Chương 149
Từ Học viện Ngoại ngữ trở về nhà đã là hơn 11 giờ đêm. Vì thời gian đã muộn, hai người chỉ tắm rửa đơn giản rồi lên giường nghỉ ngơi.
Ngày 1 tháng 6 là sinh nhật của Mặc Trạch Bắc, nhưng Mộc Hàm Hi không có nhà; cô đang đi công tác ở nước ngoài. Ba mẹ Mộc không biết ngày này nên không tổ chức cho nàng. Buổi trưa, Mặc Trạch Bắc nhận được điện thoại của Khúc Quân Chi. Cô nàng muốn mượn cớ mừng sinh nhật nàng để hẹn Chu Nhược Hinh ra ngoài, Mặc Trạch Bắc mỉm cười đồng ý.
Sau khi tan học buổi chiều, Mặc Trạch Bắc gọi điện cho Chu Nhược Hinh mời đi ăn tối. Hai người hẹn nhau 6 giờ gặp tại quảng trường trung tâm trường học. Chu Nhược Hinh đưa món quà sinh nhật đã chuẩn bị từ trước cho nàng rồi hỏi: "Tối nay cậu không cùng chị ấy đón sinh nhật sao?" "Chị ấy" ở đây tự nhiên là chỉ Mộc Hàm Hi.
"Chị ấy ra nước ngoài rồi," Mặc Trạch Bắc bỏ món quà vào cặp, "Nhanh nhất cũng phải hơn một tuần nữa mới về."
Chu Nhược Hinh "ồ" một tiếng rồi hỏi tiếp: "Vậy giờ chúng ta đi đâu ăn?"
Mặc Trạch Bắc báo một địa chỉ, nơi Khúc Quân Chi đã đợi sẵn từ trước. Khúc Quân Chi vốn ngồi trong quán chờ, nhưng mãi không thấy hai người tới nên đã ra đứng trước cửa tiệm ngóng trông. Từ xa, Chu Nhược Hinh đã nhìn thấy Khúc Quân Chi, bước chân nàng khựng lại, nghiêng đầu nhìn Mặc Trạch Bắc: "Sao cậu ta lại ở đây?"
"Mộc Hàm Hi không có nhà nên cậu ấy nói muốn giúp tớ đón sinh nhật."
Chu Nhược Hinh không nghi ngờ gì thêm, dù sao quan hệ giữa Khúc Quân Chi và Mặc Trạch Bắc cũng rất tốt. Chỉ là trong lòng cô có chút không tự nhiên, đây là lần đầu tiên hai người gặp mặt sau lần cãi vã không vui đó. Khúc Quân Chi lúc này cũng thấp thỏm bất an, cô nàng sợ cái đồ biệt nữu này thấy mình có mặt sẽ đột ngột bỏ đi... Cô nàng nhìn chằm chằm Chu Nhược Hinh, cẩn thận quan sát biểu cảm trên mặt đối phương, dường như cô ấy không có vẻ gì là không vui?
Đợi đến khi hai người tiến lại gần, dây thần kinh căng thẳng của Khúc Quân Chi mới giãn ra đôi chút. Cô nàng đi trước, dẫn hai người tới chiếc bàn dài ở góc phía trong. Sau khi ngồi xuống, cả ba lâm vào cảnh im lặng quỷ dị. Mặc Trạch Bắc vốn ít nói, Khúc Quân Chi thì không biết nên mở lời thế nào, còn Chu Nhược Hinh thì chẳng muốn chủ động lên tiếng.
Mặc Trạch Bắc huých nhẹ vào chân Khúc Quân Chi, ra hiệu cho cô nàng nói gì đó. Khúc Quân Chi hắng giọng: "Món gà hầm ở đây khá ngon, ông chủ nói là thu mua gà chạy bộ từ nông gia vùng ngoại ô... Hay là gọi thêm món cá đi, Băng Băng cậu thích ăn cá mà đúng không?"
Mặc Trạch Bắc phối hợp vâng một tiếng. Khúc Quân Chi lại dời tầm mắt sang Chu Nhược Hinh: "Còn Nhược Hinh thì sao? Cậu có muốn ăn gì không?"
Chu Nhược Hinh liếc Khúc Quân Chi một cái: "Món gà hầm này có rất nhiều đồ ăn kèm bên trong rồi, gọi thêm cá nữa là đủ ăn, không cần gọi thêm đâu."
