Nhưng nghe chính miệng tôi thừa nhận, với cậu vẫn là cú sốc khó chấp nhận.
“Ừ, đánh dấu vĩnh viễn, rất nhiều lần.”
Tôi nói nhẹ tênh, nhưng tim lại đau như bị bóp nát.
“Cho nên Cố Tranh, chúng ta không thể ở bên nhau, em đi tìm Omega khác tốt hơn đi, đừng là tôi.”
“Tuyến thể của tôi đã tổn thương, cơ thể cũng không sạch, em không thể đánh dấu.”
Dù dùng lý do nào cũng được.
Cố Tranh vốn cố chấp, lại mang kiểu lệ thuộc b*nh h**n với tôi.
Nếu tôi là Alpha thật, cũng không khiến cậu ấy từ bỏ được.
Nhưng nếu nói tôi đã bị người khác đánh dấu, có lẽ sẽ khiến cậu ấy ghét tôi và buông tay.
Tôi đã dính quá nhiều chuyện với đám xã hội đen.
Trên tay đầy máu.
Dù sao cũng không còn sạch sẽ gì nữa.
Cố Tranh là học viên ưu tú của học viện quân sự.
Tương lai của cậu rất rộng.
Còn tôi chỉ là thứ sống trong bóng tối.
Một ngày nào đó, cậu ấy sẽ tự tay quét sạch những thứ như tôi.
Thậm chí tôi còn mong cậu ấy là người kết liễu tôi.
Để tôi trở thành chiến công đầu tiên của cậu ấy.
Tôi nhìn chằm chằm Cố Tranh trước mặt, ánh mắt nặng sát khí.
Dù bây giờ cậu hơi phản nghịch, không dễ quản.
Nhưng việc cậu có thể nói ra những lời sỉ nhục tôi như vậy, chứng tỏ cậu đã thật sự chán ghét tôi.
“Tự cậu cũng thấy tôi bẩn đúng không.”
Tôi cười khổ.
Cậu như bị câu nói này k*ch th*ch.
Bàn tay siết chặt cổ tay tôi, kéo mạnh ép lên bàn.
Tôi đau đến mức nhăn mặt.
“Buông ra… cậu cút đi cho tôi!”
Sắc mặt cậu âm trầm đến đáng sợ, không để ý tôi phản kháng, một tay đã kéo thắt lưng tôi.
“Tôi đã nói rồi, cơ thể tôi rất mạnh, có thể đánh dấu lại.”
Cậu cười như đang giấu dao trong mắt.
“Tại sao anh cứ không chịu cho tôi thử?”
“Người khác thì được chạm, chỉ tôi là không được?”
Nói xong cậu định cắn lên tuyến thể tôi.
Tôi hoảng hốt đẩy cậu ra, dùng sức đến run cả người.
Nếu Cố Tranh đánh dấu tôi lúc này, chắc chắn sẽ phát hiện tôi giả làm Omega, lừa cậu bao năm qua.
Lúc đó cậu sẽ hận tôi, ghét tôi, hay sẽ moi tuyến thể tôi ra?
Tuyến thể của tôi vốn đã hỏng, có bị đào hay không cũng chẳng khác gì.
Nhưng tôi không muốn để Cố Tranh làm chuyện đó.
“Cố Tranh, nếu cậu chạm vào tôi, tôi sẽ chết.”
Cậu dừng lại ngay sát cổ tôi, răng cọ vào tuyến thể nhưng không cắn xuống.
Khí áp quanh người càng lúc càng thấp.
“Thẩm Mạch, anh vốn dĩ phải là vợ tôi, từ đầu đã là như vậy.”
“Tôi gọi anh một tiếng anh, cái gì cũng nghe theo anh, chỉ vì tôi yêu anh.”
“Tại sao anh lại…”
Tôi rũ mắt nhìn vẻ yếu ớt hiếm thấy của Cố Tranh, giọng vẫn lạnh.
“Cậu muốn một người vợ bán thân nuôi cậu học sao?”
Cậu cứng người, trong mắt là nỗi đau không giấu nổi.
“Là tôi quá vô dụng, sau này anh có thể dựa vào tôi, không cần nữa…”
“Cố Tranh.”
Tôi đẩy cậu ra, ánh mắt lạnh đi.
“Nhà họ Cố cho tôi miếng cơm, không đến mức để tôi lang thang đầu đường.”
“Những gì tôi làm từ trước đến nay chỉ là trả ơn, với cậu không có tình cảm gì cả, tôi tưởng cậu hiểu.”
Bàn tay Cố Tranh run lên dữ dội.
Cậu cố tình phóng thích pheromone.
Tôi vì muốn trông giống Omega nên mỗi ngày đều dùng nước hoa che pheromone thật.
Pheromone Alpha của cậu mạnh đến mức tràn ngập.
Nếu tôi là Omega thật, chắc đã bị kéo mất lý trí từ lâu.
Nhưng tôi là Alpha.
Cậu dùng pheromone cũng không thể khiến tôi dao động.
Sự thật này khiến cậu bị tổn thương rõ ràng.
Cậu vẫn chỉ ngửi được mùi hoa nhàn nhạt, là mùi nước hoa của tôi.
Không gian tràn đầy hương thông lạnh.
Tôi nhíu mày.
“Cố Tranh, thu pheromone lại, tôi thấy buồn nôn.”

