Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả Cả Nhà Đều Trọng Sinh

Chương 47: Đính Hôn Với Thẩm Dã




Trong phòng lâm vào yên tĩnh.


Đôi mắt của Giản Tinh Xán rơi trên người sư huynh và sư tỷ, cậu chớp mắt nghi ngờ, ngập ngừng hỏi: " Không tốt sao? "

Ánh mặt trời bên ngoài chiếu rọi.

Máy phát sóng trực tiếp đã ngừng quay vì liên quan đến một số nội dung cá nhân.

Đôi mắt của Giản Trân bất giác đỏ lên. Cô không nói nên lời, mũi đau xót, cúi đầu.

Thẩm Lâm Kiệt đứng dậy và đi đến trước mặt Giản Tinh Xán. Cong lưng lấy thanh kiếm từ tay Giản Tinh Xán và nói với cậu: "Động tác của em không có gì sai, nhưng bộ kiếm pháp không đúng."

Giản Tinh Xán chớp chớp mắt, rất ngoan ngoãn hỏi: "Không đúng?"

"Em đã từng mở bài hát "Thanh Tị" rồi múa thử chưa?" Thẩm Lâm Kiệt đi tới ghế sofa trong phòng tập ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn cậu: "Muốn thể hiện tốt một bài hát trước hết em phải hiểu được bài hát. Cái gọi là hiểu không có nghĩa là hiểu lời bài hát hay cách hát mà là hiểu được bối cảnh sáng tác, hàm nghĩa của nó."

Giản Tinh Xán nghiêm túc nghe, khi thấy Thẩm Lâm Kiệt hỏi, cậu liền ngoan ngoãn nói: "Khi em nghe bài hát, đại khái hiểu được bài kể về một nữ tử đáng thương, bị người yêu phụ lòng. Nàng cứ luôn nhảy múa để được ái nhân ghé mắt nhìn một lần.

Thẩm Lâm Kiệt gật đầu: "Em nghĩ bộ kiếm pháp nào phù hợp nhất?"

Giản Tinh Xán rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, trước kia cậu trên núi học nghệ không tinh, chỉ nhớ rõ một bộ《 Trấn Tà Kiếm Phổ 》.

Mà bộ kiếm phổ này nhìn tên đoán nghĩa, là trừ bạo giúp kẻ yếu, đầy chính nghĩa, rõ ràng nó không phù hợp lắm với bài hát liên quan đến tình yêu.

“Các chiêu kiếm khác nhau thể hiện tinh thần và ý nghĩa khác nhau.” Thẩm Lâm Kiệt thấp giọng mở miệng nói: “Nếu em muốn phối hợp với bài hát, em nên chọn một bộ kiếm pháp khác để luyện tập.” 

Giản Tinh Xán thụ giáo.

Trước đây cậu cũng không nghĩ nhiều như vậy, cậu chỉ nghĩ bài hát này nếu kết hợp với múa kiếm sẽ rất hợp, nhưng không ngờ sư huynh lại chu đáo hơn cậu nghĩ nhiều. 

Giản Tinh Xán ngoan ngoãn hỏi: "Vậy em nên sử dụng kiếm phổ nào tốt hơn?" 

Giản Trân cuối cùng cũng bình tĩnh lại, cô đi tới và nói: "《 Phượng Cầu Hoàng 》 thì sao?”

Đó là một bộ kiếm phổ lưu truyền trong dân gian bọn họ, lúc đầu không được gọi bằng cái tên này, tuy nhiên về sau, một số kiếm khách sử dụng bộ kiếm này để tìm người thương nên dần dần được gọi là "Phượng Cầu Hoàng".

Giản Tinh Xán nghi ngờ hỏi: "Sư tỷ, chị có biết múa bộ kiếm này không?" 

Giản Trân cười nói: "Chị không biết."   

