Phượng Vị Đổi Ngôi

Chương 4




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 4 miễn phí!

"Á!"

Chu Chỉ Diên bị ta dọa cho hoảng hốt, thất thanh kêu lên, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lấm tấm.

"Tỷ tỷ đang sợ điều gì vậy? Chẳng lẽ tỷ nhận ra người này?"

Vừa dứt lời, Chu Chỉ Diên liền bật dậy khỏi ghế.

"Ta không nhận ra... ta... ta sao có thể... làm sao..."

Nàng lắp bắp đến không nói nên lời, thần sắc hoảng loạn như hồn phách đều rã rời.

"Vậy sao? Tỷ tỷ không được nói dối đâu nhé. Vài ngày trước chẳng phải tỷ còn sai người đi g.i.ế.c hắn  sao? Giờ lại bảo không quen biết ư?"

Ta liên tục ép hỏi, từng bước dồn nàng phát điên.

"Tỷ tỷ cũng đừng quên còn có tỷ phu, hắn đối với tỷ tình sâu nghĩa nặng, biết tỷ ở trong cung nên mới tới  tìm..."

Chưa nói dứt lời, Chu Chỉ Diên đã không chịu nổi, ôm đầu la hét, khiến mọi người xung quanh đều nhìn về  phía nàng, Tề Thừa Uyên cũng muốn chạy lại.

Khóe môi ta khẽ nhếch, thừa thế giáng cho nàng một đòn chí mạng:

"Chu Chỉ Diên, hắn đến tìm ngươi rồi!"

Ngay lập tức một chén trà nóng bị hắt thẳng vào mặt ta, tiếp theo là đĩa, bát, đũa đều bị Chu Chỉ Diên  ném tới tấp vào người ta.

Nói không đau là giả, nhưng giây phút này ta lại ước nàng cứ đánh ta thật mạnh.

Nhìn Chu Chỉ Diên phát điên mất hết thể diện, ta chỉ cảm thấy khoái ý. Nàng vốn là thiên kim tiểu thư cao  cao tại thượng, đến cả tư tình tư thông cũng có phụ thân chống lưng, còn ta, ta chẳng có gì.

Rõ ràng các người đã hứa, chỉ cần ta nhập cung, sẽ chăm sóc mẫu thân chu toàn, vậy mà người vẫn  c.h.ế.c?

"Chu Chỉ Diên, nàng làm cái gì vậy?"

Đó là tiếng của Tề Thừa Uyên.

Hắn muốn tới, nhưng bị Hoàng hậu ngăn lại.

Ta bật cười lạnh, nhân lúc hỗn loạn, chủ động tiến lên một bước, dùng hết sức kéo lấy cánh tay điên loạn  của Chu Chỉ Diên, để nàng theo bản năng hất ta ra, ta cũng thuận thế ngã xuống.

Trán va mạnh vào mảnh sứ sắc nhọn, cắt rách da mặt, máu tức thì tuôn theo gò má chảy xuống, ta khép  mắt lại.

"Thư nhi!"

Bên tai có ai đó gọi tên ta, trong khoảnh khắc trước khi hôn mê, ta lờ mờ nhìn thấy khuôn mặt sốt ruột  của Tề Thừa Uyên.

6

"Đừng mà, đừng…!"

Ta hoảng hốt tỉnh dậy từ trong mộng, mồ hôi ướt đẫm trán, cung nữ vội vàng mang khăn tới lau cho ta.

"Nương nương, người làm nô tỳ sợ c.h.ế.c khiếp, để nô tỳ đi mời thái y ngay!"

Cung nữ thấy ta tỉnh liền cuống quýt định đi mời thái y, nhưng ta đã nắm chặt lấy tay nàng.

"Bệ hạ đâu?"

Ta sốt ruột hỏi.

Cung nữ ấp úng không dám trả lời, rồi quỳ phịch xuống đất:

"Nương nương, bệ hạ không có ở đây, chỉ có Hoàng hậu nương nương."

"Láo xược!"

Ta tát mạnh một cái, nửa bên má nàng to đỏ bừng lên mà vẫn không thể nguôi lửa giận trong lòng ta.

"Diên tần muội muội, cớ sao lại nổi giận như vậy?"

Là Hoàng hậu.

