Bắt Cóc Bạn Thân Của Cô Giáo

Chương 53




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 53 miễn phí!

Nghe thấy tiếng bước chân lại gần, Mặc Trạch Bắc chậm rãi chống tay ngồi dậy.

"Mỗi tối trước khi đi ngủ, sau khi dùng các bước dưỡng da cơ bản, em hãy lấy một chút kem này thoa lên vùng da quanh mắt." Mộc Hàm Hi đặt lọ kem nhỏ màu nâu vào lòng bàn tay nàng.

Mặc Trạch Bắc thoáng chút kinh ngạc xen lẫn vui mừng: "Cái này... chị tặng cho em ạ?"

"Ừ."

Mặc Trạch Bắc cúi đầu nhìn vật nhỏ trong lòng bàn tay, nâng niu như thể vừa đạt được một món bảo bối trân quý. Niềm vui sướng đong đầy trong mắt, nàng khép chặt lòng bàn tay, nắm lấy lọ kem thật chặt.

Đúng lúc này điện thoại vang lên, Mộc Hàm Hi đứng dậy nghe máy.

"Sơ Thanh à, có chuyện gì vậy..."

Mặc Trạch Bắc chỉ nghe được đúng câu đó, rồi thấy Mộc Hàm Hi bước ra khỏi phòng ngủ, đi về phía phòng khách. Trong đầu nàng lại hiện ra cảnh tượng ở thang máy lúc trước, nàng luôn cảm thấy câu hỏi của Liễu Sơ Thanh mang ẩn ý sâu xa. Chẳng lẽ chị ấy... Mặc Trạch Bắc khẽ lắc đầu phủ nhận, nàng tự nhủ chắc không thể nào, có lẽ do mình đa nghi quá thôi.

"Tiểu quỷ," Mộc Hàm Hi cất điện thoại rồi bước vào, "Sơ Thanh nói muốn nhờ chị cuối tuần này đi cùng cậu ấy thăm viếng một nhà cung ứng nguyên liệu."

Gia đình Liễu Sơ Thanh làm kinh doanh xuất nhập khẩu ở thành phố B, ngành nghề chính là xuất khẩu nội thất. Sau này việc kinh doanh mở rộng, đơn hàng ngày một nhiều nên họ mở thêm chi nhánh ở thành phố J. Ngay khi vừa tốt nghiệp, Sơ Thanh đã vào làm tại chi nhánh này theo sự sắp xếp của gia đình.

"Chị đi những hai ngày sao?"

"Chắc là vậy." Mộc Hàm Hi thực ra cũng thấy hơi bất ngờ, vì trước đây Liễu Sơ Thanh chưa từng đưa ra yêu cầu nào tương tự.

Mặc Trạch Bắc gật đầu, điều này cũng đồng nghĩa với việc cuối tuần này Mộc Hàm Hi sẽ không có thời gian bổ túc tiếng Anh cho nàng.

"Tiểu quỷ, hay là để chị nói với cô giáo Lâm một tiếng, nhờ cô dạy kèm ngữ pháp cho em nhé?"

"Dạ thôi ạ, cô Lâm vất vả cả tuần mới có ngày nghỉ," Mặc Trạch Bắc lắc đầu, "Em có thể tự đọc sách được."

"Cô dạy thì hiệu suất sẽ cao hơn em tự học."

Nhưng Mặc Trạch Bắc vẫn kiên quyết lắc đầu. Thực lòng Mộc Hàm Hi không hiểu vì sao nàng lại từ chối sự giúp đỡ của Lâm Hiểu Nhiên. Ai cũng thấy cô Lâm rất quý mến và chiếu cố Mặc Trạch Bắc, mối quan hệ của hai người trông cũng rất tốt...

"Mộc tỷ tỷ..." Mặc Trạch Bắc đứng dậy, "Không còn sớm nữa, em xin phép về đây ạ."

Mộc Hàm Hi có chút bất lực, theo bản năng giữ lấy cánh tay nàng. Mặc Trạch Bắc xoay người nhìn chị.

"Đợi chị rảnh, chị sẽ tranh thủ bổ túc cho em sau nhé?"

Mặc Trạch Bắc nghe mà lòng ấm áp lạ thường, nhưng vẫn lên tiếng từ chối: "Đừng phiền phức thế ạ, hễ có thời gian thì chị nên nghỉ ngơi cho tốt."

