“Nếu làm hỏng thì sao? Ai gánh nổi trách nhiệm này?”
“Giám đốc, anh tuyệt đối đừng tin cô ta, cô ta chuyên bốc phét mà!”
Những lời phụ họa nối tiếp nhau vang lên, những đồng nghiệp vốn chẳng thèm nhìn tôi thường ngày giờ bỗng dưng thi nhau đứng về phía Vương Kỳ.
Họ nhìn tôi như thể nhìn một kẻ xiếc không biết lượng sức, một kẻ sắp kéo cả đám xuống hố cùng mình.
Những câu nói đó rơi xuống người tôi như cơn mưa lạnh buốt, nhưng trong lòng tôi lại bình thản đến lạ.
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn giám đốc Trương.
Tôi biết, quyền quyết định nằm trong tay anh ta.
Lúc này, anh ta như một người đang ch//ết đuối, còn tôi là cọng rơm duy nhất trước mặt—không rõ thật hay giả.
Nắm lấy, hay mặc kệ?
Sắc mặt anh ta thay đổi liên tục: từ tái mét chuyển sang đỏ bừng rồi thành xanh xám.
Tôi biết anh ta đang đấu tranh nội tâm, đang đong đếm rủi ro.
Tin tôi—nếu tôi làm hỏng, anh ta cũng coi như mất chức.
Không tin tôi—nhưng tình hình này, cũng không khá hơn.
Từ trong phòng họp vang lên tiếng ghế bị kéo dịch, người đàn ông Pháp dẫn đầu dường như đã hoàn toàn mất kiên nhẫn, đang chuẩn bị rời đi.
Âm thanh đó như búa tạ, nện thẳng vào thần kinh căng như dây đàn của giám đốc Trương.
Anh ta nghiến răng, ánh mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ liều lĩnh như một con bạc sắp tất tay:
“Cô… cô theo tôi vào!”
Câu nói đó gần như được anh ta rít ra từ kẽ răng, rồi lập tức đẩy đám người vây quanh sang hai bên, quay người bước về phía phòng họp.
“Giám đốc!” Vương Kỳ hét lên, định ngăn lại, nhưng chỉ nhận được cái liếc lạnh như băng kèm một tiếng “Tránh ra!” của giám đốc Trương.
Tôi lặng lẽ đi theo sau, cảm nhận rõ ràng những ánh mắt sắc như da//o găm đang bám chặt lấy lưng mình.
Đặc biệt là ánh mắt của Vương Kỳ—đầy căm hận, như muốn nói: Lâm Vãn, cứ chờ mà ch//ết đi.
Tôi hít một hơi sâu, lồng ngực ngập tràn mùi không khí tù túng của văn phòng.
Đẩy cánh cửa kính dày nặng của phòng họp ra, một luồng áp lực mạnh mẽ lập tức ập đến.
Người đàn ông Pháp dẫn đầu tên là Hervé, khoảng ngoài năm mươi tuổi, mái tóc được chải chuốt cẩn thận, phong thái đúng chuẩn quý ông.
Ông ta đã đứng lên, hai trợ lý bên cạnh cũng đã xách cặp, sẵn sàng rời đi.
Trên mặt ông ta hiện rõ vẻ kiêu ngạo kiểu Pháp cùng sự khó chịu không che giấu.
Giám đốc Trương lập tức cúi rạp người xuống, cố nặn ra nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, lắp bắp xin lỗi bằng thứ tiếng Anh méo mó:
“Sorry, very sorry…”
Ngài Hervé nhíu mày, lạnh lùng ngắt lời bằng tiếng Pháp, giọng nói nhanh và chứa đầy bất mãn.
Giám đốc Trương ngẩn người, chỉ biết đứng đó cười gượng, vò tay một cách lúng túng.
Cả phòng họp lặng như tờ.
Tôi đặt nhẹ ly cà phê sang chiếc ghế trống bên cạnh, đáy ly chạm mặt bàn vang lên một tiếng “cạch” thanh thoát, phá tan sự im ắng.
Tất cả ánh nhìn lập tức đổ dồn về phía tôi.
Tôi chỉnh lại vạt áo sơ mi rẻ tiền, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt dò xét của ngài Hervé.
Sau đó, tôi cất tiếng:“Monsieur Hervé, au nom de notre entreprise, je vous présente nos plus sincères excuses pour ce désagréable contretemps.”
(Ngài Hervé, thay mặt công ty chúng tôi, tôi xin gửi lời xin lỗi chân thành nhất vì sự cố không mong muốn này.)
