Vừa dọn dẹp xong bàn cờ, bầu trời bên ngoài đột nhiên mây đen giăng kín, trông dáng vẻ như sắp có một trận mưa lớn.
"Mộc tỷ tỷ, chị vào phòng em ngồi một lát đi, để em đi đóng cửa sổ."
"Để chị đi cùng em."
Hai người đóng chặt các cửa sổ rồi quay lại phòng ngủ của Mặc Trạch Bắc, cùng ngồi tựa vào mép giường. Chỉ một lát sau, ngoài cửa sổ đã vang lên tiếng gió gào rít, những ngọn cây chao đảo mãnh liệt.
Mặc Trạch Bắc nhìn đám mây đen đặc quánh trên bầu trời, nhỏ giọng nói: "Sáng nay em xem dự báo thời tiết thấy bảo trời nhiều mây, không mưa, nhưng em cảm giác lát nữa kiểu gì cũng có dông."
Mộc Hàm Hi gật đầu, trong lòng cô cũng có cùng suy đoán. Mặc Trạch Bắc quay sang nhìn nghiêng khuôn mặt cô, lòng hơi thấp thỏm nhưng cũng đầy mong chờ: "Hay là... mình ngủ trưa một lát nhé?"
Mộc Hàm Hi chậm rãi quay sang nhìn nàng: "Em mệt rồi sao?"
"Vâng ạ." Một tiếng đáp nhẹ bẫng phát ra từ mũi.
"Vậy em ngủ đi." Mộc Hàm Hi định bụng đứng dậy.
Mặc Trạch Bắc theo bản năng đưa tay giữ lấy cổ tay cô: "Chị cũng ngủ cùng đi ạ."
"Chị chưa thấy buồn ngủ lắm, em tìm cho chị cuốn tạp chí nào đó, chị ra phòng khách ngồi đọc một lát."
"Chị ngồi đây đợi em." Mặc Trạch Bắc buông tay cô ra rồi đứng dậy. Nàng vào tủ tìm một bộ áo ngủ sạch sẽ, đó là kiểu áo thể thao dáng rộng, tay dài, màu trắng tinh khôi trông rất hợp với Mộc Hàm Hi.
"Áo này em giặt sạch và phơi nắng kỹ rồi ạ," Mặc Trạch Bắc đặt bộ đồ vào tay cô, "Chị thay đồ rồi ngủ trên giường em một lát đi," sợ cô từ chối, nàng bồi thêm một câu: "Phải ngủ đủ giấc thì buổi chiều chị mới có tinh thần bổ túc bài vở cho em chứ."
"Thế còn em ngủ ở đâu?"
Mặc Trạch Bắc mím môi, thật thà đáp: "Em sang phòng làm việc nằm bò ra bàn một lát là được ạ."
Con trai lớn tránh mẹ, con gái lớn tránh cha, huống hồ tính cách Mặc Trạch Bắc vốn lạnh lùng, việc nàng không muốn sang phòng ngủ của cha là điều dễ hiểu. Nhưng làm gì có đạo lý chủ nhà lại để khách ngủ giường còn mình thì đi nằm bò ra bàn?
Mộc Hàm Hi nghiêng đầu nhìn quanh một lượt, nhẹ giọng bảo: "Chiếc giường này chắc cũng đủ cho hai người nằm đấy," cô ngước mắt nhìn Mặc Trạch Bắc, giọng điệu có chút không chắc chắn: "Hay là hai chị em mình nằm chung nhé?" Cô vẫn còn nhớ lần trước Mặc Trạch Bắc ngủ trên giường cô, nàng nằm cách cô rất xa, nên cô đoán nhóc con này có lẽ không quen ngủ cùng người khác.
Mặc Trạch Bắc dĩ nhiên là vui mừng khôn xiết, nàng gật đầu lia lịa, lòng kích động đến mức chẳng nói nên lời. Mộc Hàm Hi khẽ "ừm" một tiếng, đợi một lúc thấy nàng vẫn đứng ngây ra đó như phỗng, cô mới nhỏ giọng nhắc nhở: "Chị cần thay áo ngủ." Cả hai đều đã trưởng thành, dù sao cũng không tiện thay đồ trước mặt nhau.
"Dạ!" Mặt Mặc Trạch Bắc hơi nóng lên, nàng vội vơ đại một bộ đồ trong tủ rồi chạy biến vào phòng tắm.
Thay đồ xong, nàng đứng bên ngoài đợi vài phút rồi mới đưa tay gõ cửa hai tiếng: "Mộc tỷ tỷ ơi, em vào được chưa ạ?"
"Vào đi em."