Thực ra, nàng chỉ muốn mượn lý do học bù để được ở bên cạnh Mộc Hàm Hi lâu hơn. Nhưng cân nhắc kỹ lại, nàng thấy làm như vậy thật ích kỷ khi chiếm dụng quá nhiều thời gian riêng tư của cô. Mộc Hàm Hi cảm nhận được nhóc con này đang có chút tâm sự, nhưng lại không rõ nàng đang nghĩ gì.

Hai người đi đến cửa thang máy, Mặc Trạch Bắc bước vào trong, mỉm cười vẫy tay chào cô rồi nhấn nút đóng cửa. Khi cánh cửa khép lại, nàng khẽ thở dài. Đêm đó nàng bị mất ngủ, cứ trằn trọc lăn qua lộn lại mãi mới chợp mắt được một lúc.

Sáng hôm sau, chuông báo thức reo vài lần Mặc Trạch Bắc mới rời giường nổi. Nàng chỉ ăn một chút bữa sáng vì không thấy ngon miệng. Hơn 8 giờ, trời đột ngột đổ mưa, lúc đầu là mưa nhỏ, sau nặng hạt dần rồi chuyển thành mưa to tầm tã. Ngoài cửa sổ, gió giật mạnh khiến những ngọn cây chao đảo liên hồi.

Mặc Trạch Bắc nhấn tạm dừng video bài giảng ngữ pháp, tháo tai nghe ra để lắng nghe tiếng gió rít, đôi mắt dán chặt vào màn mưa trắng xóa ngoài cửa sổ mà thẩn thờ. Khi nàng hoàn hồn lại thì đã là chuyện của năm phút sau.

Nàng đeo tai nghe vào học tiếp bốn tiết bài giảng trực tuyến, sau đó đến giờ cơm trưa. Ăn xong, nàng gối đầu lên tiếng mưa rơi mà ngủ thiếp đi. Tiếng mưa tự nhiên là liều thuốc ngủ tốt nhất, chẳng mấy chốc Mặc Trạch Bắc đã ngủ say. Nàng ngủ được một tiếng rồi lại dậy tiếp tục học tập.

Hai ngày này chẳng hiểu sao trời cứ mưa rả rích không dứt. Khu phố cũ này hệ thống thoát nước đã lỗi thời nên mặt đường ngập úng khá nhiều, đi lại vô cùng bất tiện. Cầm ô đi trên đường, đâu đâu cũng nghe thấy những lời phàn nàn lớn nhỏ.

Mặc Trạch Bắc rũ bớt nước trên người, mở ô đặt ra ban công cho khô. Ngòi bút của nàng vừa hết mực, nàng phải chạy ra siêu thị dưới tiểu khu mua một hộp mới. Tối nay còn phải về trường dự tiết tự học, mà cơn mưa này vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại...

5 giờ chiều, Chu Nhược Hinh gọi điện báo rằng hôm nay cha Chu sẽ đưa cả ba đứa đi học, dặn nàng 6 giờ chờ ở cổng tiểu khu. Chưa đến 6 giờ, Mặc Trạch Bắc đã khoác ba lô, tay cầm ô đứng đợi. Chỉ vài phút sau, xe của cha Chu đã tới. Nàng thu ô, cúi người ngồi vào ghế sau. Chu Nhược Hinh dịch sang bên cạnh nhường chỗ cho nàng, còn ghế phụ phía trước là Mạnh Nguyên Hạo đã ngồi sẵn.

"Hai ngày nay trời mưa, nhiệt độ giảm xuống mấy độ đấy," Cha Chu vừa lái xe vừa kiên nhẫn dặn dò, "Ba đứa nhớ mặc áo dài tay vào, đừng để bị cảm lạnh."

"Vâng ạ." Ba đứa trẻ đồng thanh đáp lời.

Trở về lớp, Mặc Trạch Bắc đã nghe thấy không ít tiếng ho hắng xung quanh. Thấy nàng vào chỗ, Khúc Quân Chi dịch người sang một bên, nhỏ giọng thầm thì: "Mới mưa có một trận mà lớp mình đã vài người bị cảm rồi đấy."

Mặc Trạch Bắc gật đầu, vặn nắp bình uống một ngụm nước.

