Chương 37
Tác giả: Minh Linh Bất Cố - Edit: KaoruRits.
Chưa đầy một ngày, hiện trường đính hôn náo nhiệt ồn ào lúc trước đã hoàn toàn thay đổi. Bầu không khí nhẹ nhàng vui vẻ tan biến không còn dấu vết, rõ ràng đang là buổi bình minh nhưng lại nhuốm màu u ám như hoàng hôn buông xuống.
Đống trang trí lộng lẫy vẫn chưa kịp tháo dỡ, nhưng quan khách gần như đã bị giải tán hết. Vài nhân viên công tác còn sót lại đang nơm nớp lo sợ dọn dẹp, ánh mắt thỉnh thoảng lại lén nhìn những Alpha quân đội đang túc trực xung quanh như để tìm kiếm chút cảm giác an toàn. Những Alpha này đều là cấp dưới thân tín của nguyên soái Ngự Mặc, họ xuất hiện với vũ khí đầy mình, gương mặt ai nấy đều vô cùng nghiêm nghị.
Hiện trường đã bị phong tỏa hoàn toàn, nội bất xuất ngoại bất nhập, ngay cả lũ mèo tiêu sái cũng bị cấm cửa. Một số người đã mất tích, nghi là bị đưa đi thẩm vấn ngay lập tức. Mọi vật dụng đều được giữ nguyên để kiểm tra tỉ mỉ; ai cũng cảm nhận được đã có chuyện chẳng lành xảy ra.
Nhưng ai lại có gan lớn đến thế? Trong cái Đế Quốc này, uy nghiêm của Giáo chủ và Nguyên soái là tuyệt đối không thể xâm phạm.
Thức trắng đêm không nghỉ, Ngự Mặc bước lên sân thượng của tòa cao ốc. Cơn gió lạnh tạt qua giúp y tỉnh táo đôi chút, nhưng đôi lông mày vẫn nhíu chặt vì tâm trạng tồi tệ. Y tự trách mình đã sơ suất, không trông coi cẩn thận lễ đính hôn của "mèo con".
Sự việc lần này quá đỗi kỳ lạ. Công tác phòng hộ và kiểm soát trước đó không hề có kẽ hở, vậy mà tại sao vẫn xảy ra chuyện nghiêm trọng như vậy? Làm thế nào mà đám Trùng tộc ngụy trang lại có thể trà trộn vào, thậm chí gây ra hỗn loạn và thương vong? Dù sau đó chúng đã nhanh chóng bị khống chế, nhưng cho đến tận bây giờ, chân tướng sự việc vẫn còn là một ẩn số.
Không chỉ Ngự Mặc, mà ngay cả Bạch Ế cũng thấy không thể tin nổi.
Trong nguyên tác đúng là có tình tiết tương tự: Nhị hoàng tử Alpha sau khi bị dồn vào đường cùng đã làm một việc điên rồ. Hắn liên lạc với Trùng tộc, dùng vật chất bồi dưỡng đặc biệt để bí mật nuôi dưỡng đám trứng trùng. Đám nhãi con này sau khi lớn lên sẽ thay hình đổi dạng, len lỏi vào hàng ngũ quan chức Đế Quốc để làm nội gián cho cuộc xâm lăng.
Tuy nhiên, Bạch Ế vốn luôn đề phòng Giang Triết Hàn và những kẻ xung quanh hắn. Ngay khi giám sát thấy có biến, anh đã lập tức khống chế hắn, coi như đã nhổ tận gốc mầm họa. Vậy nên chuyện xảy ra lúc này không thể nào là do Giang Triết Hàn. Cũng không phải do cơ chế tự sửa lỗi của hệ thống, bởi Bạch Ế đã dốc bao tâm huyết nghiên cứu thiết bị nhiễu sóng, anh tin chắc nó có hiệu quả.