Giản Tinh Xán cảm thấy khó tin, nhưng không ngờ Giản Trân lại chuyển hướng, nhẹ nhàng chỉ chỉ người bên cạnh nói: “Nhưng đại sư huynh của em là người toàn năng đấy!” 

Thẩm Lâm Kiệt nhướng mi liếc nhìn cô. 

Giản Trân ho nhẹ và nói: "Sư huynh, em chắc chắn là anh biết." 

Lúc này, Giản Tinh Xán không khỏi muốn buôn chuyện, thấp giọng hỏi: "Sư tỷ làm sao biết được."

Giản Trân trở nên dũng cảm hơn rất nhiều, có lẽ là do mọi người trong đội đạo diễn đã được mời ra ngoài và chỉ còn lại ba người ở đây. Cô mỉm cười nói: “Bởi vì bộ kiếm thuật  《 Phượng Cầu Hoàng 》 ngay từ đầu là do đại sư huynh sáng lập. Lúc đó sư huynh đang ở trên núi luyện kiếm, ảnh tùy tay thực hiện mấy chiêu. Không nghĩ tới có một kiếm khách tình cờ đi ngang qua nhìn thấy, hắn ta dùng bộ kiếm pháp này múa cùng với tiếng đàn của người thương, sau đó nó được truyền đi rộng rãi."   

Đây là lần đầu tiên Giản Tinh Xán nghe được câu chuyện cũ năm xưa như vậy. Cậu nhìn Thẩm Lâm Kiệt, hỏi nhỏ: "Anh ơi, thật vậy chăng? " 

Thẩm Lâm Kiệt nhẹ gật đầu. 

Giản Trân ở bên cạnh trả lời: "Nhưng, đại sư huynh từ trước đến nay chưa bao giờ sử dụng bộ kiếm pháp này."   

Giản Tinh Xán nghi ngờ hỏi: "Tại sao?"   

Giản Trân vỗ vai em trai ngốc của mình và cười nói: "Em còn nhỏ, chưa hiểu." 

Bởi vì là kiếm pháp có ý nghĩa đặc biệt như thế nên chỉ có người đặc biệt mới được xem. Sau này, bộ kiếm phổ được lưu truyền rộng rãi trong dân gian, nhân văn mặc khách thường xuyên sẽ lấy kiếm phổ hợp xướng cùng người trong lòng, phát triển rộng rãi nhưng người sáng lập bộ kiếm thuật này lại chưa bao giờ sử dụng nó. 

Đến nỗi năm đó ––

Về người đã khiến anh có tâm tư múa thành bộ kiếm này, không một ai biết. 

........ 

Giản Tinh Xán được chị gái xoa đầu, có chút buồn bực, nhẹ nhàng nói: "Em đã trưởng thành rồi, không còn là trẻ con nữa." 

Giản Trân mím môi cười, đồng ý nói: "Ừm ừm ừm, Xán Xán của chúng ta đã trưởng thành, khi nào kết hôn, lấy vợ?" 

Không cần quay lại nhìn, Giản Tinh Xán cũng biết a tỷ đang trêu ghẹo cậu.  

Cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc kết hôn. Cậu luôn biết mình có một nữa dòng máu Yêu tộc, là dị tộc.

Làm sao cậu có thể làm hại người khác? 

Giản Tinh Xán không chút nghĩ ngợi, mở miệng: "Em sẽ không kết hôn."

Giản Trân không đồng ý, cô chọc chọc khuôn mặt trắng trẻo của em trai mình và nói: "Nếu không có gia đình, em sẽ rất cô đơn. Em có muốn ở một mình trong nhà đến hết đời không?" 

Khuôn mặt trắng nõn sạch sẽ của Giản Tinh Xán bị chọc, cậu ngẩng đầu lên, đáy mắt mang chút nghiêm túc ỷ lại, dựa vào Thẩm Lâm Kiệt nói: “Vâng, em sẽ ăn vạ sư huynh cùng a tỷ.”