Giọng tôi rõ ràng, bình tĩnh, từng âm tiết tròn trịa, chuẩn chỉnh như phát ra từ Paris.
Thời gian như bị đóng băng.
Ngài Hervé đang định quay người rời đi thì khựng lại.
Trong đôi mắt xanh băng giá của ông ta hiện rõ sự kinh ngạc, sau đó chậm rãi quay lại, ánh nhìn sắc bén soi xét tôi kỹ lưỡng.
Hai trợ lý phía sau ông ta cũng sững người, liếc nhau đầy sửng sốt.
Qua vách kính phòng họp, tôi có thể nhìn thấy gương mặt của Vương Kỳ và đám đồng nghiệp đang cứng đờ ngoài kia.
Miệng họ há hốc như thể có thể nhét vừa một quả trứng gà, ánh mắt tràn ngập vẻ không thể tin nổi.
Nét giễu cợt còn chưa kịp rút khỏi mặt Vương Kỳ, đã đông cứng lại, vừa buồn cười vừa đáng thương.
Giám đốc Trương thì như hóa đá, ngẩn người nhìn tôi rồi lại quay sang ngài Hervé, biểu cảm trên mặt biến đổi như bảng pha màu.
Ngài Hervé từ từ ngồi xuống, khoanh tay, hơi nghiêng người về phía trước, nhìn tôi bằng ánh mắt hoàn toàn mới—thú vị và đầy hào hứng.
“Mademoiselle, vous parlez un français remarquable.”
(Thưa cô, tiếng Pháp của cô thật tuyệt vời.)
Tôi mỉm cười nhẹ, bình thản đáp lại:
“Merci, Monsieur. C'est un honneur.”
(Cảm ơn ngài. Đó là vinh dự của tôi.)
Tôi biết, cửa ải đầu tiên của cuộc khủng hoảng này, tôi đã vượt qua rồi.
03
Cánh cửa phòng họp được khép lại nhẹ nhàng, chặn đứng mọi ánh nhìn dò xét từ bên ngoài.
Giám đốc Trương ngồi cứng đờ bên cạnh tôi như một con rối gỗ, hơi thở dồn dập, ánh mắt dán chặt vào tôi như thể tôi là sinh vật ngoài hành tinh vừa rơi xuống từ trời.
Còn tôi thì đã hoàn toàn nhập cuộc, bước vào trạng thái làm việc.
Ngài Hervé bắt đầu trình bày mục đích chuyến khảo sát lần này cùng các kỳ vọng của họ. Giọng nói của ông ta đã quay về nhịp điệu chuẩn mực của một buổi trao đổi công việc, đan xen nhiều thuật ngữ chuyên ngành.
Tôi gạt bỏ mọi tạp niệm, đầu óc vận hành hết công suất, nắm bắt chính xác từng câu từng chữ, rồi chuyển ngữ trôi chảy sang tiếng Trung để truyền đạt lại cho giám đốc Trương.
“Ngài Hervé nói, họ rất quan tâm đến bản đề xuất kỹ thuật sơ bộ mà chúng ta đã gửi, tuy nhiên phần thông số ứng dụng của vật liệu composite mới còn quá thận trọng. Họ hy vọng có thể nhận thêm dữ liệu thử nghiệm cụ thể để củng cố độ tin cậy.”
Vừa phiên dịch, tôi vừa nhanh tay ghi chú lại các từ khóa quan trọng vào sổ tay.
Nghe xong phần dịch, giám đốc Trương giật mình như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, vội vàng lật tài liệu trước mặt, trán lập tức lấm tấm mồ hôi.
Rõ ràng, câu hỏi này đã vượt ngoài tầm chuẩn bị của anh ta.
Anh ta ấp úng vài câu, chỉ có thể nói mấy lời xã giao như: “Chúng tôi sẽ bổ sung tài liệu sau cuộc họp.”
Ngài Hervé nhíu mày lần nữa, bầu không khí bắt đầu trở nên lúng túng.
Tôi thấy ông ta dùng ngón tay gõ nhẹ vào một điểm trên bản thiết kế kỹ thuật, ánh mắt dừng lại rất lâu ở đó.
Tôi chợt nhớ ra điều gì đó.
Khi mới vào làm, tôi từng phải sắp xếp một đống tài liệu kỹ thuật cũ như núi. Trong đó có một bản báo cáo thử nghiệm nội bộ về chính loại vật liệu này—bị gạt khỏi đề án chính thức vì dữ liệu quá táo bạo.