Đối với Trùng tộc, Bạch Ế và Ngự Mặc chưa bao giờ lơ là cảnh giác, thậm chí cách đây không lâu họ còn cùng nhau phá hủy trùng động ở biên giới. Hơn nữa, Trùng tộc lấy đâu ra bản lĩnh để lọt qua tầng tầng lớp lớp kiểm soát của Thủ Đô Tinh, lại còn xuất hiện đúng vào lễ đính hôn của Bạch giáo chủ? Nếu đây là một kế hoạch được tính toán kỹ lưỡng, sao lại lộ liễu và dễ dàng bị tóm đến thế khi chưa kịp gây ra tổn thất lớn cho Đế quốc? Điều này hoàn toàn không giống tác phong của Trùng tộc.
Trông chúng giống như những con tốt thí bị đem ra làm bia đỡ đạn vậy. Chẳng lẽ chỉ để phá hoại lễ đính hôn của anh? Hay đơn giản là một lời cảnh cáo, nhắc nhở họ phải đặc biệt chú ý đến Trùng tộc trong thời gian tới?
Tạm gác lại những điều khó hiểu đó, theo tin quân báo mới nhất mà Ngự Mặc nhận được, phong cách hành sự của vị Trùng Hoàng kia vẫn như mọi khi: hiếu chiến và ngang tàng. Hắn công khai gửi lời thách thức tới Đế Quốc, chủ động ấn định thời gian và địa điểm giao chiến tại biên cảnh Morek sau ba ngày nữa.
Trước tin tức này, Ngự Mặc tất nhiên không giấu Bạch Ế. Bạch Ế nghe xong liền hỏi: “Ngài hiểu bao nhiêu về Elikhon (Y Lai Hách Nhung)?”
Ngự Mặc đáp: “Hắn rất khác so với các đời Trùng Hoàng trước. Hắn không hề tự cao tự đại vì địa vị trùng đực của mình mà luôn tự tay làm mọi việc. Công trạng chiến trường của hắn không hề thua kém những quân thư (trùng cái chiến binh) mạnh nhất.”
Bạch Ế thấy kỳ lạ. Anh vốn rất ít thông tin về vị công số bốn Trùng Hoàng thường được gọi là "Lai" này, chỉ biết hắn thiện chiến dũng mãnh, sau này sẽ là kẻ cướp đi nhân ngư Omega. Nguyên tác ngoài những đoạn miêu tả cảnh nóng thì những tình tiết khác đều lướt qua rất sơ sài, không nói rõ động cơ hay căn nguyên, như thể mục đích xuất hiện duy nhất của mỗi vị Công chỉ là để ngược đãi nhân vật chính. Bạch Ế chẳng thể dựa vào đó để phân tích nhân vật một cách toàn diện được.
“Có một điểm mà tôi khá nể phục hắn,” Ngự Mặc bổ sung thêm, “Hắn dường như rất trân trọng con dân của mình, bất kể giới tính hay địa vị.”
Bạch Ế trầm ngâm nhướn mày. Sau đó cả hai đều im lặng, không bàn thêm gì về việc ai sẽ là người nghênh chiến. Không gian chỉ còn tiếng gió rít và tiếng bước chân vội vã phía dưới.
Bảo rằng Bạch Ế không lường trước được việc này thì cũng không đúng, phảng phất như anh đã sớm đoán định sẽ có ngày này. Anh biết theo pháp luật hiện hành của Đế Quốc, đối tượng đính hôn sẽ được hưởng phần lớn tài sản và các quyền lợi đi kèm của bạn đời. Nghĩa là hiện tại địa vị của Thao Tố gần như ngang hàng với Bạch giáo chủ, đồng thời cũng có quyền nắm giữ một số công nghệ mũi nhọn.
Bạch Ế tin rằng, dù không có anh, Thao Tố vẫn có thể sống tốt. Cho dù là để tự vệ hay phản kháng, cậu cũng đã có trong tay những vũ khí sắc bén nhất của Đế quốc để tự tin đứng vững. Đó chính là lý do vì sao anh nôn nóng tổ chức lễ đính hôn đến vậy. Nếu anh có mệnh hệ gì, Thao Tố có thể đơn phương hủy bỏ hôn ước; còn nếu anh bình an trở về, anh sẽ phụ trách chăm sóc cậu cả đời. Kể cả khi sau lần lột xác thứ hai cậu có lựa chọn khác tốt hơn, anh cũng sẵn lòng buông tay thành toàn.