Giản Trân đã bị em trai chọc cười. Sống cả đời trên núi, cậu không biết nhiều về tình yêu nên cô cố tình trêu chọc cậu: “Cả đời làm con sâu sao?"

Giản Tinh Xán cực kỳ ủy khuất, vắt hết óc nghĩ ra giá trị khác của bản thân.

Nhưng chợt nghe giọng nói bên cạnh nói: “Hay làm con sâu gạo đi.”

Giản Tinh Xán bất ngờ quay lại nhìn Thẩm Lâm Kiệt, người nãy giờ im lặng bên cạnh đang nhìn về phía mình, trên mặt không có chút cảm xúc nào nhưng đôi mắt đen sâu thẳm khiến người ta có cảm giác không thể phớt lờ, giọng nói chậm rãi ung dung, cong cong môi: “Tôi nuôi nổi.”

Giản Trân: "......"

Anh cứ cưng chiều em ấy đi.

..........

Ngày hôm sau

Hôm nay là ngày tập luyện thứ hai của tất cả các đội.

Đây là lần đầu tiên Giản Tinh Xán làm đội trưởng, mặc dù lần trước cậu cũng là đội trưởng nhưng Lăng Phong và Thẩm Dã mới thực sự đưa ra quyết định về mọi vấn đề trong đội. Cậu chỉ cần ngoan ngoãn nghe theo.

Lần này, cậu phải tự mình làm mọi việc.

Đặc biệt là việc sắp xếp cho mỗi thành viên trong đội hát hát đoạn nào, đưa các thành viên trong đội cùng nhau tập múa, thậm chí còn phải đảm nhận rất nhiều nhiệm vụ chỉ dạy, hết việc nặng nhọc này đến việc nặng nề khác.

Thẩm Dã thường xuyên tới giúp đỡ, hắn cũng hay mang Lăng Phong đi cùng.

"Ở đây, tôi nghĩ đội hình của cậu quá rải rác."

"Cậu phải thêm đoạn đàn tranh vào ngay khi các thành viên múa xong."

"Bên trái, đúng, cậu phải sang bên trái!"

"Các bạn có thể nhảy cùng nhau ở đây. Đừng tách ra."

Khi hai đại vũ công lớn gặp nhau, đặc biệt họ còn là hai người có phong cách khác nhau, kiểu gì rồi cũng bất đồng ý kiến. Lăng Phong lập tức phản đối:

"Tôi nghĩ tốt hơn là nên đứng cùng nhau."

"Các cậu ấy cần một đội hình gọn gàng."

"Ba người các cậu sẽ tụ lại ở đây..."

Sau khi luyện tập hơn một giờ, ước chừng cứ mười phút thì hai người này lại cãi nhau.

Những học viên cấp dưới khác không dám lên tiếng, chỉ cảm thấy may mắn được hai vũ công mạnh nhất của Tinh Quang chỉ dẫn. Lúc này chỉ có Giản Tinh Xán dám bước tới, nhét một chiếc bánh quy vào miệng mỗi người, lấp kín hai cái miệng. Thẩm Dã thích ăn, hắn ở lại tiếp tục cọ ăn cọ uống.

Luyện tập xong, Lăng Phong chào hỏi rồi trở về trước.

Đi vòng góc đường không bao lâu, liền nhìn thấy An Triết tới tìm mình.

An Triết vẫy tay với hắn, cười nói: “Anh Lăng Phong.”

Lăng Phong đáp lại, giải thích: “Tôi mới đến chỗ đội của Giản Tinh Xán, cậu ấy mới làm đội trưởng, chưa có kinh nghiệm nên tôi đến giúp cậu ấy kiểm tra xem, nhóm của họ thực sự đã luyện tập khá tốt, thành tích trình diễn ngày kia sẽ không tệ."