Điểm chú ý của Khúc Quân Chi bỗng chệch hướng: "Sao cậu biết món gà này có nhiều đồ ăn kèm?"
Chu Nhược Hinh rót một ly nước lọc, nhấp vài ngụm: "Lần trước tớ từng đi ăn với học trưởng một lần rồi."
Học trưởng? Trong đầu Khúc Quân Chi chậm rãi hiện lên một dấu chấm hỏi lớn... Cô nàng cụp mắt suy nghĩ một lát, chợt nhớ lại lúc trước Mặc Trạch Bắc từng kể có một anh học trưởng hệ cao học xin WeChat để theo đuổi Chu Nhược Hinh. Khi đó cô nàng bận việc câu lạc bộ và dồn sức ôn thi cao học nên không đi tìm Chu Nhược Hinh. Nguyên nhân chính là quan hệ hai người còn đang trong thời kỳ chiến tranh lạnh, vả lại cô nàng cho rằng Chu Nhược Hinh đại khái sẽ không thích con trai nên đã lơ là cảnh giác.
Mặc Trạch Bắc thấy sắc mặt Khúc Quân Chi không tốt lắm liền lặng lẽ lấy điện thoại quét mã gọi món. Nàng gọi thêm hai bát cơm và một phần mì sợi để thả vào nồi gà hầm.
Cơm ăn được một nửa, Chu Nhược Hinh nhận được điện thoại của anh học trưởng kia hẹn cuối tuần đi xem phim, cô đã đồng ý. Khúc Quân Chi cúi đầu dùng đũa chọc chọc bát cơm, dáng vẻ rầu rĩ. Những ý nghĩ lộn xộn trong lòng cô nàng bùng lên: Đi ăn, đi xem phim, chẳng phải là hẹn hò sao? Chẳng lẽ Chu Nhược Hinh có hảo cảm với anh ta? Cứ phát triển thế này, liệu hai người có yêu nhau không?
Khúc Quân Chi cau mày. Cô nàng từng đặt ra quy tắc cho mình: không theo đuổi thẳng nữ, và cố gắng không chạm vào những cô gái lưỡng tính. Nếu Chu Nhược Hinh là lưỡng tính, thì cô nàng nên thu tay lại ngay bây giờ, không nên nhớ thương người ta nữa.
Bữa cơm trôi qua tẻ nhạt vô vị. Sau khi Chu Nhược Hinh rời đi, Khúc Quân Chi kéo Mặc Trạch Bắc đến rạp chiếu phim. Xem liên tiếp hai bộ phim đến tận 11 giờ đêm cô nàng mới cho Mặc Trạch Bắc về, còn mình thì ra khách sạn thuê phòng chứ không quay lại trường. Đêm đó Khúc Quân Chi mất ngủ, cô nàng xoay qua xoay lại trên giường như một con sâu nhỏ.
Đến hơn 2 giờ sáng, cô nàng không nhịn được mà gọi điện cho Chu Nhược Hinh. Ban đầu cô nàng cứ ngỡ đối phương sẽ không bắt máy, không ngờ chỉ sau vài giây chuông reo, bên kia đã kết nối, nhưng vừa bắt máy xong chưa kịp nói gì thì đối phương đã cúp ngay.
Bấm nhầm? Hay lúc đầu chưa nhìn rõ là ai gọi? Khúc Quân Chi đang nằm trên giường đoán già đoán non thì Chu Nhược Hinh gọi lại. Câu đầu tiên là: "Nửa đêm nửa hôm cậu phát điên cái gì thế?" Đã muộn thế này mà cô vẫn chưa ngủ.
Đã lâu không nghe người này mắng mình, Khúc Quân Chi bỗng thấy có chút thân thiết, cô nàng nhếch môi cười: "Tớ làm cậu thức giấc à?"
"Cậu nói xem?"
"Tối ngủ sao cậu không để điện thoại chế độ im lặng?"
"Tớ thích thế nào thì kệ tớ, liên quan gì đến cậu?"
Khúc Quân Chi thức thời không cãi lại. "Cậu có việc gì không?" Giọng Chu Nhược Hinh có chút thiếu kiên nhẫn, "Không có gì thì tớ cúp máy đây."
Khúc Quân Chi im lặng hai giây rồi ngồi dậy: "Nhược Hinh, cậu đang hẹn hò với anh học trưởng đó à?"
"Không phải việc của cậu." Nói xong, điện thoại liền bị ngắt.