"Tớ có thuốc cảm pha nước này, cậu có muốn uống một ít để phòng trước không?"

"Thôi, cậu cứ giữ lấy mà dùng." Trừ lúc nhỏ hay đau ốm, kể từ khi lên trung học cơ thể cường tráng hơn, Mặc Trạch Bắc rất hiếm khi bị bệnh.

Hai người trò chuyện vài câu rồi bắt đầu vùi đầu vào làm bài. Khi chuông vào học vang lên, người bước vào lớp không phải thầy La mà là cô Lâm Hiểu Nhiên. Mọi người đều tỏ ra bất ngờ, cô Lâm đơn giản giải thích rằng con của thầy La bị sốt nên thầy không tới được, cô sẽ trực tiết tự học buổi tối thay thầy. Thầy La có hai người con, cậu con trai lớn đang học lớp 9, còn cô con gái út chưa đầy hai tuổi chính là đứa trẻ đang bị sốt.

Hết tiết, cô Lâm bảo Mặc Trạch Bắc thu bài thi Tiếng Anh. Vốn dĩ cô định ngày mai mới thu, nhưng tiện thể hôm nay ở trường nên muốn chấm trước để nắm bắt tình hình làm bài của học sinh. Lúc Mặc Trạch Bắc ôm xấp bài thi vào văn phòng, Lâm Hiểu Nhiên đang gọi điện thoại.

Vừa tiến lại gần bàn làm việc định đặt bài xuống, nàng chợt nghe cô Lâm lẩm bẩm: "Sao Hàm Hi lại tắt máy thế này..."

Động tác của Mặc Trạch Bắc khựng lại. Nàng nhìn cô Lâm, định cất tiếng hỏi thăm nhưng rồi lại thôi. Trở về chỗ ngồi, nàng đứng ngồi không yên, lòng không ngừng suy đoán liệu phía Mộc Hàm Hi có chuyện gì xảy ra hay không, bởi bình thường cô rất ít khi tắt máy như vậy.

Ngay khi chuông tan học tiết tự học thứ hai vừa vang lên, Mặc Trạch Bắc vội vã mở ngăn tủ lấy điện thoại, chạy ra góc khuất gọi cho Mộc Hàm Hi. Kết quả vẫn là thông báo tắt máy. Đôi mày nàng nhíu chặt, vẻ lo âu hiện rõ trên khuôn mặt.

Vừa lên xe của cha Chu, Mặc Trạch Bắc đã nói mình cần ghé khu chung cư Tân Thành mua ít đồ, nhờ chú để nàng xuống trước một cửa tiệm. Cha Chu định bụng chờ nàng mua xong rồi đưa về tận nhà, nhưng nàng khéo léo từ chối, bảo rằng trời đã bớt mưa, lát nữa nàng có thể tự bắt taxi về. Hai người giằng co một hồi, cha Chu không lay chuyển được nàng nên đành rời đi.

Ngay khi chiếc xe vừa khuất bóng, Mặc Trạch Bắc lập tức cầm ô lao nhanh về phía tiểu khu nhà Mộc Hàm Hi. Nàng chạy vừa nhanh vừa gấp, nước mưa bắn ướt sũng cả ống quần. Đến trước cửa nhà cô, nàng lau vội nước mưa trên mặt rồi nhấn chuông liên hồi. Không có tiếng đáp lại. Nàng kiên trì nhấn thêm vài phút nữa.

Cuối cùng, cánh cửa cũng mở ra. Mộc Hàm Hi gương mặt đỏ ửng, bước đi lảo đảo không vững. Mặc Trạch Bắc đứng sững lại, chỉ nhìn qua là biết cô đang phát sốt. Nàng nghiêng người lách vào trong, vứt đại ô và ba lô sang một bên rồi đưa tay áp lên trán cô. Cảm giác nóng bỏng truyền đến khiến tim nàng thắt lại, đôi lông mày xoắn chặt vào nhau vì xót xa.

Mộc Hàm Hi nhắm nghiền mắt, yếu ớt tựa vào cánh cửa. Đầu cô đau nhức nhối, ý thức bắt đầu mơ màng... Chiều nay cô và Liễu Sơ Thanh đã từ thành phố bên cạnh trở về. Tối qua cô bị nhiễm lạnh, ban đầu không quá nghiêm trọng nhưng từ trưa nay bệnh tình bắt đầu chuyển nặng. Thấy Liễu Sơ Thanh bận rộn điện thoại không ngớt, Mộc Hàm Hi không muốn làm phiền nên chẳng nói gì, chỉ định bụng về nhà ngủ một giấc là khỏi, không ngờ cuối cùng lại sốt cao đến mức này.