Nụ cười của An Triết nhạt đi một chút, nhưng hắn vẫn giữ vẻ nhu mì và nói: "Anh Phong, anh thật tốt bụng, em tưởng anh sẽ tức giận, nhưng em không ngờ anh có thể gạt bỏ mọi hiềm khích trong quá khứ như thế."

Lăng Phong khó hiểu nhìn hắn: "Tại sao tôi lại tức giận?"

"Lúc trước." An Triết một bộ tôi là vì anh nói: “Có một lần, nhóm chúng ta bị cả cộng đồng mạng chế nhạo, nói chúng ta là đội Cẩu, nếu không phải vì vậy, Phong ca lúc mới diễn tập chắc chắn sẽ là đội trưởng, cậu ta đối với anh như vậy, Phong ca còn không so đo hiềm khích mà giúp cậu ta, anh thực sự là một người tốt."

Kỳ thực nếu hắn không nói ra, Lăng Phong đã sớm quên những sự việc  đó.

Thấy hắn nhắc đến, Lăng Phong liền nói: "Những chuyện đó cũng không thể hoàn toàn trách cậu ấy, Còn chuyện tôi không dành được vị trí dội trưởng nguyên nhắn cũng không phải lỗi của cậu ấy." 

An Triết bực bội, Lăng Phong nói còn chưa dứt lời, càng nói càng khơi dậy lòng ghen ghét trong hắn.

Vì cái gì...

Tại sao rõ ràng hắn đã làm tốt trong mọi việc.

Nhưng mọi người đều cho rằng Giản Tinh Xán luôn tốt hơn?

Cơn giận trong lòng An Triết thiêu đốt, nhưng hắn vẫn cố gắng bình tĩnh lại, nặn ra một nụ cười: “Tôi không có ý gì khác, tôi chỉ cảm thấy bất bình thay cho Phong ca thôi, tôi nghe nói mối quan hệ giữa Giản Tinh Xán và thầy Thẩm không bình thường. Có rất nhiều nguồn lực kinh doanh đáng lẽ phải thuộc về anh, anh Lăng Phong, anh là số một, nhưng tất cả lại rơi vào tay Giản Tinh Xán. Tôi chỉ cảm thấy rõ ràng Lăng Phong ca rất nỗ lực, làm việc chăm chỉ hơn, lại bị đối xử bất công…”

Bước chân Lăng Phong dừng lại.

An Triết thấy sắc mặt hắn trầm xuống, nhanh chóng an ủi: "Đương nhiên, Lăng Phong ca, trong lòng em anh luôn tốt nhất, anh cũng không cần đi so đo, suy nghĩ nhiều như vậy!"

Lăng Phong ghé mắt nhìn hắn, chỉ kêu hắn một tiếng: “An Triết.”

An Triết sửng sốt, nghi ngờ nhìn hắn.

“Giản Tinh Xán cũng rất nỗ lực.” Lăng Phong nói: “Cậu ấy chưa bao giờ sử dụng bất kỳ đặc quyền nào để mang lại lợi ích cho bản thân.”


Trước kia, Lăng Phong cũng không quá quen biết Giản Tinh Xán, hắn đối với cậu nhóc đó không có chút ý tốt nào.

Ngay cả khi mới tham gia chương trình, trong lòng hắn cũng không thích Giản Tinh Xán. Hắn cảm thấy đứa trẻ này là kẻ đầu cơ trục lợi,  không có thực lực và không chăm chỉ, nỗ lực.

Lăng Phong trầm giọng nói: “Khi đó, cậu ấy luôn là người rời đi cuối cùng và là người đầu tiên đến trong toàn đội mỗi ngày. Trong buổi diễn tập đàn tranh ở sân khấu đầu tiên, để có thể kết hợp với đồng đội, ngón tay của cậu ấy bị dây đàn cọ xát đến nhiễm trùng bọn tôi cũng không biết, cậu ấy cũng không kêu khổ tiếng nào, cho đến khi chuyên viên đến trang điểm cho cậu ấy vào tối hôm đó, bọn tôi mới biết được. "

Giản Tinh Xán là một thành viên trầm lặng ít nói, thậm chí còn không biện giải vì bản thân.