Khúc Quân Chi sờ chóp mũi, đây không tính là một câu trả lời trực diện... Cô nàng nằm ngửa lại trên giường, nhìn ánh trăng sáng ngoài cửa sổ, thầm nghĩ cuối tuần này nhất định phải đến trường Chu Nhược Hinh một chuyến để xác nhận cho rõ.
2 giờ chiều thứ Bảy, Khúc Quân Chi đến trường của Chu Nhược Hinh. Lúc đó Chu Nhược Hinh vừa ngủ trưa dậy và đang định đến thư viện. Vừa mở cửa phòng ký túc xá, cô đã thấy Khúc Quân Chi đang tựa vào bức tường trắng nhìn về phía mình với nụ cười nhạt trên môi. Chu Nhược Hinh trong lòng kinh ngạc nhưng ngoài mặt không hề biểu lộ. Cô bước đi, Khúc Quân Chi liền lẳng lặng đi theo sau. Suốt đoạn đường xuống dưới ký túc xá, không ai nói với ai câu nào.
Vào thư viện, hai người trước sau bước vào một phòng tự học. Khúc Quân Chi ngồi xuống ngay chiếc ghế đối diện cô . Chu Nhược Hinh liếc cô nàng một cái rồi lấy tài liệu ôn tập từ trong túi ra cúi đầu học bài. Khúc Quân Chi mở điện thoại trả lời vài tin nhắn rồi đặt sang một bên. Một lúc sau, Khúc Quân Chi bắt đầu lật xem cuốn sổ tay ghi chép kiến thức chuyên ngành của Chu Nhược Hinh, và cô cũng không phản đối.
Cả hai đều thi vào cùng một trường mục tiêu nên nội dung ôn tập giống nhau. Khúc Quân Chi lướt nhanh qua, cuốn sổ này được trình bày rất tâm huyết, tư duy logic rõ ràng, hệ thống kiến thức dễ hiểu và có trật tự. Khúc Quân Chi say sưa đọc, suốt cả buổi chiều không hề lên tiếng hay nghịch điện thoại, cô nàng dồn hết tâm trí để hấp thụ những trọng tâm và kiến thức mà Chu Nhược Hinh đã tổng kết.
Chẳng mấy chốc đã đến 6 giờ chiều, Chu Nhược Hinh kéo nhẹ một góc cuốn sổ. Khúc Quân Chi ngước mắt nhìn cô .
"Trả sổ cho tớ, tớ phải đi ăn cơm."
Khúc Quân Chi "ồ" một tiếng, luyến tiếc buông tay. Chu Nhược Hinh đứng dậy, thấy người này vẫn ngồi bất động liền hỏi: "Tối nay cậu không đi ăn à?"
Khúc Quân Chi vẫn còn đang mải tiêu hóa kiến thức trong sổ, phản ứng có chút chậm chạp, vài giây sau mới đáp: "Có ăn chứ."
Chu Nhược Hinh không thèm để ý, đeo túi rời đi. Khúc Quân Chi sực tỉnh liền đuổi theo. Đối diện cổng thư viện có một nam sinh mặc sơ mi trắng quần jeans, một tay cầm chiếc ô đen, một tay vẫy chào Chu Nhược Hinh. Đây chắc hẳn là anh học trưởng kia.
Khúc Quân Chi dừng bước, nheo mắt đánh giá: người này mày rậm mắt to, ngũ quan đoan chính, tóc ngắn hơi xoăn, đeo kính đen trông khá thư sinh, cao khoảng 1m80, nhan sắc tầm 6 điểm... Không biết anh ta nói gì mà Chu Nhược Hinh bỗng nhiên mỉm cười.
Khá khen cho anh ta, gã đàn ông này vậy mà lại khiến Chu Nhược Hinh bật cười được. Nhìn bóng dáng hai người dưới màn mưa mỗi lúc một xa, Khúc Quân Chi bỗng thấy hụt hẫng vô cớ. Cô nàng thở dài một tiếng rồi quay lại chỗ ngồi cũ ngồi ngẩn ngơ.
Khoảng nửa giờ sau, Chu Nhược Hinh quay trở lại. Khúc Quân Chi sửng sốt, cô nàng cứ ngỡ đối phương sẽ đi xem phim cùng anh ta rồi chứ.
"Cậu không đi ăn cơm sao?" Chu Nhược Hinh hỏi.
Khúc Quân Chi nhìn chằm chằm cô rồi khẽ vâng một tiếng, sau đó giải thích: "Tớ quên mang ô." Lúc nàng đến trời vẫn còn chưa mưa.
