Bài diễn thuyết kiểu truyền cảm hứng thành công à? Mà sao nghe mấy lời này quen thế nhỉ?
8
Có lẽ vì đã rút kinh nghiệm, Lâm Noãn bớt làm càn trước mặt tôi.
Nhưng đối với Cố Thời Dực thì ngày càng ra sức lấy lòng.
Sáng sớm tưới hoa, cô ta “vô tình” làm ướt bộ vest của Cố Thời Dực, mắt đỏ hoe, đòi tự tay giúp anh thay đồ.
Buổi trưa trong thư phòng, bưng cà phê lên thì “trượt chân”, rồi nửa ly đổ hết lên xương quai xanh của mình.
Tối đến, cô ta tóc còn ướt, khoác trên người váy ngủ lụa mỏng, ngồi co ro trước cửa phòng ngủ của tôi và Cố Thời Dực, khóc thút thít kể rằng mình gặp ác mộng, không ngủ nổi.
Bị quấy rầy ban đêm thêm lần nữa, cuối cùng Cố Thời Dực cũng nổi giận.
Anh tiếc nuối rời khỏi người tôi, thở hổn hển lầm bầm:
“Đám người giúp việc mà quản gia tuyển ở đâu ra thế? Sao đứa nào cũng vụng về vậy?! Ngày nào cũng hất rượu, hất cà phê lên người tôi, quần áo thay liên tục không kịp.Đêm đến lại khóc lóc gào thét, ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống vợ chồng!”
Đám? Tôi hơi ngẩn ra, chú ý tới cách anh dùng từ.
“Khoan đã, anh thật sự bị mù mặt hả?”
Cố Thời Dực bào chữa:
“Anh chỉ không nhớ nổi những người không quan trọng thôi.”
Nghĩ tới Lâm Noãn đã nỗ lực bao nhiêu, tôi âm thầm đốt cho cô ta một nén nhang.
9
Hôm đó nhà họ Cố mở tiệc gia đình, tôi theo Cố Thời Dực về nhà tổ.
Lúc đi vệ sinh, Cố Yến bất ngờ chặn tôi ở hành lang, mắt đắm đuối nhìn tôi:
“Em càng ngày càng đẹp.”
Cái này mà cũng cần anh nhắc sao? Tôi lười biếng vuốt chiếc nhẫn kim cương to như trứng bồ câu trên tay, lạnh lùng ném cho anh ta một chiếc máy ghi âm.
“Tiểu An, em yên tâm, anh nhất định sẽ cứu em thoát khỏi địa ngục này!”
Cố Yến đầy cảm động, định đưa tay nắm lấy tôi.
Tôi ghét bỏ né đi, phẩy tay.
“Không cần! Nhớ chuyển khoản cho tôi là được.”Anh ta thích nghe chuyện giường chiếu, phải không? Tôi bỏ tiền thuê riêng một thiếu gia ở hội quán Bạch Mã, ghi âm tròn một tháng. Tổng cộng hơn 500GB, tha hồ mà nghe!
Trước khi rời đi, tôi còn ân cần dặn dò:
“Lần sau có việc thế này nhớ tìm tôi tiếp nhé!”
Không để người ngoài kiếm lợi.
Dù số tiền chẳng bằng 1/10 tiền tiêu vặt hàng tháng của tôi, nhưng tiền của kẻ ngốc thì vẫn cứ nhận thôi.
Muỗi nhỏ cũng là thịt.
Tôi kiếm gọn 490 ngàn, lòng vui như nở hoa.
Vừa ngân nga hát vừa quay lại đại sảnh, tôi ôm lấy mặt Cố Thời Dực mà hôn lấy hôn để.
Anh giữ tôi ngồi trên đùi, giọng th* d*c hỏi:
“Vừa rồi em đi đâu vậy?”
“Đi vệ sinh…”
Tôi hơi do dự, giấu nhẹm chuyện giao dịch với Cố Yến.
Dù sao bán clip cũng không được vẻ vang cho lắm.
“Thật sao?”
Cố Thời Dực vân vê lọn tóc tôi, giọng điệu đầy hàm ý.
Tôi ghét cái kiểu nửa vời đó, tức khí chặn miệng anh lại.
Hôn đến mức cả hai đều không thở nổi mới chịu buông ra.
“Chỉ biết lấy lòng thôi.”
Anh bất lực thở dài.
“Thế anh có thích không?”
Tôi cắn nhẹ vành tai anh, vòng tay ôm lấy cổ.
Bàn tay to nện cho tôi một cái vào mông.
Ánh mắt Cố Thời Dực tối sầm lại, giọng trầm khàn:
“Đêm nay không về.”