Trên thực tế, hắn và Thẩm Dã đã nếm mùi phức tạp của giới giải trí và thậm chí là giới hào môn từ rất lâu, dạng người nào chưa từng thấy qua, làm sao có thể không nhìn rõ một người. Ngày hôm đó đánh nhau, tại phòng y tế, hắn hỏi Thẩm Dã tại sao lại liều lĩnh như vậy, lại đánh trả vì Giản Tinh Xán, Thẩm Dã nói:

“Trong buổi thử giọng hôm đó, tôi là người đã cướp mất thanh kiếm của Giản Tinh Xán. Thực ra, Giản Tinh Xán hoàn toàn có thể khai ra tên tôi trong buổi phát sóng trực tiếp, nói tôi chính là thủ phạm khiến cậu ấy mất kiếm và phải sử dụng một cây gậy thay thế. Nói ra đầu sỏ gây tội, mặc kệ là muốn cọ nhiệt hay không, đều đủ để lăng xê một phen tạo sự nổi tiếng, nhưng Giản Tinh Xán lại không làm vậy."

Thẩm Dã nói: “Lúc đó tôi liền biết người này có thể cùng tôi một chỗ, tôi cam tâm bảo vệ người anh em này.”

.....…

Lăng Phong nhìn An Triết, trong mắt có chút gì đó An Triết không thể nào hiểu rõ, hắn nói: "A Triết, cậu phải biết, không có người nào dễ dàng thành công. Tôi chưa bao giờ cảm thấy bất công. Tôi sẽ tự mình nỗ lực đạt được, tôi mong cậu cũng có thể buông bỏ quá khứ, nghiêm túc chuẩn bị cho tiết mục trên sân khấu."

An Triết không ngờ Lăng Phong sẽ nói như vậy.

Phải biết rằng, khi còn ở chung đội, Lăng Phong chiều theo ý hắn nhất!

Trước kia, cái gì hắn không hiểu, Lăng Phong sẽ kiên nhẫn dạy hắn, hiện tại hắn lại dạy cho người khác.

Không những thế...

Lăng Phong còn đang nói giúp người khác!

An Triết trong lòng chua xót không chịu nổi, nhưng ở trước mặt Lăng Phong, vì duy trì tính cách ân cần của mình, hắn chỉ có thể gượng cười: "Được! Phong ca, anh nói đúng, tôi cũng sẽ cố gắng!"

Lăng Phong mới cười cười nói: "Vậy tôi quay về huấn luyện đã, nếu như cậu không biết cái gì có thể tới tìm tôi."

An Triết gật đầu, nhìn Lăng Phong rời đi.

Sau đó hắn lấy lý do không khỏe trở về ký túc xá. Lúc đó đã là buổi chiều, xung quanh không có ai. Hắn lấy điện thoại di động trong tủ ra và trốn trong phòng tắm.

Sau khi nhấn nút gọi, cuộc gọi nhanh chóng được kết nối.

Lưu Tuyết Tĩnh có chút kinh ngạc: "A Triết, con sao lại gọi điện thoại cho mẹ vào giờ này? Chẳng phải là con đang huấn luyện sao?"

An Triết khịt mũi, cuối cùng dưới sự quan tâm của mẹ mới nói ra, nghẹn ngào nói: "Mẹ...Con không muốn tham gia chương trình này nữa, con thực sự mệt mỏi.”

Lưu Tuyết Tĩnh ngạc nhiên và nhanh chóng quan tâm hỏi' “Có chuyện gì vậy?”