Trong phòng không bật đèn, rèm cửa cũng đã kéo kín nên không gian rất tối. Khi Mặc Trạch Bắc bước vào, Mộc Hàm Hi đã nằm nghiêng sát vào phía tường. Nàng chậm rãi bước tới, cẩn thận vén góc chăn mỏng, chống tay rồi từ từ nằm xuống phía ngoài.
Lát sau, nàng khẽ xích lại gần một chút, thì thầm: "Bên ngoài mưa rồi ạ." Nói xong nàng lại dịch ra, giữa hai người vẫn duy trì khoảng cách tầm nửa cánh tay.
"Chị nghe thấy rồi." Giường kê sát cửa sổ, dù mưa nhỏ vẫn có thể nghe thấy tiếng tí tách.
Cả hai nhắm mắt nằm thẳng, cùng nhau yên lặng lắng nghe tiếng mưa. Một lát sau, mưa nặng hạt dần, từng giọt đập vào cửa kính kêu bôm bốp. Lại qua vài phút, ánh chớp lóe lên kèm theo tiếng sấm đùng đoàng.
Tiếng sấm vừa dứt, Mộc Hàm Hi cũng vừa vặn trở mình quay lưng về phía nàng. Thấy động tác ấy, Mặc Trạch Bắc tưởng cô sợ hãi, nàng vội vã xích lại gần, đưa tay che lấy tai phải cho cô. Cơ thể Mộc Hàm Hi khựng lại trong giây lát rồi dần dần thả lỏng.
Đợi khi tiếng sấm đi hẳn, Mặc Trạch Bắc mới chậm rãi buông tay ra. Sau đó nàng cũng trở mình quay lưng lại với Mộc Hàm Hi, đưa tay che lấy trái tim đang đập loạn của chính mình rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.
Hơn bốn mươi phút sau, Mộc Hàm Hi tỉnh dậy trước. Cô khẽ cử động, thấy chăn hơi tuột liền kéo lên, sau đó nghiêng mặt nhìn người bên cạnh, thấy nàng vẫn còn đang ngủ say. Mười mấy phút sau, Mặc Trạch Bắc cũng khẽ cựa mình.
"Tỉnh rồi à?" Mộc Hàm Hi nhỏ giọng hỏi.
Mặc Trạch Bắc rõ ràng là ngẩn người ra một lúc, nàng nằm nghiêng lại đối mặt với Mộc Hàm Hi: "Sao chị biết em tỉnh rồi?"
Mộc Hàm Hi khẽ cười đáp: "Chị tỉnh trước em mà." Sau khi thức giấc, cô cứ lặng lẽ nhìn Mặc Trạch Bắc, thầm đoán xem khi nào nhóc con này mới tỉnh lại.
Khi đã thích nghi với bóng tối, thị giác con người sẽ trở nên nhạy bén hơn, có thể nhìn thấy lờ mờ hình dáng những vật ở gần. Chỉ cần nàng khẽ cựa mình là Mộc Hàm Hi đã nhận ra ngay.
Mặt Mặc Trạch Bắc hơi nóng lên, nàng xoa xoa chóp mũi hỏi: "Giờ mình dậy luôn chị nhé?"
"Ừm."
"Vậy chị nhắm mắt lại đi, để em xuống bật đèn."
"Được rồi."
Ánh đèn bừng sáng, Mặc Trạch Bắc ôm quần áo chạy vào phòng tắm. Thay đồ xong xuôi, cả hai cùng nhau vệ sinh cá nhân. Bên ngoài tiếng mưa vẫn rơi xào xạc không dứt, nhưng tâm trạng của cả hai đều rất tốt.
"Này bạn cùng bàn," Mộc Hàm Hi ngồi xuống cạnh đầu giường, cô mỉm cười hỏi, "Giờ chúng ta bắt đầu học bổ túc nhé?"
Ánh mắt Mặc Trạch Bắc lấp lánh ý cười, nàng tinh nghịch đáp lời: "Vậy làm phiền 'bạn học Hàm Hi' chỉ giáo rồi."
Mộc Hàm Hi nghe vậy thì ngẩn người, sau đó liền tỏ ra thẹn thùng, cô cắn môi nói khẽ: "Em không được gọi thẳng tên chị như thế."
"Chị đang là bạn cùng bàn của em mà," vẻ mặt Mặc Trạch Bắc trở nên cực kỳ nghiêm túc, "Đã là bạn học thì phải gọi tên chứ, chẳng lẽ lại gọi là chị sao?"
Mặt Mộc Hàm Hi đỏ bừng, cô cúi đầu lí nhí: "Nhưng chị lớn hơn em mấy tuổi cơ mà."
"Chị cứ coi em là học sinh nhảy lớp đi, kém vài tuổi vẫn làm bạn cùng bàn được mà."
