Phượng Vị Đổi Ngôi

Chương 3




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 3 miễn phí!

Tề Thừa Uyên chính là người mà ta đoạt lại từ đám ăn mày. Khi ấy hắn bị bọn trẻ con cướp sạch quần áo  và tiền bạc, toàn thân nóng như lửa, nằm trong lòng mẫu thân ta, là ta ngày ngày sắc thuốc, chăm sóc  cho hắn.

Tề Thừa Uyên quả thật rất tuấn tú, trong lòng ta khi ấy đã âm thầm thương mến, nhưng lại mặc cảm tự ti.  Đến ngày hắn tỉnh lại, phụ thân ta xuất hiện, phía sau còn có Chu Chỉ Diên.

Phụ thân nhìn thấy Tề Thừa Uyên trên giường thì mừng rỡ vô cùng, phá lệ bế ta lên hôn một cái.

Ta đứng cạnh mẫu thân, ngóng trông người mình cứu khoác lên y phục mới, đợi hắn nói lời cảm tạ, nào  ngờ ngay cái nhìn đầu tiên hắn đã nhìn về phía Chu Chỉ Diên.

"Đa tạ Chu đại nhân và Chu tiểu thư cứu giúp."

Tề Thừa Uyên chưa từng liếc nhìn ta lấy một lần, ta tức giận lao lên kéo áo hắn, lớn tiếng bảo chính ta  mới là người cứu hắn, kết quả lại bị cho là kẻ điên, bị mẫu thân kéo ra ngoài.

Ta chẳng thể nào quên được ánh mắt kinh ngạc của Tề Thừa Uyên khi nhìn Chu Chỉ Diên, và vẻ không  cam lòng khi biết người cứu mình là ta.

Chẳng lẽ sinh ra không đẹp là tội? Sinh ra xấu xí đến cả cơ hội làm ân nhân người khác cũng không có?

Phụ thân chẳng bao lâu được thăng quan, đưa mẫu tử ta vào phủ, sợ người ngoài nói ông bạc đãi nguyên  phối.

Nhưng cuộc sống của mẫu tử ta trong Hầu phủ thực chẳng khác nào nô bộc, địa vị chẳng bằng a hoàn  quét dọn, ai cũng có thể đến dẫm lên.

Chu Chỉ Diên không ưa ta, thường gọi người tới sỉ nhục, mẫu thân chỉ biết dặn ta nhẫn nhịn, đừng làm phụ  thân nổi giận.

Tề Thừa Uyên thực lòng say mê Chu Chỉ Diên, vì muốn gặp nàng mà không tiếc tổ chức hội mã cầu, khiến  khắp thành đều biết.

Chu Chỉ Diên có tất cả mọi thứ, ngay cả người ta thích cũng bị nàng cướp đi, ta thực sự ghen tị đến phát  điên.

Có lẽ ông trời đã nghe thấy lời cầu khấn của ta, Chu Chỉ Diên lại dám tư thông với người khác trước khi  nhập cung, phụ thân chẳng còn cách nào khác, đành đưa ta tiến cung.

"Dung An, mẫu thân ngươi đối với ngươi có tốt không?"

Ta ngẩn người thật lâu, chợt mở miệng hỏi khiến Dung An sợ đến nhảy dựng lên.

"Nô tài từ nhỏ đã tiến cung, trong nhà có ai, ra sao cũng không biết." Dung An đáp.

Còn mẫu thân ta thì đã mất vào ngày ta được sắc phong làm Quý phi.

Người đã c.h.ế.c, ra đi nhẹ bẫng, đến cả kiệu hoa rước con gái xuất giá cũng chẳng kịp nhìn, chỉ có thể  trơ mắt nhìn con gái nhà người ta khoác áo tân nương, còn con gái mình lại ở nơi cung cấm, chẳng thể  gặp mặt.

Ta chẳng rõ mẫu thân c.h.ế.c thế nào, chỉ biết khi người mất, mẫu thân của Chu Chỉ Diên cũng có mặt ở  đó.

Ta đã chịu quá đủ những ngày tháng bị người ta khinh miệt, ngày được làm Quý phi là ngày vui nhất đời  ta.

Ta tận hưởng vinh hoa phú quý mà Tề Thừa Uyên mang tới một cách quang minh chính đại, tận hưởng sự  sủng ái của hắn dành cho ta.

Những lúc hắn nằm bên cạnh, ta luôn cảm thấy như mình đang nằm mơ.

Có lẽ ta từng yêu Tề Thừa Uyên, nhưng hận lại càng nhiều hơn.

Ta v**t v* gương mặt mình trong gương đồng, dung mạo diễm lệ, không nỡ chạm vào, sợ làm nhòe mất.

Ta không muốn làm thế thân, cũng chẳng muốn làm vật thay thế.

Ta là một con người bằng xương bằng thịt, chỉ vì sinh ra không đẹp, xuất thân thấp kém mà đáng phải  chịu cảnh không được yêu thương hay sao?

Ta cũng chẳng cần lời hứa hão của Tề Thừa Uyên, hắn thật sự yêu ta sao?

Người hắn yêu rốt cuộc là ai, e rằng chính hắn cũng chẳng phân biệt nổi.

Giả thì mãi là giả, rồi sẽ có ngày bị vạch trần, chỉ có thật mới vĩnh viễn không bị nghi ngờ.

Nếu phải làm, ta sẽ làm người thật, làm Chu Chỉ Diên duy nhất trên thế gian này.