An Triết nhanh chóng kể lại những sự việc gần đây của Giản Tinh Xán với vẻ mỉa mai. Cuối cùng, hắn khịt mũi nói với bà: "Nếu anh ấy đứng thứ sáu và được vào vị trí ra mắt, thì mẹ chắc chắn sẽ thất vọng và mọi người sẽ cười nhạo con mất. "

Lưu Tuyết Tĩnh nghe xong, trong lòng rất khó chịu, bà nhanh chóng an ủi, nói: "An Triết, con đừng lo lắng. Vị trí ra mắt nhất định là của con. Giản Tinh Xán tuyệt đối không có khả năng cạnh tranh với con. Chuyện này con đừng để ý nữa, cứ rèn luyện thật tốt. Mẹ sẽ giúp con giải quyết."

An Triết lau nước mắt: “Thật sao?” 

Trong mắt Lưu Tuyết Tĩnh hiện lên vẻ nham hiểm, bà cười nói: “Đương nhiên, con đừng lo lắng. Chẳng phải mẹ đã nói thứ thuộc về con sẽ không bao giờ bị ai lấy đi. Có phải không?"

An Triết lúc này mới an tâm cúp điện thoại.

Bên kia, ở thành phố A, sắc mặt Lưu Tuyết Tĩnh sau cuộc gọi cũng không mấy tốt đẹp.

Bên cạnh bà là Cha An.

Lưu Tuyết Tĩnh đặt điện thoại sang một bên, giận dữ liếc nhìn chồng: "Anh còn tâm trạng nghiên cứu cổ phiếu của mình à? Con trai anh bị thằng con hoang kia bắt nạt!"

Cha An bất lực đặt tờ báo xuống,  hắn thành thật: "Đừng có một câu con hoang, hai câu con hoang. Dù thế nào đi nữa, cha mẹ của Giản Tinh Xán lúc đó cũng rất tốt với chúng ta..."

"Lòng tốt đó là gì?" Lưu Tuyết Tĩnh tức giận: "Chỉ vì lúc đó thấy chúng ta thật đáng thương nên đưa tới vài món để ăn? Sau này anh đã tốn bao nhiêu công sức để gia nhập công ty? Họ biết rõ tôi vừa lạc mất đứa con mà lại yêu cầu tên khốn đó nhận tôi là mẹ đỡ đầu. Đây không phải là cố ý sao? Chọc tức tôi? Gia đình bọn họ toàn ra vẻ đạo mạo, rất đáng chết trong vụ tai nạn ô tô đó.  "

Cha An tỏ ra mất kiên nhẫn khi nghe những lời này.

Có vẻ như tình trạng của vợ hắn đã rất tệ kể từ khi cô mất con vào năm đó. Hắn vốn tưởng rằng sau khi bà tìm thấy An Triết có thể trở lại bình thường, nhưng hắn không ngờ mọi chuyện lại trở nên tồi tệ hơn.

Cha An nói: “Chỉ là vị trí ra mắt thôi, không có gì phải tranh giành cả.”

Lưu Tuyết Tĩnh tức giận chết mất, bà hít một hơi thật sâu và nói: “Anh biết không, cách đây không lâu, người của tôi đã đến nói với tôi rằng có người đang bí mật điều tra công ty chúng ta và tài sản của nó."

Vẻ mặt của cha An thay đổi: "Ai?"

"Người đứng đằng sau có địa vị rất lớn, tôi tra không ra, nhưng tôi nghĩ đó là Từ lão gia." Lưu Tuyết Tĩnh có chút bất an, bà nói: “E rằng, ông ta đã bắt đầu nghi ngờ chúng ta rồi.”

Cha An cũng có cảm giác khủng hoảng, giàu có nhiều năm như vậy, không còn cách nào trở lại như trước.

Nếu Từ lão gia phát hiện ra, cả hắn và Lưu Tuyết Tĩnh sẽ không còn ngày lành,  chắc chắn sẽ có một khoảng thời gian tinh phong huyết vũ.

