7
Tôi và Trần Dữ ở bên nhau vào tháng thứ tám sau khi chia tay.
Hôm đó là sinh nhật anh, tôi tặng anh một cuốn sách — Rừng Na Uy.
Anh mở ra, bên trong có kẹp một tờ giấy:
“Trần Dữ, chúng ta ở bên nhau nhé.”
Anh nhìn tờ giấy rất lâu.
Rồi ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe.
“Lâm Tê… em nghiêm túc chứ?”
Tôi gật đầu.
Anh ôm tôi thật chặt.
“Anh đã đợi rất lâu, em biết không?”
Tôi vùi vào lòng anh, cười.
“Biết.”
Sau đó anh nói với tôi, ngay từ cái nhìn đầu tiên anh đã thích tôi rồi.
Hôm đó là buổi liên hoan của phòng ban, tôi ngồi trong góc, không nói nhiều, nhưng khi cười thì mắt cong cong.
Anh hỏi người khác tôi là ai, người ta nói:
“Nhân viên mới, vừa chia tay, tâm trạng không tốt.”
Anh nói:
“Vậy anh đợi.”
“Anh không sợ đợi không được sao?” tôi hỏi.
Anh nghĩ một lúc.
“Có. Nhưng anh càng sợ… nếu không đợi, sẽ hối hận cả đời.”
Tôi tựa vào vai anh, thầm nghĩ.
Hóa ra đây chính là cảm giác được đặt trong lòng.
Không cần chờ đợi, không cần đoán, không cần hết lần này đến lần khác xác nhận mình có quan trọng hay không.
Bởi vì bạn biết… mình rất quan trọng.
Những ngày ở bên Trần Dữ, rất giản đơn.
Anh mỗi sáng mang cà phê cho tôi, tôi mỗi tối nấu đồ ăn khuya cho anh.
Cuối tuần cùng nhau đi hiệu sách, xem triển lãm, ăn những món ngon.
Có lúc chẳng làm gì, chỉ nằm dài trên sofa xem phim, xem rồi ngủ lúc nào không hay.
Bình dị như nước lọc.
Nhưng rất ấm.
Một ngày, anh đột nhiên nói:
“Lâm Tê, chúng ta đi biển nhé.”
Tôi sững lại.
Anh nói:
“Em không phải luôn muốn đi biển sao?”
Tôi nhìn anh, mắt bỗng ươn ướt.
Đó là điều ước tôi đã nói suốt ba năm rưỡi bên Trình Việt… mà chưa từng thành hiện thực.
Ở bên Trần Dữ mới ba tháng, anh đã nhớ rồi.
“Anh sao biết em muốn đi biển?”
Anh cười:
“Trước đây em từng đăng một trạng thái, nói muốn đi biển. Sau đó em xóa rồi, nhưng anh đã chụp lại.”
Tôi sững người.
Đó là một đêm tăng ca đến khuya, tôi đăng một dòng:
“Muốn đi biển.”
Hôm sau thấy sến quá nên xóa đi.
Nhưng anh đã thấy.
Và nhớ.
“Trần Dữ…”
Tôi ôm anh.
“Sao anh tốt với em thế?”
Anh xoa đầu tôi.
“Không phải anh tốt… là em xứng đáng.”
Hôm đó, chúng tôi đi biển.
Biển Hạ Môn không xanh lắm, nhưng rất rộng.
Tôi đi chân trần trên cát, từng lớp sóng tràn lên, mát lạnh.
Trần Dữ đứng bên cạnh chụp ảnh - chụp tôi, chụp biển, chụp bóng hai đứa nắm tay.
Khi mặt trời lặn, anh đột nhiên nói:
“Lâm Tê, sau này năm nào cũng đến nhé?”
Tôi nhìn anh, ánh mắt anh phản chiếu ánh hoàng hôn, rất sáng.
“Được.”
Anh cười, ôm chặt tôi.
Khoảnh khắc đó, tôi cuối cùng cũng tin…
Có những chờ đợi… là xứng đáng.
Có những lỡ mất… là để gặp đúng người.
Có những người… đáng để bạn yêu cả đời.
8
Sau một năm bên nhau, tôi và Trần Dữ dọn về sống chung.