Hoàng hậu bước tới ngồi bên giường ta, nắm lấy tay ta:

"Tất cả lui xuống, bổn cung muốn nói chuyện với Diên tần muội muội."

Khi cung nhân trong điện đã lui hết, Hoàng hậu mới xoay lại nhìn ta, sắc mặt cũng đổi, lạnh nhạt mở  miệng:

"Bổn cung đã giữ đúng lời hứa, còn phần của muội thì sao?"

Nói rồi nàng đặt vào tay ta một bình sứ nhỏ tinh xảo.

Ta mở nắp ra, trong lòng bàn tay lăn ra hai viên thuốc nhỏ màu nâu.

"Đa tạ Hoàng hậu đã thành toàn."

Ta không nói gì thêm, nuốt trọn hai viên thuốc vào bụng.

Trên mặt Hoàng hậu lúc này mới nở nụ cười, lại kéo tay ta đặt lên bụng nàng.

"Diên phi muội muội thử xem, bụng bổn cung đã lớn hơn chưa?"

Hoàng hậu vẫn ôn hòa dịu dàng như thường ngày, như thể người vừa rồi không phải là nàng vậy.

Ta nhìn vào gương đồng thấy khóe môi mình khẽ cong:

"Nương nương tự nhiên phúc dày mệnh lớn."---------------------------

Sau vụ thích khách tại yến đầu năm, Quý phi bị Diên tần làm cho dung nhan hủy hoại, thần trí điên loạn,  lời lẽ cuồng loạn, đặc biệt sai người canh giữ ngày đêm.

Còn Diên tần vì quá sợ hãi nên bất ngờ ngất đi, tỉnh lại thì tâm thần thất thường, lúc nhớ lúc quên, chỉ  còn nhớ mình là ai, tính tình biến đổi khó lường, khi mừng khi giận.

Chỉ trong chốc lát, hai sủng phi vang danh một thời ở hậu cung đều gặp nạn, Tề Thừa Uyên tức giận  mắng thái y bất tài nhưng cũng vô ích.

Người cũ thoái lui, người mới bước lên.

Tin Hoàng hậu có thai lan khắp hậu cung, Tề Thừa Uyên vui mừng khôn xiết, lập tức vào cung Hoàng hậu  an ủi.

-------------------------

"Nương nương, hôm nay người còn chưa dùng thuốc thiện."

Cung nữ rụt rè dâng bát lên, cứ như sợ ta đến mức không dám thở mạnh.

Ta một tay cầm bát, bất ngờ buông lỏng, cả thuốc lẫn nước đều đổ ập lên đầu cung nữ.

"Nương nương tha mạng! Xin nương nương tha cho nô tỳ!"

Cung nữ hoảng sợ bật khóc, vội quỳ rạp dưới đất dập đầu xin tha.

"Chuyện nhỏ nhặt thế này cũng làm không xong, người đâu, lôi ra ngoài xử lý."

Ta thản nhiên ra lệnh.

Lập tức bên ngoài có mấy tiểu thái giám tiến vào, kéo cung nữ kia đi, tiếng kêu thảm thiết vang lên,  nhưng chẳng mấy chốc liền im bặt.

"Nương nương, người đã đứt hơi rồi."

Thái giám bên cạnh cúi mình bẩm báo, cẩn thận đỡ ta đứng dậy.

"Bên Diên tần, những kẻ biết rõ mọi chuyện đều đã xử lý xong, còn lại đều là người của chúng ta."

Tiểu thái giám báo cáo.

Ta cúi đầu liếc nhìn hắn, hắn cũng từ từ ngẩng lên, là một khuôn mặt xa lạ, nhưng dám nói chuyện như  vậy với ta chỉ có một người – chính là Dung An.

Dân gian đồn đại, thuật dịch dung là bí truyền của nhà họ Triệu tiền triều, mà mẫu thân ta họ Triệu.

Nhưng người lại quá hiền lành, phí hoài một đời thủ nghệ tổ truyền.

"Đỡ ta đến Khánh Hỉ điện, bổn cung muốn đi thăm Quý phi muội muội, xem nàng dạo này sống có tốt  không."

