Cô Nhân Viên Vô Hình Biết Tiếng Pháp

Chương 1




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 1 miễn phí!

Tôi từng ghi “thành thạo tiếng Pháp” trong bản lý lịch xin việc, và suốt ba tháng sau đó, tôi trở thành trò cười cho cả công ty.

Ai cũng xem tôi là kẻ thích sĩ diện, thích nói khoác mà không cần bản nháp.

Cho đến khi đoàn khảo sát từ trụ sở chính bên Pháp bất ngờ ghé thăm...

01

Tôi tên là Lâm Vãn, một cái tên bình thường đến mức không thể nào bình thường hơn.

Lý lịch của tôi cũng tầm thường y như thế.

Tốt nghiệp từ một trường đại học hạng ba, thả hồ sơ vào thị trường tuyển dụng chẳng khác nào một giọt nước rơi vào biển cả—chẳng gây nổi chút gợn sóng.

Việc tôi được nhận vào công ty này, hoàn toàn là ăn may.

Có lẽ là nhờ dòng chữ “thành thạo tiếng Pháp” trong bản lý lịch, giữa một rừng hồ sơ mờ nhạt, nó vừa chói mắt lại vừa nực cười.

Vậy là tôi trở thành trò cười của cả công ty.

Trọn ba tháng.

Chín mươi mấy ngày.

Tôi như một món vật trưng bày sống, để họ mặc sức bàn tán, chế giễu nơi phòng trà, giờ ăn trưa, hay lúc tan ca.

“Ê, thấy con bé Lâm Vãn chưa? Cái đứa ghi là ‘thành thạo tiếng Pháp’ ấy.”

“Thấy rồi, thấy rồi, ngoại hình chẳng có gì nổi bật, nhưng khẩu khí thì to thật.”

“Nghe nói tiếng Anh bằng B1 còn trượt, mà dám nói rành tiếng Pháp? Nó biết tiếng Pháp có bao nhiêu chữ cái không vậy?”

“Giới trẻ bây giờ đúng là cái gì cũng dám bịa ra để xin việc, sĩ diện quá mức rồi.”

Những lời ấy vo ve bên tai như lũ ruồi nhặng, đuổi mãi không đi, trốn cũng chẳng thoát.

Tôi đeo cặp kính gọng dày, mặc áo sơ mi bạc màu cùng quần jeans đã sờn, mỗi ngày đều ngồi ở vị trí khuất nhất trong văn phòng, lặng lẽ làm những việc lặt vặt: sắp xếp tài liệu, photo hồ sơ, đảm nhiệm mấy công việc chẳng ai thèm đoái hoài.

Tôi không phản bác, không tranh luận, thậm chí còn chẳng buồn thể hiện cảm xúc.

Vì tôi hiểu, với những người đã mặc định tôi là đồ khoác lác, thì bất kỳ lời giải thích nào cũng chỉ khiến họ càng châm chọc mạnh hơn.

Thế giới của tôi chỉ còn lại tiếng gõ bàn phím và tiếng máy in hoạt động.

Họ không biết rằng, mỗi tháng khi lương vừa về, trừ đi khoản chi tiêu tối thiểu, tôi gửi ngay phần còn lại về quê.

Mẹ tôi đang bệnh, cần rất nhiều tiền để điều trị.

Thể diện và tự trọng, đặt bên cạnh sự sống và gia đình, chẳng đáng một xu.

Vì vậy, tôi cần công việc này.

Dù phải bò bằng đầu gối mà sống, tôi cũng sẽ bám trụ lại đây.

Hôm nay cũng như mọi ngày.

Nắng len qua khe rèm cửa, rọi xuống bàn làm việc thành từng vệt sáng, trong không khí lơ lửng những hạt bụi nhỏ li ti.

Văn phòng ngập tràn cảm giác căng thẳng lạ thường.

Giám đốc bộ phận kinh doanh—anh Trương—giống như con sư tử bị nhốt lồng, cứ đi tới đi lui ngoài hành lang. Mồ hôi túa ra trên trán, giày da sáng bóng giẫm lên sàn tạo nên thứ âm thanh gấp gáp và hỗn loạn.

“Người đâu rồi?! Gọi được chưa? Gọi tiếp đi! Gọi cho bằng được!”

Anh gầm lên, tiếng vang khắp tầng.

“Giám đốc, không được đâu ạ… Điện thoại tắt máy rồi, gọi về nhà cũng không ai nghe…”

Trợ lý Tiểu Trần sắp khóc đến nơi.