Mộc Hàm Hi cố gắng phản kháng thêm vài lần, nhưng lần nào cũng bị cái logic rành mạch, vừa buồn cười vừa kín kẽ của Mặc Trạch Bắc bác bỏ sạch sẽ. Cuối cùng, cô khẽ thở dài, xem như thỏa hiệp. Mặc Trạch Bắc nỗ lực nhịn cười, trong mắt lóe lên tia giảo hoạt.
Khoảng một giờ sau, Mặc Trạch Bắc gõ nhẹ hai cái xuống mặt bàn: "Bạn học Hàm Hi này, chị có khát không?"
Lúc giảng bài thì nàng rất đứng đắn, không ngờ vừa dứt lời lại tung ra một câu trêu chọc như thế...
"Chị nói nãy giờ chắc là khát rồi," Mặc Trạch Bắc tự hỏi tự trả lời, "Để em đi rót hai ly nước."
Hai người vừa uống nước vừa trò chuyện phiếm. Ngữ khí của Mặc Trạch Bắc rất tự nhiên, động tác tùy ý, cứ như thể Mộc Hàm Hi thực sự là bạn cùng bàn của nàng từ lâu vậy. Trong bầu không khí nhẹ nhàng ấy, Mộc Hàm Hi cũng bớt đi vẻ ngượng nghịu, thay vào đó là cảm giác mới mẻ: "Thế hằng ngày ở trường, em và bạn cùng bàn cũng đối xử với nhau thế này à?"
Mặc Trạch Bắc khẽ lắc đầu.
"Vậy thì đối xử thế nào?"
Mặc Trạch Bắc đang phân vân không biết giải thích sao thì đúng lúc Khúc Quân Chi gọi tới. Nàng ra hiệu cho Mộc Hàm Hi rồi đứng dậy bước ra ngoài nghe máy. Khúc Quân Chi muốn thảo luận bài vở nhưng Mặc Trạch Bắc đang bận nên hẹn lại vào ngày mai.
Cuộc điện thoại đã cắt ngang mạch chuyện phiếm, hai người không tán gẫu nữa mà tiếp tục tập trung vào việc học. Thời gian trôi nhanh như thoi đưa, chẳng mấy chốc đã đến 5 giờ chiều.
Mộc Hàm Hi phải về rồi. Trong lòng Mặc Trạch Bắc đầy vẻ luyến tiếc nhưng không có lý do gì để giữ người lại. Sau khi thu dọn xong xuôi, mỗi người cầm một chiếc ô, song song bước ra cổng tiểu khu. Trên tay Mộc Hàm Hi vẫn cầm theo chiếc áo sơ mi trắng của nàng.
"Chị về nhé?" Mộc Hàm Hi ngồi trong xe, nhìn nàng qua khung cửa kính.
"Vâng ạ."
Chiếc xe đã đi khuất mà Mặc Trạch Bắc vẫn cầm ô đứng lặng tại chỗ. Không biết qua bao lâu, nàng khẽ thở dài: "Bạn học Hàm Hi" của nàng đi thật rồi.
Người đi rồi, tinh khí thần của nàng dường như cũng bị rút cạn... Nàng uể oải trở vào nhà, nằm vật ra giường, đôi mắt vô thần nhìn trân trân lên trần nhà... Cho đến khi tiếng chuông điện thoại dành riêng cho cô vang lên, nguyên khí đã tiêu tán ấy mới dần dần hội tụ lại.
"Chị về đến nhà chưa ạ?" Mặc Trạch Bắc nghe máy rồi đi ra ban công, ngồi xuống chiếc ghế mây.
"Ừ, chị vừa về đến nơi."
Bên ngoài trời vẫn đổ mưa, chẳng biết bao giờ mới tạnh.
"Tối nay chị định ăn gì ạ?" Mặc Trạch Bắc khẽ hỏi.
Mộc Hàm Hi ngẫm nghĩ một chút: "Trong nhà còn ít thịt với cà tím, lát nữa chị làm mì trộn thịt băm vậy."
Mặc Trạch Bắc "vâng" một tiếng, hai người trò chuyện thêm vài câu rồi kết thúc cuộc gọi. Ngay khi tiếng tút tút vang lên, nguyên khí vừa mới tụ lại của nàng lại bắt đầu tan biến. Nàng ngồi bó gối trên chiếc ghế mây ngoài ban công, lặng lẽ ngắm nhìn màn mưa phùn mịt mù, một ý nghĩ dần nảy sinh trong đầu.
Nàng muốn đi tìm Mộc Hàm Hi. Ngay lúc này.
Ý định ấy giống như một mầm non đang cuồng nhiệt muốn đâm toác lớp đất để vươn ra ngoài, chẳng cách nào kìm nén nổi. Nàng nhắm nghiền mắt, siết chặt nắm đấm... Đúng lúc này, tiếng mở cửa vang lên báo hiệu cha đã về, âm thanh ấy như một cú hích cuối cùng kích phát nỗi khát khao trong lòng nàng.