Nỗi lo về tương lai chưa bao giờ nguôi ngoai trong lòng Bạch Ế. Thiết bị nhiễu sóng dùng được bao lâu? Nếu phải đối mặt với sự cưỡng chế của hệ thống một lần nữa, mọi chuyện sẽ tồi tệ đến mức nào? Nhưng nếu anh chủ động đảo lộn hoàn toàn cốt truyện, đánh trọng thương hoặc tiêu diệt những nhân vật mấu chốt khiến hệ thống không thể sửa lỗi được nữa, liệu đó có phải là cách phá cục?
Bạch Ế không chắc chắn, nhưng anh quyết định đánh cược. Anh vừa bước đi vài bước, Ngự Mặc như cảm nhận được điều gì đó liền nhanh chóng giữ tay anh lại. Ánh mắt y tràn đầy sự không đồng tình, giọng nói cứng nhắc: “Giáo chủ, tôi nghĩ có những việc tôi thông thạo hơn ngài.”
Bạch Ế xoay người, mỉm cười nhạt: “Đúng vậy, món đồ hộp ngài làm vị rất ngon.”
Ngự Mặc sững người, buông tay ra, gương mặt thoáng chút kinh ngạc. Kể từ khi bị phán định là "Sát thủ loài cá cấp B", y đã đổi cách làm đồ hộp, không dùng thịt cá thật nữa mà dùng nước xốt hương cá. Y vốn lo vị sẽ không ngon, không ngờ lại nhận được lời khen từ Bạch Ế. Quan trọng là... chẳng lẽ anh thực sự đã nếm thử rồi sao?
“Tố Tố rất giỏi Linh Âm và Tịnh Dịch, em ấy có thể giúp ngài xử lý vấn đề bạo loạn tinh thần lực. Đừng coi vết thương cũ là huân chương nữa, có bệnh thì phải chữa sớm.” Bạch Ế không để y suy nghĩ lâu, nói tiếp: “Lần này tôi không nhốt ngài lại đâu, cái tướng ngài to xác quá chiếm chỗ lắm, mà tôi cũng không rảnh trông chừng ngài. Nhớ lấy, đối xử tốt với Omega của tôi một chút.”
Nghe đến đây, Ngự Mặc làm sao không hiểu ý anh. Y rũ mắt nhìn đôi chân máy của Bạch Ế, lòng trĩu nặng. Ngự Mặc chưa bao giờ sợ ra trận, ngay cả khi mình đầy thương tích. Y thậm chí từng nghĩ, nếu món quà hải đảo kia tặng dưới danh nghĩa phó quan thì coi như y chưa tặng gì cho "mèo con" cả. Có lẽ việc ra biên giới bảo vệ bình yên cho anh chính là món quà đính hôn thực sự mà y muốn dâng tặng.
Nhưng Bạch Ế hoàn toàn không cho y cơ hội đó. Ngự Mặc không phải không muốn khuyên ngăn, nhưng y biết, được điều khiển cơ giáp trở lại chiến trường chính là tâm nguyện bấy lâu của anh. Việc phải dừng bước ở chức Trung tướng năm xưa luôn là một nỗi đau âm ỉ. Hơn nữa, y cũng chẳng có tư cách gì để ngăn cản anh cả.
**
Đó là một điệu hát ru của biển. Thao Tố tin chắc mình đã nghe thấy nó trước khi chìm vào giấc ngủ. Xem kìa, tên con người của cậu chỉ cần dùng thiết bị ghi lại giai điệu của biển rồi phục dựng lại, cộng thêm giọng trầm thấp của anh là đã có hiệu quả tuyệt vời rồi. Làm sao Thao Tố có thể không nghe lời cho được?