Cha An nói: “Cho dù bây giờ ông ta có phát hiện ra thì cũng đã quá muộn. Chúng ta đã sở hữu cổ phần kiểm soát và phần lớn số cổ phần đó đã được chuyển nhượng. Cho dù bây giờ ông ta có phát hiện ra thì tệ nhất chúng ta có thể làm là ôm tiền chạy trốn. "

Lưu Tuyết Tĩnh trừng mắt nhìn hắn và nói: "Anh cuốn tiền chạy thì dễ, nhưng còn con trai tôi thì sao?"

Cha An thở dài.

"Hơn nữa..." Vẻ mặt của Lưu Tuyết Tĩnh trở nên nghiêm túc hơn, cuối cùng bà nói: "Điều tôi lo lắng là, nếu ông Từ phát hiện ra chuyện năm xưa thì sao?"

Cha An ngồi dậy ngay lập tức: “Ý cô là……”

Lưu Tuyết Tĩnh vẻ mặt lo lắng nói: “Trong lòng tôi luôn có dự cảm không lành.”

Cha An an ủi bà nói: “Không thể nào, vụ tai nạn xe hơi kia đã trôi qua nhiều năm, làm sao còn có thể điều tra ra được?"

"Chỉ mong vậy. "Lưu Tuyết Tĩnh cố gắng bình tĩnh lại, mím môi: "Nếu chuyện này bị phát hiện, cuộc sống tốt đẹp của chúng ta sẽ chấm dứt."

Cha An vỗ vai vợ nói: “Đừng nghĩ tới chuyện đó, tôi nghe nói sức khỏe của ông già ngày càng tệ, không chừng một ngày nào đó ông ta có thể chết vì cái gì k*ch th*ch. Chỉ cần ông ta chết, còn ai có thể hỗ trợ, chống lưng cho Giản Tinh Xán? Ngày lành của chúng ta chỉ mới bắt đầu thôi."

Trong mắt Lưu Tuyết Tĩnh hiện lên vẻ tàn nhẫn, bà mỉm cười nói: "Đúng vậy."

Bà sẽ không cho phép bất cứ ai phá hỏng cuộc sống tốt đẹp của gia đình bà.

Ai cũng đều không được.

……

Một ngày trước buổi biểu diễn trên sân khấu.

Hôm nay là ngày mỗi nhóm tập duyệt và các thí sinh thử trang phục, trang điểm.

Vì nhóm của Giản Tinh Xán theo phong cách cổ trang nên tạo hình lần này cũng được thiết kế bởi một nhà tạo mẫu chuyên nghiệp. Chuyên gia trang điểm phải mất gần hai giờ đồng hồ mới hoàn thành xong phần trang điểm tổng thể.

Người tạo mẫu hài lòng nói: “Có thể lên sân khấu đi hai vòng thử xem xem.”

Giản Tinh Xán đứng lên.

Cậu đẩy cửa phòng thay đồ ra, vừa bước tới sân khấu đã gặp Thẩm Dã, người vẫn còn đang phàn nàn: “Sao cậu chậm thế, cậu…”

Ngẩng đầu lên.

Phun tào* đột nhiên yên lặng.

*Phàn nàn

Giản Tinh Xán nghi hoặc chớp chớp mắt, nhìn hắn rồi hỏi: "Sao vậy?"

Thẩm Dã nhìn người trước mặt, hồi lâu không nói nên lời. Dáng người thiếu niên nhỏ dài, cân xứng khoác một bộ thanh y bạch sam, trên đầu mang theo ngọc quan, khuôn mặt trắng trẻo thanh tú thêm vài phần khí chất nho nhã, văn thư. Mái tóc dài mượt mà dài qua vai. Dây cột tóc ánh vàng tăng thêm chút quý khí. Mang giày trắng cẩm thạch, trong tay cầm một thanh kiếm, ánh đèn sân khấu chiếu vào cậu. Cậu ngoái đầu nhìn rôi xoay hẳn người qua, thời gian như đọng lại.