Trong cơn mê sảng, cô nghe thấy tiếng chuông cửa dồn dập nên gồng mình dậy mở cửa. Khi nhìn thấy người đứng đó là Mặc Trạch Bắc,cô mới yên tâm khép mắt lại.

Mặc Trạch Bắc nhanh chóng cởi chiếc áo sơ mi khoác ngoài đã thấm nước mưa ném xuống sàn, vòng tay ôm ngang eo cô, để chị tựa hẳn vào lòng mình: "Chị đã uống thuốc chưa?"

Mộc Hàm Hi không đáp, cả trọng lượng cơ thể đều đè nặng lên người nàng. Mặc Trạch Bắc không hỏi thêm, nàng vững vàng dìu cô vào phòng ngủ, đỡ cô nằm xuống giường rồi đắp chăn mỏng ngang bụng, tắt đèn và khép cửa lại.

Nàng nhìn quanh một lượt nhưng không tìm thấy hộp thuốc hay bao bì nào cả. Có lẽ trong nhà cô không có sẵn thuốc. Nhìn đồng hồ, nàng thấy các hiệu thuốc quanh tiểu khu chắc vẫn chưa đóng cửa. Nàng lấy chìa khóa từ trong túi xách của cô, khoác lại chiếc áo sơ mi ẩm ướt, cầm ô một lần nữa lao ra ngoài màn mưa để đi tìm tiệm thuốc.

Mười mấy phút sau, nàng xách túi thuốc quay lại phòng ngủ. Ánh đèn vừa bật lên có chút chói mắt khiến Mộc Hàm Hi theo bản năng co người lại. Mặc Trạch Bắc tiến lại gần, đặt túi đồ lên bàn rồi khom lưng sờ trán cô, vẫn còn nóng hổi.

Nàng ngồi xuống giường, nửa đỡ nửa bế để cô tựa vào lòng mình. Mộc Hàm Hi lúc này rất ngoan ngoãn, mặc cho nàng cử động, thậm chí còn vô thức phối hợp. Mặc Trạch Bắc nhẹ nhàng cởi hai chiếc cúc áo ngủ phía trên của cô, cổ áo trễ xuống để lộ làn da trắng ngần... Nàng khẽ dời mắt, hít một hơi sâu để bình tâm lại.

Lát sau, nàng lấy nhiệt kế ra vẩy mạnh rồi cẩn thận đặt vào dưới nách Mộc Hàm Hi. Trong lúc chờ đo thân nhiệt, Mặc Trạch Bắc vẫn luôn ôm chặt cô. Cô cũng thuận theo, cứ thế vùi đầu vào lòng nàng không chút cựa quậy. Khi thời gian đã đủ, nàng lấy nhiệt kế ra xem: 38.5°C.

Nàng định bụng cho cô uống thuốc hạ sốt trước để theo dõi, nếu cơn sốt không giảm thì sẽ đưa thẳng đến bệnh viện. Đỡ cô nằm xuống ngay ngắn, nàng vào phòng tắm thấm ướt một chiếc khăn sạch, lần lượt lau trán, cánh tay và bắp chân cho cô. Tiếp đó, nàng ra ngoài rót một ly nước ấm quay lại. Tựa lưng vào đầu giường, nàng lại đón lấy người cô ôm vào lòng, vén những sợi tóc lòa xòa trên trán cô qua một bên, thì thầm: "Mộc tỷ tỷ, uống thuốc nào."

Nàng vốn chẳng có kinh nghiệm chăm sóc ai, lại càng không biết dỗ dành, tất cả những gì nàng làm lúc này đều chỉ thuận theo bản năng của tình yêu.

Sau khi được lau mát, Mộc Hàm Hi cảm thấy dễ chịu hơn, ý thức cũng tỉnh táo được đôi phần dù cơ thể vẫn còn rã rời không chút sức lực. Cô nương theo tay nàng ngậm lấy viên thuốc, hớp vài ngụm nước rồi gian nan nuốt xuống. Mặc Trạch Bắc ân cần dùng khăn giấy lau sạch vệt nước nơi khóe môi cô, rồi lại nhẹ nhàng đỡ cô nằm xuống.