Chỉ có điều, lần này cậu chẳng muốn ngoan ngoãn chút nào. Cái gì mà bảo vệ tốt nghiệp sau khi ra trường, rõ ràng là lừa cậu, làm gì có chuyện đó. Tỉnh dậy giữa căn phòng trống huếch, cậu bỗng hiểu ra một cách sâu sắc ý nghĩa của lễ đính hôn.
Cậu rũ mắt nhìn sợi dây chuyền trên cổ, chiếc nhẫn đôi bằng bạc lấp lánh ánh sáng. Đó là thứ Bạch Ế để lại cho cậu, bao gồm cả chiếc nhẫn của anh. Có lẽ anh sợ mang ra biên cương sẽ làm mất, có lẽ anh nghĩ để lại cho cậu thì ít ra cậu còn có cái mà bán lấy tiền... Anh thậm chí còn không tự tay đeo vào ngón tay cho cậu, như thể ngoài tác dụng trang trí ra thì nó chẳng còn ý nghĩa sâu xa nào khác.
Nhưng làm sao mà không có cho được?
Lạc Á đến thăm cậu và không khỏi ngạc nhiên khi thấy sau gáy Thao Tố, ngay vị trí tuyến thể, có một hình vẽ mèo nhỏ như vừa mới được vẽ lên bằng bút. Cô cứ ngỡ là trò đùa dai của lũ mèo hoang nên đưa khăn giấy cho cậu lau. Thao Tố chỉ mím môi im lặng. Lạc Á đưa thêm một tờ khăn ướt khác an ủi: “Đừng lo, loại mực này dễ xóa lắm, lần này chắc chắn sạch.”
Thao Tố bỗng bật cười, một nụ cười không rõ là chua xót hay tự giễu. Alpha của cậu đi rồi, đến một cái đánh dấu tạm thời cũng không để lại cho cậu, chẳng lẽ những dấu vết từng tồn tại cũng dễ dàng bị xóa sạch như thế sao?
Thao Tố hiểu Bạch Ế nên hỏi: “Bạch giáo chủ có để lại nhiều thuốc ức chế không?”
Lạc Á ngẩn ra, gật đầu: “Có chứ, viện nghiên cứu vừa chế ra loại không đau, tác dụng phụ cũng giảm xuống mức tối thiểu rồi...”
Thao Tố vờ như vô tình hỏi tiếp: “Còn gì nữa không? Viện nghiên cứu dạo này đang làm gì?”
Lạc Á lục lại trí nhớ, hào hứng kể: “Một phân viện khác đang triển khai huấn luyện đặc biệt, thêm cả khóa học 'Nam đức' nữa, dạo này hot lắm. Lớp trưởng và mấy bạn cùng lớp của cậu đều tham gia, cả anh chàng cá heo hay tặng đồ ăn vặt cho cậu cũng ở đó. Nghe nói anh ta thức tỉnh được tinh thần lực cấp B rồi, đúng là một Alpha tiềm năng. Còn nữa...”
Cô bỗng im bặt vì nhận thấy cảm xúc của nhân ngư có gì đó không ổn. Thao Tố không để ý đến cái nhìn lo lắng của cô. Đột ngột nhưng lại rất hợp lý, cậu nhớ lại đối thủ mình đã gặp trong kỳ thi tốt nghiệp. Cậu từng nghĩ chỉ có Bạch Ế mới quản được cậu, và sau khi thấy anh chiến đấu, cậu luôn tin rằng anh sẽ mãi ở bên che chở cho cậu. Cậu đã dựa dẫm vào sự bao dung đó để sống tùy hứng bấy lâu nay.
Nhưng, nhỡ đâu trận đấu đó chính là lần cuối cùng anh nhường nhịn và bảo vệ cậu thì sao? Nếu cậu có thể nhận ra sớm hơn một chút thì tốt biết mấy. Có lẽ điều cậu cần nhận ra sớm hơn, không phải là những thứ này.
Ai cũng nghĩ nhân ngư chưa qua lần lột xác thứ hai thì không thể hiểu được những tình cảm phức tạp của xã hội loài người. Vậy thì thứ cảm xúc mãnh liệt và sâu sắc mà cậu đang cảm thấy lúc này là gì đây?