Căn bản không thể dùng từ xinh đẹp hay mỹ lệ để hình dung.

Bối cảnh sân khấu là lá tre xanh rụng bay bay.

Cậu chắp kiếm xoay người, phảng phất như thư trung trẻ tuổi bước ra từ trong tranh.

Thấy hắn không nhúc nhích, Giản Tinh Xán lại gần, đứng trên sân khấu cúi người nhìn người phía dưới, nhỏ giọng hỏi: "Cậu sao vậy? "

Mao đầu tiểu tử* huyết khí phương cương*nào chịu được loại đánh trực diện này.

*Mao đầu tiểu tử: Chỉ nam thanh niên tính tình bồng bột.

*Huyết khí phương cương : Tinh thần nhiệt huyết, tinh lực tràn đầy.

Ai lại dùng cách này kiểm tra hắn chứ?

Sắc mặt Thẩm Dã đỏ bừng, đột nhiên lùi về phía sau mấy bước, nói chuyện suýt nữa  cắn vào lưỡi: "Cậu, cậu...sao tự nhiên gần như vậy làm gì!"

Giản Tinh Xán bối rối đứng đó, cúi đầu nhìn hắn. Trầm ngâm suy nghĩ một lúc, rút ra kết luận: “Là do tôi đang mặc một bộ trang phục rất kỳ quái, dọa đến cậu sao?”

Thẩm Dã nghẹn họng: “Tôi cũng chưa nói cậu kỳ quái.”

Lúc hai người đang bế tắc thì cách đó không xa có người đi tới.

Một nhóm cố vấn từ trong góc bước ra. Giản Trân đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy dáng vẻ của Giản Tinh Xán trên sân khấu, bởi vì vẻ ngoài này gần giống đến 90% so với bộ dáng của Việt Chi, lúc đầu nàng nhìn thấy cũng có chút hoảng hốt.

Giản Trân đi tới, mỉm cười nói: “Đẹp quá.”

Giản Tinh Xán nhìn thấy chị gái và Thẩm Lâm Kiệt ở phía sau, rất kỳ quái, rõ ràng trước khi sư huynh tới, cậu thấy rất bình thường, không hiểu sao lúc này lại có chút chờ mong nho nhỏ cùng thẹn thùng, nhẹ giọng nói: “Thật sao?”

Giản Trân gật đầu, kiêu ngạo nói: "Đương nhiên, em trai của chị chắc chắn rất đẹp trai."

Giản Tinh Xán thở phào nhẹ nhõm, cậu nhìn thoáng qua Thẩm Lâm Kiệt không nói gì, không được sư huynh khen ngợi, không hiểu sao lại muốn làm nũng: “Em sợ nó hơi kỳ…”

“Kỳ chỗ nào?”

Bên cạnh Giản Trân là Thẩm Dã. Hắn đang uống nước, đỏ mặt tía tai, nàng cười tủm tỉm vỗ vai Thẩm Dã nói: “Rõ ràng cậu ấy rất đẹp, có phải không?

Thẩm Dã biết cô đang trêu chọc mình, chán ghét tránh xa Giản Trân một chút: “Đừng đến đây.”

Giản Trân cố tình cứ thích trêu chọc hắn, cô chậm rãi nói: “Có chuyện gì vậy? Mặt của em zai đỏ quá, có phải là thích Xán Xán của chị không? Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, chị sẽ sắp xếp một cuộc hôn nhân cho hai đứa nhá?"

Thẩm Dã làm sao không biết Giản Trân đang trêu chọc hắn, nói: "Tôi mới không cùng cậu ấy đính …”

“Cậu ấy không thể đính hôn.”

Hai giọng nói đồng thời vang lên.

“…”

Hiện trường lâm vào trầm mặc ngắn ngủi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.