Căn nhà không lớn, nhưng rất ấm áp.
Tôi nấu ăn, anh rửa bát.
Tôi chọn phim, anh mua đồ ăn vặt.
Tôi giận, anh dỗ.
Cuộc sống bình dị… nhưng tôi rất thích.
Một buổi tối, anh hỏi:
“Lâm Tê, em có hối hận không?”
Tôi khựng lại.
“Hối hận chuyện gì?”
“Hối hận vì đã lãng phí hơn ba năm cho người kia.”
Tôi nghĩ một lúc.
“Không hối hận.”
Anh nhìn tôi.
“Nếu không có ba năm đó, em sẽ không biết thế nào là người sai. Cũng sẽ không thể ngay khi gặp anh… đã biết anh là người đúng.”
Anh cười, ôm tôi thật chặt.
“Vậy sau này… chúng ta cứ đúng như thế nhé.”
“Ừ.”
Ngoài cửa sổ, đêm dịu dàng.
Trong phòng, ánh đèn ấm áp.
Tôi nghĩ… đây chính là hạnh phúc tôi muốn.
9
Một năm sau nữa, tôi và Trần Dữ đăng ký kết hôn.
Hôm đi đăng ký, anh căng thẳng đến mức tay run.
Ký tên còn viết sai mấy lần.
Tôi cười anh:
“Anh căng thẳng gì thế?”
Anh nói:
“Sợ viết sai… em lại chạy mất.”
Tôi nhìn anh, mắt hơi ướt.
“Trần Dữ, em không đi đâu cả.”
Anh cười, mắt cũng đỏ.
Ra ngoài, nắng rất đẹp.
Anh nắm tay tôi, bỗng nói:
“Lâm Tê, cảm ơn em.”
“Cảm ơn gì?”
“Cảm ơn em đã đồng ý lấy anh.”
Tôi nhìn vào mắt anh.
“Trần Dữ, phải là em cảm ơn anh.”
“Cảm ơn anh cái gì?”
Tôi tựa vào vai anh, khẽ nói:
“Cảm ơn anh… đã đợi em.”
Đợi tôi chữa lành vết thương.
Đợi tôi bước ra khỏi quá khứ.
Đợi tôi có dũng khí bắt đầu lại.Anh đã đợi hơn một năm.
Và đợi được tôi.
Anh ôm tôi, không nói gì.
Nhưng tôi nghe thấy nhịp tim anh.
Rất nhanh.
Giống như tôi.
10
Năm thứ hai sau khi kết hôn, chúng tôi có một cậu con trai.
Đặt tên là Trần Niệm.
Là Trần Dữ đặt, nói là ý nghĩa “niệm niệm không quên, tất có hồi đáp”.
Tôi nằm trên giường bệnh, nhìn anh bế đứa bé nhỏ xíu, mắt đỏ hoe.
“Trần Dữ, anh khóc à?”
Anh lau mắt.
“Không… ánh sáng chói quá thôi.”
Tôi bật cười.
Khoảnh khắc đó, tôi nhớ đến rất nhiều người, rất nhiều chuyện.
Nhớ Trình Việt đứng trước cửa phòng trọ của tôi.
Nhớ Chu Gia Di với những dòng trạng thái - thịt hun khói, núi tuyết, và ánh sáng trong mắt cô ấy.
Nhớ chính mình của ba năm rưỡi đã chờ đợi.
Tất cả… như một giấc mơ.
Mà mơ tỉnh rồi, thì quên.
Người trước mắt tôi mới là thật.
Anh sẽ xoa vai khi tôi mệt, nấu ăn khi tôi đói, ôm tôi khi tôi buồn và nói “không sao, có anh đây”.
Anh nhớ tất cả những nơi tôi muốn đến, những món tôi muốn ăn, những niềm vui nhỏ tôi mong chờ.
Anh không hoàn hảo.
Nhưng anh là người tôi muốn.
Trần Dữ đặt con trai nằm cạnh tôi.
Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào, phủ lên gia đình ba người của chúng tôi.
Tôi nghĩ….
Đây chính là kết cục đẹp nhất.
Không phải trả thù.
Không phải tha thứ.
