7
Cũng chẳng rõ rốt cuộc ai mới là người bị chuốc thuốc, dù sao thì người cầu xin tha thứ cuối cùng… cũng không phải là tôi.
Sáng hôm sau, hiếm hoi lắm Cố Thời Dực mới dậy muộn.
Tôi đã học thuộc xong một quyển Nữ Giới, anh mới từ phòng ngủ bước ra.
“Chào buổi sáng, chồng yêu!”
Tôi nhảy tót lên người anh, cười tít mắt chào hỏi.
Cố Thời Dực hơi khựng lại, rõ ràng là cả người giật nảy lên.
Anh vòng tay ôm eo tôi, mãi sau mới giống như hạ quyết tâm, khẽ lên tiếng:
“Em yêu… lần sau có thể nhẹ một chút được không? Thật sự là… anh chịu không nổi rồi.”
Chịu không nổi? Sao được chứ?!
Đàn ông mà không được thì còn ai cần nữa!
Quản gia ở bên cúi đầu lặng lẽ rút lui, lập tức ra lệnh cho nhà bếp nấu súp ba ba và rượu ngâm dương nhục.
Phải bảo vệ cho tiểu thiếu gia nhà mình “cờ xí không đổ”.
Kết quả, liên tục một tuần, sắc mặt của Cố Thời Dực… càng lúc càng thảm.
“Không uống nữa! Thật sự là không còn giọt nào đâu!”
Anh kiên quyết phản đối, lúc này quản gia mới chịu đổi lại thành bữa tối bình thường.
Tôi uống cháo trắng hiếm hoi, bụng dưới ấm áp, lòng vui phơi phới.
Nhưng khi phục vụ dọn đồ ăn xong vẫn không đi, tôi ngẩng đầu thì thấy một gương mặt quen thuộc.
“Cô làm gì ở đây?”
Lâm Noãn không trả lời, chỉ đỏ mặt nhìn chằm chằm người đàn ông ngồi đối diện, vẻ ngại ngùng hiện rõ.
Bình luận bay đến giải thích:
【Hu hu hu, nữ chính đúng là một bé ngoan biết ơn! Vừa tỉnh lại đã lập tức đi tìm tin tức của nam chính.】
【Nữ chính tới rồi, nữ phụ nhanh dọn đồ cuốn gói đi là vừa!】
【Ơn cứu mạng phải lấy thân báo đáp hả? Hơi cũ rồi nhưng mà tôi thích!】
Tôi nhìn trống rỗng, không cảm xúc.
Phiền thật, dai như đỉa ấy!
Lương tháng của giúp việc nhà họ Cố toàn từ 500 ngàn trở lên, tôi nghi ngờ có người đội lốt “báo ân” để xin việc lắm rồi.
“Có chuyện gì sao?”
Thấy tôi mặt lạnh tanh, Cố Thời Dực nghi hoặc hỏi.
Tôi còn chưa kịp mở miệng, Lâm Noãn đã chen lên trước:
“Cố tiên sinh, thời tiết bắt đầu lạnh rồi, uống chút canh nhung hươu hồng sâm để làm ấm người nhé.”
Giọng cô ta ngọt tới mức có thể vắt ra mật ong, khiến tôi nổi hết da gà.
“Không cần.”
Cố Thời Dực thậm chí chẳng buồn liếc mắt.
“Nhưng đây là em tự tay nấu, đã hầm suốt 4 tiếng đồng hồ…”
“Ồ. Thế thì sao?”“Cố tổng, anh thật sự không nhớ em sao?”
Lâm Noãn trông như sắp khóc, mắt ngấn lệ, tay run rẩy cầm chén canh.
Cố Thời Dực đẩy nhẹ gọng kính:
“Xin lỗi, tôi bị mù mặt.”
Câu vừa dứt, Lâm Noãn lập tức òa khóc chạy đi, trước khi rời đi còn trừng mắt với tôi một cái.
Tôi: ???
Gì chứ? Hình như tôi còn chưa nói gì mà? Tự mình đi là tốt rồi, đỡ phải kiếm lý do đuổi người.