Duy nhất, thật sự.

Tỷ tỷ, mong tỷ đừng trách muội quá tàn nhẫn.

5

Rất nhanh đã tới ngày gia yến trong cung.

Ta cùng Hoàng hậu đồng thời tới nơi, lúc ấy Chu Chỉ Diên đang ngồi cạnh Tề Thừa Uyên, vừa đút nho cho  hắn ăn, trông vô cùng thân mật, song sắc mặt của Tề Thừa Uyên lại có phần không tốt.

Vừa định ngồi xuống, ta liền bị người cản lại, ngẩng đầu nhìn lên thì ra là tỳ nữ bên cạnh Chu Chỉ Diên.

"Quý phi nương nương, đây là vị trí của Diên tần nương nương nhà chúng ta."

Nàng ta vênh váo kiêu ngạo hệt như chủ mình.Không nói đến chuyện ta là Quý phi, ngay cả cung nữ thái giám cũng đều biết, vị trí đầu tiên bên trái yến  tiệc, ngoài Hoàng hậu ra thì chỉ có Quý phi.

Ta liếc nhìn tỳ nữ kia mà không đáp lời, bên cạnh, Dung An đã nhanh nhẹn kéo ghế ra, ta vừa định ngồi  xuống—

"Hoàng thượng! Người xem kìa, nàng ta chiếm mất chỗ của thần thiếp~"

Tiếng Chu Chỉ Diên vang lên, trong điện dần trở nên tĩnh lặng, ai nấy đều ôm tâm tư riêng, chỉ mong chờ  xem kịch.

"Hoàng thượng, người hãy làm chủ cho Diên nhi!"

Chu Chỉ Diên vừa làm nũng vừa ra vẻ giận dỗi, khiến ta lập tức nhớ tới khi còn nhỏ nàng từng vu cáo ta  trộm đồ rồi chạy đến làm nũng với phụ thân.

Đó cũng là lần đầu tiên ta bị phụ thân lấy thước đánh, mặc ta giải thích thế nào ông cũng không tin.

Bản năng khiến ta nhìn về phía Tề Thừa Uyên, hắn cũng chau mày nhìn lại, bốn mắt giao nhau.

"Quý phi đã không chịu nhường thì cứ đứng đó."

Giọng nói lạnh như băng của Tề Thừa Uyên khiến người ta lạnh lòng.

Ta lập tức thu lại ánh nhìn, trong lòng cười nhạo bản thân còn mong đợi điều gì.

Nói là gia yến, các hoàng thân quốc thích và trọng thần đều có mặt, vậy mà để Quý phi đứng hầu sau  một tần vị thấp kém, thực chẳng ra thể thống gì.

"Hoàng thượng, Quý phi dạo này thân thể không được khỏe, hay là cứ để nàng ngồi xuống đi."

Rốt cuộc cũng là Hoàng hậu hiểu chuyện, lên tiếng khuyên nhủ Tề Thừa Uyên.

Song chẳng hiểu sao, Tề Thừa Uyên lại không nghe lời Hoàng hậu, cố chấp bắt ta đứng đó.

"Vậy thì muội cứ đứng cho tốt đi, tỷ thay muội hầu hạ Hoàng thượng."

Chu Chỉ Diên đắc ý nói.

Dung An đỡ ta đứng sau lưng Chu Chỉ Diên, nhìn các phi tần phía trước từng người một kính rượu cho Tề  Thừa Uyên.

"Hoàng thượng, thần thiếp kính người hồng phúc tề thiên, vạn tuế vô cương."

Tới lượt Hoàng hậu, nàng mỉm cười nâng chén nói lời cát tường, uống cạn xong thì tay bỗng trượt, ly rượu  rơi xuống đất vỡ tan tành.

Tiếng vỡ vừa vang lên, chỉ nghe "vút" một tiếng.

Bên ngoài điện, một mũi tên sắc nhọn bất ngờ bắn vào, cắm thẳng lên biển đề tự phía sau Tề Thừa Uyên.

Chỉ trong một khoảnh khắc im lặng.

"Á… á…!"

"Có thích khách! Bảo vệ bệ hạ!"

"Ngự lâm quân đâu rồi?"

Tiếng la hét vang dội khắp điện, bên trong lập tức rối loạn.

Tề Thừa Uyên bản năng chắn cho Hoàng hậu, các phi tần đều sợ hãi ôm ngực lùi lại, sắc mặt tái nhợt,  đám đại thần cũng náo loạn không kém.

Chỉ có ta vẫn bình tĩnh, chăm chú nhìn về phía Chu Chỉ Diên.

"Tra cho trẫm, là ai lớn gan như vậy!"

Tề Thừa Uyên giận dữ hất tung bàn tiệc, lửa giận bừng bừng.

Rất nhanh, thủ lĩnh ngự lâm quân tới báo đã bắt được thích khách, nhưng người đó đã cắn thuốc độc tự  tử.

"Đem vào đây."

Tề Thừa Uyên ra lệnh, không ai dám lơ là, chẳng bao lâu sau xác thích khách đã được đưa vào.

Là một khuôn mặt lạ, không giống người trong cung.

Mọi người đều bàn tán về thân phận thích khách, mà Chu Chỉ Diên ngồi phía trước ta lại run rẩy, từ lúc thi  thể được đưa vào, nàng đã không giữ được bình tĩnh.

"Tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy?"

Ta bất ngờ ghé sát bên tai nàng mở miệng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.