Sủng Thê Trên Xe Lăn: Chồng Ơi, Em Muốn Cả Người Lẫn Tiền

Chương 6




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 6 miễn phí!

6

Bác sĩ gia đình tiêm cho Cố Thời Dực một mũi an thần.

Liều không mạnh, chỉ có thể giảm triệu chứng.

Tiếng nước trong phòng tắm vẫn chảy, anh đã ở trong đó gần một tiếng, không cho ai vào.

Anh rất tự trọng, những việc như tắm rửa mà làm được thì tuyệt đối không cần người khác giúp.

Đột nhiên, bên trong vang lên tiếng kính vỡ.

Tôi giật mình, vội gõ cửa:

“Anh không sao chứ? Té ngã rồi hả? Cố Thời Dực! Em về rồi, em rửa tay rất nhiều lần rồi, sạch sẽ lắm! Anh cho em vào, được không?”

Tiếng nước ngừng lại.

Không lâu sau, cửa mở.

Cố Thời Dực đẩy xe lăn ra ngoài, làn da lộ ra bên ngoài đã bị cọ đến đỏ ửng một cách bất thường.

Tóc đen rũ nhẹ trước trán, anh ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt bỗng đỏ hoe.

“Vợ à…”

Anh bất ngờ ôm chặt lấy tôi, đầu vùi vào eo tôi, giọng đầy ấm ức:

“Cô ta giữ xe anh lại, anh không đi được. Cô ta còn định hôn anh… Anh thấy bẩn lắm. Nhưng anh đã rửa sạch rồi! Rửa rất nhiều lần! Vợ đừng bỏ anh mà…”

Tôi v**t v* mái tóc mềm mại của anh, miệng cười tươi như hoa.

Cố Thời Dực là kiểu người cổ hủ, trong xương cốt vẫn giữ tư tưởng gia trưởng.

Anh tin rằng đàn ông phải gánh vác cả gia đình, tuyệt đối không được để lộ điểm yếu trước mặt người mình yêu.

Nhưng đâu biết, tự ti mới là món hồi môn tốt nhất của đàn ông.

Không rõ là do thuốc hay rượu, lúc này anh như người say, ôm tôi làm nũng chẳng khác gì một chú chó Samoyed to xác.

Sự đối lập này… dễ thương chết mất!

Tôi nhịn cười, nghiêm túc hỏi:

“Cô ta chạm vào đâu rồi? Em hôn vào là hết ngay, được không?”

Cố Thời Dực ngập ngừng ngẩng đầu, chỉ vào xương quai xanh.

Tôi cúi người hôn một cái.

Ngón tay anh chỉ xuống yết hầu, môi tôi lại theo sát.

Vành tai người đàn ông dần đỏ ửng, nhịp thở cũng hỗn loạn hơn.Anh chớp mắt, như vừa nhận ra một quy tắc gì đó.

“Chỗ này, chỗ này nữa, còn cả chỗ này…”

Gần như khắp người anh đều bị tôi hôn qua.

Môi tôi suýt nữa rộp luôn.

Cuối cùng, anh kéo cái quần ngủ mà tôi vừa ngồi đè nhăn nheo ra…

???

Tôi nheo mắt lại, giọng đầy nguy hiểm:

“Cô ta… đụng cả chỗ này rồi?”

Biết mình lố quá, Cố Thời Dực sững lại một lúc, cuống quýt giải thích:

“Không có!”

Anh ngượng ngùng ho khan, mắt lảng đi chỗ khác, giọng nhỏ hẳn xuống:

“Anh là muốn… em chạm vào.”

Tác dụng thuốc còn sót lại bắt đầu phát tác, Cố Thời Dực dựa vào xe lăn, đôi mắt dâng lên một tầng hơi nước.

Ánh đèn trắng rọi xuống, khiến cả người anh trông vừa yếu đuối vừa dễ bắt nạt.

Nhìn mà tôi cũng hơi… nổi hứng.

“Thật ra… cũng không phải là không được…”

Đôi mắt Cố Thời Dực lập tức sáng bừng.

“Nhưng mà, hôm nay mình chơi kiểu khác.”

Còng tay khóa chặt anh vào hai bên tay vịn của xe lăn.

Tôi bịt mắt anh lại, vẫn dùng cái tất ren lần trước.

Mất đi thị giác khiến các giác quan khác của Cố Thời Dực trở nên nhạy cảm đến bất thường.

Anh hồi hộp nuốt nước bọt.

“Em yêu…”

Tôi nâng mặt anh lên, hôn cho đến khi anh chẳng phân biệt được phương hướng.

Một trò chơi do tôi làm chủ… chính thức bắt đầu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.