Tầm mắt Thao Tố dừng lại trên tòa nhà phía ngoài, giọng cậu khàn đặc: “Lạc Á, cô thấy tôi... hiểu biết nhiều không?”
Lạc Á thở dài, dù muốn an ủi nhưng cô không thể nói dối: “So với các nhân ngư cùng lứa, cậu chẳng kém cạnh chút nào đâu, nên hãy tự tin lên.”
Thao Tố nhếch môi: “Tôi biết chứ. Ngoài môn bơi lội ra, tôi chẳng đạt được điểm ưu ở môn nào cả, từ Toán, Lý cho đến Ứng dụng công nghệ mới... Chúng quá trừu tượng, tôi đã cố hết sức cũng chỉ mới chập chững nhập môn, muốn tiến bộ hơn nữa thật sự rất khó.”
Cùng cảnh ngộ học dở, Lạc Á rất hiểu cảm giác này. Nhưng thực ra cô còn khá hơn vì cô đã thích nghi tốt với xã hội loài người và có nền tảng kiến thức nhất định. Ban đầu cô tưởng Giáo chủ cố tình làm khó nhân ngư để ngược đãi, thậm chí còn từng đứng cùng chiến tuyến với Giang Triết Hàn, nhưng sau đó cô đã thay đổi suy nghĩ. Có thực tâm muốn tốt cho đối phương hay không, nhìn hành động thực tế là biết ngay.
Lạc Á định nói gì đó thì chạm ngay vào đôi mắt hồng phấn đầy khát khao và khẩn cầu của Thao Tố. Giọng cậu run rẩy đầy gấp gáp:
“Nhưng tôi muốn nói rằng, tôi thực sự, thực sự hiểu 'yêu' là gì.”
“Nó chẳng liên quan gì đến các chỉ số tâm lý, chẳng liên quan đến bất kỳ tính toán nào, cũng chẳng có tiêu chuẩn nào để đo đếm... Nhưng tôi biết mình hiểu!”
“Nếu phải nói rõ lý do, thì đối với tôi, Bạch Ế chính là khởi nguồn của mọi sự mông lung, và cũng chính là lý do khiến mọi thứ trở nên rõ ràng.”
“Cô tin tôi không, Lạc Á? Cô nghe rõ lời tôi nói chứ? Cô sẽ... phản bác tôi chứ?”
Lạc Á hoàn toàn đứng hình. Phản ứng đầu tiên của cô là: Trời đất ơi, đây có phải là chú nhân ngư mù chữ Thao Tố không vậy? Cả đời cô chưa bao giờ nghe cậu nói một hơi dài và lưu loát, lại còn có vần có điệu như thế này. Chẳng lẽ tiềm năng bị kích phát rồi sao?
Bệnh nghề nghiệp trỗi dậy, cô chỉ muốn lôi sổ ra ghi chép ngay lập tức. Đây là lần đầu tiên cô thấy việc nói nhiều cũng có cái tội, vì khó mà nhớ hết được, mà nhớ thiếu là bị sếp mắng ngay. Nhưng khi kịp tiêu hóa nội dung lời Thao Tố nói, cô lập tức gạt mọi ý nghĩ khác sang một bên. Lúc này Lạc Á không còn tâm trí đâu mà hóng hớt hay lo chuyện thăng chức, cô nhìn Thao Tố một cách cực kỳ trịnh trọng, giọng nói đanh thép:
“Không, tôi tuyệt đối không phản bác cậu, và cũng chẳng có tư cách gì để phản bác cả! Cậu hiểu rõ bản thân mình hơn bất kỳ ai ở viện nghiên cứu này. Những con số khô khan và những mớ lý thuyết kia không đủ để thay thế tiếng lòng của cậu!”
“Theo tôi, ở môn học mang tên 'Yêu' này, cậu đã đạt điểm tuyệt đối từ lâu rồi.”
“Vì vậy, khi gặp lại Hiệu trưởng Bạch, nhất định phải nhớ đòi hỏi ở anh ấy, một chút cũng không được thiếu!”
Hết chương 37.