Mộc Hàm Hi nằm đó, cố sức mở mắt nhìn nàng. Mặc Trạch Bắc thoáng chút vui mừng, nàng khom người ghé sát lại, khẽ vuốt vành tai cô bằng giọng điệu như đang dỗ dành trẻ nhỏ: "Chị yên tâm ngủ đi, em ra ngoài gọi điện cho ba một chút rồi quay lại ngay. Đêm nay em ở lại đây với chị."

Mộc Hàm Hi khàn giọng khẽ "ừ" một tiếng rồi nhắm mắt lại, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Mặc Trạch Bắc ra ban công gọi điện cho cha Mặc, báo rằng đêm nay nàng sẽ ở lại chăm sóc Mộc tỷ tỷ. Cha nàng cũng không phản đối, chỉ dặn nàng đêm nay cần chú ý quan sát, nếu sốt không lui thì gọi cho ông để cùng đưa cô đi bệnh viện; nàng đồng ý hết thảy. Vừa tắt máy thì Chu Nhược Hinh lại gọi tới hỏi xem nàng đã về nhà chưa, Mặc Trạch Bắc không nói thật mà chỉ ậm ừ qua loa vài câu.

Nàng tìm thấy bộ sạc trong túi xách của Mộc Hàm Hi rồi giúp cô sạc điện thoại để tránh việc người khác không liên lạc được. Thực ra Lâm Hiểu Nhiên vốn định sau giờ tự học sẽ ghé qua xem cô thế nào, nhưng mẹ cô giáo Lâm lại gọi điện càm ràm đủ thứ chuyện khiến cô quên bẵng đi. Đến lúc nhớ ra thì đã về tới nhà, cô liền gọi cho Liễu Sơ Thanh vì biết hôm qua hai người đi cùng nhau. Sơ Thanh nhớ lại lúc chia tay không thấy Mộc Hàm Hi có gì bất thường, nên bảo chắc cô mệt nên ngủ sớm thôi. Nghe vậy, Lâm Hiểu Nhiên cũng yên tâm đi ngủ.

Sau đó, chính Liễu Sơ Thanh lại thấy không yên tâm nên đã gọi cho Mộc Hàm Hi. Điện thoại đã bật nhưng không ai nhấc máy; cô bạn đoán có lẽ cô tỉnh dậy bật máy rồi lại để chế độ im lặng ngủ tiếp, nên cũng không lái xe qua kiểm tra. Lúc đó, Mặc Trạch Bắc vừa vặn đang trong phòng tắm nên hoàn toàn không nghe thấy tiếng chuông, cứ thế cả hai người vô tình lỡ mất cuộc gọi này.

Cứ cách một giờ, Mặc Trạch Bắc lại cho cô uống nước và đo nhiệt độ. Đến 1 giờ sáng, cơn sốt đã giảm xuống còn 37.5°C. Nàng thở phào nhẹ nhõm, cứ đà này thì chỉ vài tiếng nữa là sẽ hết sốt hẳn. Đêm nay nàng vẫn ngủ ở sofa nhưng giấc ngủ chẳng hề yên ổn. Trong lòng cứ đau đáu lo cho người trong phòng, cứ nửa giờ nàng lại trở mình dậy vào xem cô, sờ trán kiểm tra.

Hơn 3 giờ sáng, Mộc Hàm Hi tỉnh dậy, chống tay ngồi dậy định vào nhà vệ sinh. Mặc Trạch Bắc vốn ngủ không sâu nên vừa nghe tiếng động đã lật đật bò dậy khỏi sofa. Nàng bật đèn phòng khách, dụi mắt đứng chờ bên ngoài cửa phòng vệ sinh. Ngay khi Mộc Hàm Hi vừa đẩy cửa bước ra, Mặc Trạch Bắc đã theo bản năng đưa tay lên thăm trán cô. Cảm nhận thấy cơn sốt đã lui thêm chút nữa, vẻ mặt nàng mới giãn ra.

Định rụt tay lại thì nàng bất ngờ bị bàn tay cô nắm lấy. Mộc Hàm Hi dùng chất giọng khàn đặc, nhỏ nhẹ bảo nàng: "Vào giường ngủ đi em..."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.