh.”
“Thôi đi.” Bà lườm anh, nhưng vẫn nhận bát.
Bữa cơm kết thúc…
Tôi cảm thấy mình vừa giảm thọ ba năm.
Tối đó, sau khi dỗ hai đứa nhỏ ngủ xong…Từ Mẫn Hoa gọi tôi ra.
“Tô Niệm Niệm, nghe rõ những gì tôi nói.”
“Vâng.”
“Thứ nhất, tôi không thích cô.”
“…Vâng.”
“Thứ hai, mắt nhìn người của con trai tôi đôi lúc có vấn đề. Nhưng quyết định của nó, tôi không can thiệp.”
…Nghe vừa chê vừa bênh.
“Thứ ba, chuyện cô lừa nó, tôi có thể coi như chưa từng xảy ra.”
Tôi ngẩng lên.
“Điều kiện là cô phải quay về thành phố A. Đường đường chính chính xuất hiện với tư cách Lục phu nhân.”
Tôi sững người.
“Đừng trốn ở cái nơi này nữa. Cô càng trốn, người ngoài càng coi thường.”
“Nhưng cháu….”
“Nhưng cái gì? Nhưng cô lừa nó?” Bà nhướng mày, “Nó đã khôi phục trí nhớ từ ba tháng trước, giả ngu suốt ba tháng. Cô nghĩ hai người ai lừa ai?”
Tôi: …
Không phản bác nổi.
“Người nó chọn – chính là người nhà họ Lục.” Bà nói, “Tôi không ngăn. Nhưng cô cũng đừng làm mất mặt nhà họ Lục.”
Bà lấy từ túi ra một tấm thẻ.
“Trước khi về thành phố A, đi chỉnh trang lại bản thân. Làm tóc, mua quần áo, chăm sóc da. Với bộ dạng này mà bước ra ngoài, người ta sẽ nghĩ con trai tôi mù.”
“Cháu không cần….”
“Không phải cho cô.” Bà ngắt lời, “Cho đứa cháu trong bụng.”
Bà nhìn xuống bụng tôi.