Không phải thắng ai.
Mà là tìm được đúng người…
Rồi cùng nhau sống trọn một đời.
Năm con trai lên ba tuổi, chúng tôi về Bắc Kinh ăn Tết.
Một ngày nọ, dẫn con đi chơi trong trung tâm thương mại, trước mặt bỗng có một người đi tới.
Trình Việt.
Anh già đi rồi.
Gầy hơn rất nhiều, tóc cũng thưa đi, trong mắt có một vẻ mệt mỏi khó nói thành lời.
Nhìn thấy tôi, anh sững lại.
“Lâm Tê?”
Tôi gật đầu.
“Lâu rồi không gặp.”
Anh nhìn tôi, rồi nhìn Trần Dữ bên cạnh tôi, nhìn đứa trẻ trong lòng anh ấy.
“Đây là… con trai em à?”
“Ừ.”
Anh im lặng một lúc, rồi cố nở một nụ cười.
“Dễ thương đấy.”
“Cảm ơn.”
Bầu không khí có chút ngượng ngập.
Trần Dữ siết nhẹ tay tôi, nói khẽ:
“Anh đưa con qua kia chơi trước.”
Tôi gật đầu.
Anh rời đi, để lại tôi và Trình Việt.
Trình Việt nhìn tôi.
“Em… sống tốt chứ?”
“Rất tốt.”
Anh gật đầu, lại im lặng.
Một lúc sau, anh nói:
“Anh và Chu Gia Di… sau đó cũng không thành. Cô ấy ra nước ngoài rồi, nghe nói lấy chồng ngoại quốc. Anh… bây giờ một mình.”
Tôi không nói gì.
Anh nhìn tôi, ánh mắt rất phức tạp.
“Lâm Tê, năm đó là anh có lỗi với em. Anh biết bây giờ nói gì cũng vô ích, nhưng… vẫn muốn nói một câu xin lỗi.”
Tôi nhìn anh, bỗng thấy rất bình yên.
Những chuyện từng khiến tôi đau đến không chịu nổi…
Giờ nghĩ lại, giống như chuyện của một đời trước.
“Trình Việt.”
Tôi nói.
“Chuyện cũ… cứ để nó qua đi. Em không hận anh, cũng không trách anh nữa.”
Anh khựng lại, mắt hơi đỏ.
“Thật sao?”
Tôi gật đầu.
“Thật. Vì bây giờ em sống rất tốt, nên có thể tha thứ cho những quá khứ không tốt.”
Anh nhìn tôi rất lâu.
Rồi cười, nụ cười có chút chua chát.
“Lâm Tê… em thay đổi rồi.”
“Thay đổi sao?”
“Ừ.”
Anh nói.
“Trước đây, trong mắt em luôn có một thứ… giống như đang chờ đợi điều gì đó. Bây giờ không còn nữa.”
Tôi nghĩ một chút.
“Có lẽ là… đã đợi được rồi.”
Anh sững lại, rồi gật đầu.
“Vậy là tốt rồi.”
Anh rời đi.
Tôi đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần trong đám đông.
Trần Dữ quay lại, hỏi:
“Không sao chứ?”
Tôi lắc đầu.
“Không sao.”
“Anh ta nói gì?”
“Nói xin lỗi.”
Trần Dữ nhìn tôi.
“Còn em?”
Tôi cười.
“Em nói không sao.”
Anh khựng lại, rồi cũng cười.
“Đi thôi, đưa con đi ăn kem.”
“Ừ.”
Chúng tôi nắm tay con, bước ra khỏi trung tâm thương mại.
Bên ngoài nắng rất đẹp, gió thổi qua, hơi lạnh nhưng dễ chịu.
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời, xanh trong.
Bỗng nhớ đến rất nhiều năm trước, chính mình khi đứng chờ ở Hậu Hải.
Khi đó tôi từng nghĩ, nếu có thể đi biển… thì tốt biết bao.
Còn bây giờ….
Tôi không còn muốn đi biển nữa.
Bởi vì những nơi muốn đến… đã có người cùng đi.
Những người muốn chờ… đã đợi được.
Những điều muốn quên… cũng đã quên rồi.
Rất tốt.
(Hết)