Tôi bưng ly cà phê hòa tan vừa pha từ phòng trà đi ngang qua tâm bão này.Tôi biết chuyện gì đang xảy ra.

Đoàn kiểm tra từ trụ sở chính bên Pháp đột ngột ghé thăm—sớm hơn một ngày so với lịch hẹn.

Công ty đã bỏ ra số tiền lớn để thuê một phiên dịch viên chuyên nghiệp, nghe đâu mức giá theo giờ cao đến mức giật mình.

Vậy mà đúng lúc quan trọng nhất, người đó bỗng dưng biến mất khỏi thế giới.

Trong phòng họp, mấy người đàn ông tóc vàng mắt xanh đã ngồi gần nửa tiếng đồng hồ.

Nét mặt từ nụ cười lịch sự ban đầu chuyển thành rõ ràng sự mất kiên nhẫn.

Toàn bộ công ty, ai biết chút tiếng Anh đều bị lôi đi thử giao tiếp, nhưng kết quả đều thảm hại.

Vì đối phương là người Pháp, cứng đầu chỉ dùng tiếng Pháp mà thôi.

Bộ phận kinh doanh—không, phải nói là cả công ty—đang rơi vào trạng thái hoảng loạn như sắp tận thế.

Tôi thấy Vương Kỳ—cô nàng từng cười nhạo tôi hăng nhất—đang nép sau đám đông, gương mặt hiện rõ nét hả hê pha lẫn lo âu.

Tất nhiên là cô ta lo rồi.

Nếu dự án này đổ bể, tiền thưởng cuối năm của tất cả mọi người sẽ tan thành mây khói.

Điện thoại của giám đốc Trương reo lên, anh gần như nhào tới bắt máy.

Chỉ mấy giây sau, sắc mặt anh lập tức trắng bệch như tờ giấy.

Tôi đoán, đó là cuộc gọi xác nhận rằng phiên dịch đã chính thức “bốc hơi”.

Anh tắt máy, loạng choạng vài bước, dựa vào tường, ánh mắt tuyệt vọng quét một vòng những gương mặt đang ngơ ngác và hoang mang.

Không khí như bị đóng băng.

Mọi người đều nín thở, dè chừng.

Giữa sự tĩnh lặng như ch//ết đó, tôi chầm chậm bước về phía anh, tay vẫn cầm ly cà phê.

Mùi cà phê rẻ tiền lan nhẹ trong không khí nồng nặc mùi mồ hôi và lo lắng, có chút khập khiễng mà lại nổi bật.

Tôi nhìn gương mặt anh đang vặn vẹo vì tuyệt vọng, ánh mắt sau lớp kính dày vẫn bình tĩnh đến lạ.

“Giám đốc, hay để tôi thử xem?”

Giọng tôi không lớn, thậm chí hơi nhẹ, nhưng trong khoảnh khắc ấy, nó giống như một viên đá ném vào mặt hồ ch//ết lặng—khuấy lên từng đợt sóng lớn.

 

02

Chỉ trong tích tắc, không khí cả văn phòng như đông cứng lại.

Tất cả ánh mắt—giễu cợt, kinh ngạc, nghi ngờ—như vô số mũi kim sắc nhọn, đồng loạt chĩa thẳng về phía tôi.

Giám đốc Trương sững người.

Đôi mắt đỏ ngầu vì lo lắng của anh ta nhìn tôi chằm chằm, miệng mấp máy nhưng không thốt nên lời, cứ như chưa từng quen biết tôi—cô nhân viên vô hình đã làm dưới trướng anh ta suốt ba tháng qua.

Sự im lặng kéo dài đúng ba giây.

Một tiếng cười khẩy sắc như da//o xé tan bầu không khí đông đặc đó.

“Phì… Lâm Vãn, cô điên rồi à?”

Vương Kỳ khoanh tay trước ngực, mang đôi giày cao gót bảy phân, bước ra từ đám đông, mặt đầy vẻ mỉa mai và khinh bỉ.

“Cô có biết đây là dịp gì không? Người của trụ sở Pháp đấy! Cô học ở cái trường hạng ba mà đòi làm phiên dịch? Cô muốn gây chú ý đến phát điên rồi hả?”

Giọng cô ta the thé, cố tình vang lên rõ ràng đến từng góc văn phòng.

“Đúng đấy, Lâm Vãn, đừng đùa nữa, lúc này không phải lúc để làm trò đâu.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.