Nhưng nữ chính vẫn là nữ chính, khóc cả buổi chiều xong, hôm sau lại quay về chỗ làm như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Chỉnh lại cằm, dựng sống lưng thẳng tắp, bày ra bộ dáng kiêu ngạo lạnh lùng như đóa bạch liên hoa.
Cũng phải, thời buổi này, việc làm lương 500 ngàn mỗi tháng đâu dễ kiếm.
Quản gia lại mang tới catalog túi mới, trang sức mới, tôi quẹt vài cái, vài trăm triệu bay như nước.
Lúc này, Lâm Noãn cuối cùng cũng nhịn không nổi nữa.
“Cô Tần, tiền cô tiêu đều là của Cố tổng đấy.”
“Chứ còn của ai?”
Tôi liếc cô ta bằng ánh mắt như nhìn sinh vật lạ.
“Tôi là vợ anh ấy, không tiêu tiền chồng, chẳng lẽ tiêu tiền cô?”
Lâm Noãn nghẹn lời, mặt đỏ bừng.
“Cố tổng mỗi ngày dậy sớm hơn cả gà, ngủ muộn hơn cả chó, bận đến nỗi ăn không kịp, đến mức bị đau dạ dày. Số tiền này là anh ấy vất vả làm ra! Còn cô thì chỉ biết ăn ngon mặc đẹp, tiêu xài phung phí! Cô hoàn toàn không xứng với anh ấy!”
Ngủ muộn hơn chó? Vậy người mỗi tối tám giờ đã cuốn lấy tôi đòi “lên giường” là ai? Còn cái bệnh dạ dày gì đó, tôi sống với anh lâu vậy chưa từng nghe anh nhắc đến.
Bịa thêm cái hình mẫu bá đạo tổng tài ở đâu ra thế? Tôi nhìn dáng vẻ phẫn uất của Lâm Noãn, không phản bác gì mà chỉ nhẹ nhàng hỏi lại:
“Vậy cô nói thử xem, người như thế nào mới xứng với anh ấy?”
“Dĩ nhiên là người phụ nữ dịu dàng, biết giặt giũ nấu ăn, giỏi quán xuyến việc nhà. Chỉ có người như thế mới xứng đáng đứng sau Cố tổng, làm hậu phương vững chắc!”
Cô ta ngẩng cao đầu, cứ như đang miêu tả chính mình vậy.
Tôi bỗng tỉnh ngộ.
“Nhưng mà tôi chỉ biết tiêu tiền thì sao? Chồng à, em chẳng biết làm gì hết, anh sẽ không chê em chứ?”
Tôi nhào vào lòng Cố Thời Dực, giả vờ lau nước mắt.
Lâm Noãn sững sờ tại chỗ, mặt cắt không còn giọt máu.
Cố Thời Dực cúi xuống hôn lên má tôi, nhẹ giọng dỗ dành:
“Đàn ông kiếm tiền là để cho vợ tiêu. Anh thích nhất là nhìn em quẹt thẻ. Còn mấy chuyện giặt giũ nấu nướng ấy hả…”
Anh ngẩng đầu lên, giọng lạnh đi mấy phần:
“Tôi trả lương cho người giúp việc là để làm thay việc chứ không phải để các cô chỉ trỏ vào chủ nhà. Cô không muốn làm, thì có khối người khác muốn.”
Lâm Noãn cắn môi, mắt ngấn lệ nhưng lần này không bỏ đi ngay như lần trước.
Tôi cũng ngạc nhiên, lần này nhẫn nhịn dữ vậy? Cho đến nửa đêm, tôi dậy đi lấy nước, đi ngang phòng giúp việc, thì nghe thấy tiếng Lâm Noãn đang tự lẩm bẩm trước gương:
“Lâm Noãn, mày không thể từ bỏ dễ dàng như thế! Ngã ở đâu thì đứng dậy ở đó! Mày làm được mà! Cố lên, Lâm Tiểu Noãn!”
…