Chu Nhược Hinh đặt cặp sách sang một bên, ngồi xuống đối diện cô nàng rồi lấy sách bài tập ra. Khúc Quân Chi nâng cổ tay xem đồng hồ, lại lấy điện thoại ra nhắn tin cho bạn cùng phòng. Khoảng năm sáu phút sau, Khúc Quân Chi gõ nhẹ lên mặt bàn của Chu Nhược Hinh.
Chu Nhược Hinh ngước mắt nhìn lại. Khúc Quân Chi do dự một lát, cuối cùng vẫn hỏi: "Tối nay cậu không đi xem phim à?"
"Ừm, trời mưa nên tớ không muốn ra ngoài." Nói xong, Chu Nhược Hinh lại tiếp tục cúi đầu làm bài. Khúc Quân Chi "ồ" một tiếng, cô nàng ngồi nán lại một lát rồi đứng dậy; đi được vài bước, cô nàng đột nhiên quay đầu lại nhìn. Chu Nhược Hinh cuống quýt cúi đầu, gương mặt khẽ ửng hồng. Khóe miệng Khúc Quân Chi ẩn hiện vài phần ý cười.
Sau khi từ nhà vệ sinh trở về, cô nàng ngồi vào vị trí ngay cạnh Chu Nhược Hinh: "Trong túi có gì ăn không? Tớ hơi đói." Chu Nhược Hinh dường như không nghe thấy, chẳng buồn lên tiếng. Khúc Quân Chi bèn tự tay lục lọi trong túi cô, tìm được một hộp sữa chua và một chiếc bánh mì nhân ngọt.
Có lẽ vì là cuối tuần, lại đúng ngày mưa nên góc này không có mấy người qua lại. Khúc Quân Chi không đứng dậy mà ngồi ngay tại chỗ ăn đồ ăn, nhưng động tác của cô nàng rất nhẹ nhàng.
Hơn 9 giờ tối, Chu Nhược Hinh muốn về, Khúc Quân Chi cũng cùng cô xuống lầu. Bên ngoài trời vẫn đang mưa, Khúc Quân Chi dừng lại ở cửa chính thư viện, không bước tiếp nữa. Chu Nhược Hinh vô thức dừng bước, quay đầu nhìn cô nàng: "Cậu định về bằng cách nào?" Dù có gọi xe thì cũng phải ra cổng trường chờ, vì tài xế thường sẽ không lái xe vào tận nơi đón khách.
"Tớ chờ mưa nhỏ bớt rồi ra cổng trường bắt xe."
Chu Nhược Hinh nhìn màn mưa, ngập ngừng hỏi: "Hay là để tớ đưa cậu ra đó?" Khúc Quân Chi cong mắt cười, lập tức bước nhanh đến bên cạnh cô.
Hai người chậm rãi đi trong mưa, dọc đường không ai nói với ai câu nào. Đến cổng trường, Khúc Quân Chi gọi một chiếc xe, Chu Nhược Hinh cũng không đi ngay mà ở lại chờ cùng cô nàng. Trước khi lên xe, Khúc Quân Chi hỏi mượn Chu Nhược Hinh cuốn sổ ghi chép kiến thức chuyên ngành. Cô nàng thật ra chỉ thuận miệng hỏi vậy, trong lòng đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị từ chối, không ngờ Chu Nhược Hinh lại đồng ý cho mượn.
Ánh mắt cô nàng vừa có niềm vui sướng vừa có sự kinh ngạc, cuối cùng cô nàng gãi đầu, lắp bắp nói: "Tớ sẽ... xem thật nhanh rồi trả lại cho cậu."
"Ừm."
"Tớ đã nhắn tin cho bạn cùng phòng rồi, cậu ấy sẽ cầm ô ra cổng trường đón tớ. Cậu yên tâm, sổ sẽ không bị ướt đâu."
Chu Nhược Hinh gật đầu. Giữa tiếng thúc giục của tài xế, lời nói nhỏ nhẹ của Khúc Quân Chi hòa lẫn vào tiếng mưa rơi liên miên: "Mấy ngày nay tớ đều nhớ cậu."
Giọng cô nàng rất nhẹ, âm cuối thậm chí còn hơi phiêu lãng, nhưng Chu Nhược Hinh vẫn nghe thấy rõ ràng. Bàn tay phải của cô vô thức nắm chặt lấy cán ô...