Nàng chộp lấy chiếc ô bên cạnh, "xoạt" một cái lao vụt ra ngoài. Cha Mặc còn chưa kịp phản ứng thì bóng dáng Mặc Trạch Bắc đã mất hút sau cánh cửa. Mãi đến khi đã ngồi yên vị trên taxi, nàng mới gọi điện giải thích ngắn gọn vài câu cho cha yên tâm.
Khi tiếng chuông cửa vang lên, Mộc Hàm Hi vừa vặn đang định bắt đầu nấu mì.
"Ơ, sao em lại tới đây?" Mộc Hàm Hi kinh ngạc thốt lên.
Nhìn thấy chị, nguyên khí trong nàng lập tức hồi phục, Mặc Trạch Bắc nở nụ cười toe toét: "Đột nhiên em thèm ăn mì thịt băm bạn học Hàm Hi làm quá, nên em chạy sang đây."
Bây giờ chẳng còn là "bạn cùng bàn" nữa mà vẫn gọi thẳng tên, Mộc Hàm Hi lườm nàng một cái rồi giơ ngón tay chọc nhẹ vào trán nàng. Mặc Trạch Bắc lộ vẻ hân hoan, cúi đầu cười tủm tỉm thay giày.
"Em đến đúng lúc lắm, chị đang định bỏ mì vào nồi đây," Mộc Hàm Hi đóng cửa lại, hỏi nàng: "Em ăn được bao nhiêu?"
"Cho em một bát rưỡi nhé," Mặc Trạch Bắc ngẩng đầu hỏi, "Nước sốt thịt có đủ không chị?"
Cô nấu cho một người thì dư dả, nhưng hai người thì hơi thiếu, cô ngẫm nghĩ: "Hay là chị chiên thêm hai quả trứng, cắt nhỏ rồi trộn vào nhé?"
"Dạ được ạ."
Hai người song song bước vào trong. Mặc Trạch Bắc ra ban công mở ô để ráo nước, sau đó lách người vào bếp. Khi mì chín, Mộc Hàm Hi vớt ra một chiếc bát sứ lớn, trứng chiên cũng được cắt nhỏ trộn đều cùng nước sốt thịt băm đậm đà.
Cả hai bưng bát mì ra bàn ăn. "Em thấy hương vị thế nào?" Mộc Hàm Hi hỏi. Mặc Trạch Bắc giơ ngón tay cái tán thưởng: "Ngon tuyệt cú mèo luôn ạ!" Hai người vừa ăn vừa trò chuyện thân mật.
Bữa tối kết thúc, Mặc Trạch Bắc vẫn chưa muốn về ngay mà ngồi lại sofa cùng Mộc Hàm Hi xem một bộ phim điện ảnh tiếng Anh. Mộc Hàm Hi cứ ngỡ nàng vì áp lực học tập quá lớn nên muốn mượn cớ thư giãn, nên cũng chiều theo ý nàng.
Chỉ là đến hơn 9 giờ tối, nhóc con này vẫn chưa có ý định đứng dậy. "Muộn rồi, em nên về thôi."
Mặc Trạch Bắc nhìn cô đăm đắm, năm sáu giây sau mới khẽ "vâng" một tiếng. Miệng thì đáp lời nhưng người thì vẫn ngồi bất động. Mộc Hàm Hi cũng nhận thấy tối nay nàng có chút khác thường, cô đưa tay vuốt tóc nàng, dịu dàng hỏi: "Em sao thế?"
Cánh môi Mặc Trạch Bắc mấp máy, rồi nàng chậm rãi lắc đầu: "Dạ không có gì đâu, em về đây, bạn học Mộc."
Nàng đứng dậy ra ban công lấy ô, tiện tay cầm luôn cả chiếc ô trước đó đã cho Mộc Hàm Hi mượn. Mộc Hàm Hi tiễn nàng ra thang máy. Hai người nhìn nhau qua khoảng không, cánh cửa thang máy từ từ khép lại.
Khi cánh cửa hoàn toàn đóng kín, Mặc Trạch Bắc thở dài một tiếng rồi ôm lấy chiếc ô, ngồi thụp xuống góc thang máy. Có người đi vào nàng không màng, có người đi ra nàng chẳng thiết. Đến tầng một, nàng vẫn ngồi yên đó thêm một lúc lâu mới chống ô bước ra ngoài.
Đêm đó nàng đã mơ một giấc mơ rất đẹp. Trong mơ, bạn cùng bàn của nàng biến thành Mộc Hàm Hi, hai người cùng thi đỗ vào một trường đại học, học cùng ngành, lại còn ở chung một phòng ký túc xá...
Giấc mơ ấy đẹp đến mức khiến nàng mỉm cười mà tỉnh giấc.

