Tôi Giả Vờ Nhà Thuê, Cả Nhà Chồng Tự Chui Đầu Vào Bẫy

Chương 16




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 16 miễn phí!

16

“Giữa chúng ta không còn gì để nói nữa.”

Tôi nắm chặt vô lăng, giọng nói lạnh tanh.

“Chu Minh Khải, tránh ra.”

“Nếu không tôi sẽ báo cảnh sát.”

“Đừng! Đừng báo cảnh sát!”

Anh ta cuống cuồng xua tay, gương mặt đầy hoảng loạn.

Bây giờ anh ta giống hệt con chim bị thương sợ cành cong.

Chỉ cần nghe tới những từ liên quan tới pháp luật hay cơ quan chức năng…

Là đã sợ đến mất vía.

“An Nhiên…”

“Anh… anh không tới gây chuyện.”

Anh ta bám bên cửa xe, hạ thấp tư thế tới tận cùng.

“Anh chỉ muốn…”

“Muốn gặp em thêm một lần nữa thôi…”

Ánh mắt anh ta ghim chặt lên người tôi, bên trong chất chứa đủ loại cảm xúc hỗn loạn.

Có hối hận.

Có không cam lòng.

Còn có cả thứ chiếm hữu cố chấp đến mức khiến người khác lạnh sống lưng.

“Mẹ anh bệnh rồi.”

Anh ta đột nhiên lên tiếng.

“Từ sau hôm đó… bà cứ nằm liệt giường mãi, không ăn không uống.”

“Bác sĩ nói bà bị uất quá thành bệnh.”

Vừa nói, nước mắt anh ta vừa rơi xuống.

“An Nhiên… anh biết là nhà anh sai rồi.”

“Nhưng mẹ anh… dù sao cũng là người lớn tuổi.”

“Bà sắp không chịu nổi nữa rồi.”

“Trước khi nhắm mắt… bà muốn gặp em một lần.”

“Bà muốn tự mình nói với em một câu xin lỗi.”

Anh ta nói đến mức nghẹn ngào tha thiết.

Nếu là một tháng trước…

Có lẽ tôi đã mềm lòng.

Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy nực cười.

Lại là chiêu này.

Lại dùng bệnh tật với chuyện sống chết để ép buộc đạo đức.

Cả nhà họ…

Ngoài mấy thủ đoạn hèn hạ này ra thì không còn gì khác sao?

Mẹ tôi ngồi phía sau nghe mà hoảng hốt.

Bà kéo nhẹ tay áo tôi.

“An Nhiên…”

“Hay là… con đi xem thử đi?”

“Dù sao cũng là mạng người…”

Mẹ tôi cả đời vẫn vậy.

Mềm lòng.

Lương thiện.

Mà đó cũng từng là dáng vẻ của tôi trước đây.

Tôi quay lại, mỉm cười trấn an bà.

Sau đó mới nhìn Chu Minh Khải.

“Vậy sao?”

Tôi hỏi.“Bà ta thật sự bệnh nặng đến thế à?”

“Ở bệnh viện nào? Phòng bệnh số mấy?”

“Tôi có thể nhờ luật sư Mạnh Giai mang giỏ trái cây cùng tiền thăm bệnh tới.”

“Tiện thể thuê luôn cho bà ta một hộ lý tốt nhất.”

“Mọi chi phí tôi trả.”

Lời tôi vừa dứt—

Sắc mặt Chu Minh Khải lập tức cứng đờ.

Trong mắt anh ta thoáng qua vẻ hoảng loạn.

“Không… không cần đâu…”

Anh ta lắp bắp.

“Mẹ anh… bà không muốn gặp người lạ.”

“Bà chỉ muốn gặp em thôi.”

“Vậy à?”

Tôi lấy điện thoại ra, mở danh bạ.

Người tôi gọi là dì Vương — bạn đánh bài cũ của mẹ chồng tôi.

Từ sau khi nhà họ Chu xảy ra chuyện…

Dì ấy nghiễm nhiên thành “tai mắt” của tôi.

Ngày nào cũng xem chuyện nhà họ Chu như tin nóng rồi kể lại cho tôi nghe.

Tôi nhấn gọi.

Đồng thời bật loa ngoài.

Điện thoại nhanh chóng được kết nối.

“Alo, An Nhiên à!”

Giọng dì Vương vang lên đầy sảng khoái.

“Sao hôm nay lại nhớ gọi cho dì thế?”

“Dì Vương, cháu muốn hỏi thăm chút chuyện.”

Tôi bình thản nói.

“Mẹ chồng cũ của cháu, Triệu Ngọc Mai… dạo này sức khỏe sao rồi?”

“Nghe nói bà ấy bệnh rất nặng, còn nằm liệt giường nữa?”

Đầu dây bên kia im lặng một giây.

Ngay sau đó—

Là tràng cười lớn đến rung cả màng nhĩ.

“Nằm liệt giường?!”

“Trời đất ơi An Nhiên, ai nói với cháu thế?”

“Bà ta khỏe như trâu luôn ấy!”

“Hôm kia dì còn thấy bà ta đứng dưới khu dân cư cãi nhau với bà Lý kia kìa!”

“Chỉ vì tranh một miếng đậu hũ giảm giá mà một mình bà ta chửi ba người, khí thế ngút trời luôn!”

“Hôm qua còn mới đi làm tóc nữa.”

“Nhuộm đỏ chót luôn, nhìn như con gà tây!”

“Nếu không phải chuyện của con trai bà ta làm lớn quá…”

“Có khi giờ bà ta đã ngồi đánh bài từ sáng tới tối rồi!”

Từng câu của dì Vương…

Giống như từng cái tát vang dội quất thẳng lên mặt Chu Minh Khải.

Mặt anh ta lập tức đỏ bầm như màu gan heo.

Anh ta hoảng hốt muốn lao tới giật điện thoại của tôi.

Nhưng đã quá muộn.

Tôi cúp máy.

Lạnh lùng nhìn anh ta.

“Chu Minh Khải.”

“Anh còn gì muốn nói nữa không?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.