7

"Bệ hạ! Thần thiếp mới là Chu Chỉ Diên… Thần thiếp mới thực sự là Chu Chỉ Diên…"

Ta nghe tiếng r*n r* khàn đặc truyền ra từ Khánh Hỉ điện, chậm rãi bước vào trong, ta còn chuẩn bị cho  Chu Chỉ Diên một món đại lễ, không biết nàng có thích hay không.

Chu Chỉ Diên nhìn thấy ta, ngẩn người trong thoáng chốc, sau đó điên cuồng lao về phía ta, nhưng lại bị  Dung An đè chặt xuống đất.

"Đồ tiện nhân! Ngươi dám giả mạo ta, ta phải g.i.ế.c ngươi!"

Nàng trừng đôi mắt chứa đầy hận ý và phẫn nộ, như hóa điên mà dùng những lời lẽ độc địa nhất nguyền  rủa ta.

Ta vén váy ngồi xổm xuống, đưa tay bóp cằm nàng, khuôn mặt ấy đã bị cào xé đến chẳng còn hình dáng  gì, vô cùng xấu xí, quả nhiên Hoàng hậu ra tay cũng thật tàn độc.

"Quý phi nương nương, Diên nhi thật chẳng hiểu người đang nói gì a?"

Ta cố tình chọc tức nàng, ta muốn nhìn nàng phát điên, muốn thấy nàng bị giẫm nát dưới chân mình.

"À mà Quý phi nương nương, ta kể cho người nghe một câu chuyện nhé."

Thái giám mang ghế tới để ta ngồi đối diện Chu Chỉ Diên, ta chậm rãi bắt đầu kể.

"Ngày xưa có một tên mã phu xấu xí nghèo khổ trộm thương một vị tiểu thư nhà quan gia, nhưng diện  mạo hắn thì nào có xứng với thiên kim? Hắn bèn tìm trăm phương ngàn kế, nghe nói trên đời có thuật  dịch dung, có thể đổi được dung mạo mới.

Vậy là hắn tìm tới người biết thuật ấy, dốc hết gia tài để đổi lấy khuôn mặt tuấn tú. Quả nhiên tiểu thư  Hầu phủ vừa gặp đã say mê, hai người lén lút hẹn hò trong rừng trúc..."

Ta kể mới được nửa câu chuyện, sắc mặt Chu Chỉ Diên đã trắng bệch, trong mắt tràn đầy kinh hoảng.

"Nhưng cuộc vui chẳng được bao lâu, trong cung bỗng truyền chỉ triệu tiểu thư nhập cung làm phi, tên mã  phu cuống cuồng, bèn xúi giục tiểu thư bỏ trốn. Tiểu thư kia thật ngốc, lập tức đồng ý.

Hai người trốn đến nơi khác, đợi khi muội muội thay tỷ tỷ tiến cung, chuyện đã thành rồi, nàng mới quay  về cầu xin phụ mẫu cho mình thành thân với tên mã phu ấy.

Nào ngờ sau khi thành thân mới biết hắn là đồ vô lại, ngày ngày đánh mắng, nàng hối hận khôn nguôi. Lại  thấy muội muội mình làm Quý phi, nàng ghen tị đến phát điên, liền vào cung, còn sai người đi g.i.ế.c cả  tên mã phu đó."

Kể đến đây, Chu Chỉ Diên đã chẳng còn sức lực, như bị rút cạn linh hồn, chỉ biết gục trên mặt đất bất  động.

"Tỷ tỷ, tỷ xem người này có quen mặt không?"

Một nam nhân mặc áo vải thô bước vào, đứng trước mặt Chu Chỉ Diên.

"Không thể nào… Hắn rõ ràng… rõ ràng…"

Chu Chỉ Diên run rẩy nói, lập tức bò dậy, nhìn chằm chằm vào người kia mà không muốn tin vào mắt  mình.

"Hắn rõ ràng đã c.h.ế.c trong yến tiệc cung đình rồi, đúng không?"

Ta thay Chu Chỉ Diên nói nốt câu còn lại.

"Tỷ tỷ thật mau quên, muội có thể thay tỷ tiến cung, sao lại không thể giúp người khác dịch dung? Người  c.h.ế.c kia chẳng qua chỉ là một tên thái giám mắc bệnh mà thôi."

Ta ra hiệu cho nam nhân kia, hắn liền đưa tay gỡ mặt nạ xuống, lộ ra khuôn mặt xấu xí thật sự.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.