Ông Trùm Mang Thai Con Của Bác Sĩ Khương

Chương 1




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 1 miễn phí!

Chương 1

Vào buổi trưa nắng xuân rực rỡ, Khương Minh như thường lệ đi đến căn tin chọn bữa trưa thanh đạm gồm hai mặn một canh, rồi nhanh chóng ăn xong bữa trưa.

Trở lại phòng làm việc, anh pha cho mình một gói cà phê.

Khương Minh là ‘nam thần’ của Bệnh viện Sản số 2 Phong Thành, chiếc áo blouse trắng sạch sẽ khoác trên người anh chẳng hề làm anh trở nên đơn điệu chút nào.

Thân hình cao ráo được bao bọc bởi bộ quần áo trắng tinh, nhưng càng đơn giản lại càng tôn lên đường eo thanh mảnh. Hai tay áo được xắn lên để lộ rõ khớp xương cổ tay.

Chân anh rất dài, chiếc áo blouse trắng chỉ rủ tới đầu gối của anh, để lộ bắp chân ra bên ngoài. Mặc dù Khương Minh luôn nghiêm túc mặc quần dài, nhưng anh vẫn thường bị các nữ điều dưỡng trẻ trêu chọc: “Bác sĩ Khương mặc quần chẳng bằng không mặc.”

Sáng sớm hôm nay có một ca mổ lấy thai, tình huống của sản phụ được Khương Minh theo dõi từ đầu, tình trạng bệnh hơi phức tạp, rủi ro của ca mổ cũng tương đối cao. Ca mổ kéo dài từ tám giờ sáng đến một giờ chiều, cho nên Khương Minh đã bỏ bữa trưa. Lúc anh đi lấy cơm, căn tin đã chẳng còn ai.

Ngửi hương cà phê, Khương Minh đan hai tay vào nhau, duỗi lưng. May mà chiều nay anh không còn ca mổ nào nữa, chỉ cần ở phòng làm việc khám cho các bà bầu và ông bầu là được.

Không sai, trải qua quá trình tiến hoá không ngừng của xã hội và loài người, giờ đây không chỉ phụ nữ, mà còn có một bộ phận đàn ông cũng có thể mang thai sinh con. Hơn nữa tỷ lệ này trong nam giới đang tăng lên theo từng năm.

Bệnh viện Sản số 2 có hẳn một khoa riêng, là ‘Khoa sản nam’, Khương Minh là bác sĩ chính trong khoa này. Chỉ là trong thời gian này, số lượng người mang thai, sinh con đột nhiên nhiều hơn quý trước rất nhiều, khoa sản phụ không kham nổi cho nên Khương Minh được tạm thời điều qua hỗ trợ.

Sau giờ nghỉ trưa ngắn ngủi, đợt cao điểm khám bệnh mới lại bắt đầu.

Bệnh nhân tiếp theo của Khương Minh là một phụ nữ mang thai đầu, mới có thai hai tháng, nhưng có vẻ như cô ta không muốn giữ đứa bé, muốn đặt lịch phá thai.

Những ca thế này gần như ngày nào cũng gặp, chỉ cần không phải là trẻ vị thành niên thì bác sĩ sẽ không can thiệp quá nhiều. Nhất là Khương Minh vốn là người cực kỳ không thích lo chuyện bao đồng. Nếu như là bác sĩ khác, có lẽ sẽ khuyên cô gái làm vậy sẽ hại đến sức khoẻ, hoặc rằng dù sao đó cũng là một sinh mệnh, vân vân. Nhưng Khương Minh không bao giờ nói những lời như vậy.

“Lý Niệm Tình.”

Bác sĩ thực tập hỗ trợ gọi tên bệnh nhân, một cô gái trẻ mặc váy dài màu đỏ đi vào phòng làm việc của Khương Minh. Đi cùng cô gái là một người đàn ông mặc áo khoác kaki, đi giày da cao cấp, tóc vuốt kiểu như nam thần trong phim thần tượng, trông cực kỳ phong độ. Nhìn hai người có vẻ như là tình nhân, hoặc có lẽ là đôi vợ chồng trẻ mới kết hôn không lâu.

Trai xinh gái đẹp, từ cảm quan thị giác, sẽ chẳng ai thấy cặp đôi này không bắt mắt. Nhưng đối với Khương Minh, người đàn ông cực kỳ phong độ đi cùng cô gái không được đánh giá cao cho lắm.

Dù sao anh cũng là bác sĩ sản, từ trước đến nay vẫn luôn không có thiện cảm với những gã đàn ông tạo ra ‘mạng người’ rồi lại dẫn bạn đời đến đặt lịch phá thai.

“Nói ngắn gọn tình huống của cô cho tôi.” Khương Minh nhanh chóng quét mắt xem hồ sơ bệnh án và bảng kết quả khám sức khoẻ của bệnh nhân, còn một số chi tiết cần trao đổi với cô gái tên Lý Niệm Tình này.

Chỉ là trong suốt thời gian đó, Khương Minh luôn cảm nhận được có một ánh mắt nóng bỏng đang dán chặt lên người mình.

Anh liếc mắt nhìn, phát hiện chính là người đàn ông đến cùng Lý Niệm Tình đang ngồi ở bên chiếc bàn cạnh đó, một tay chống má, mắt không chớp nhìn chằm chằm về phía bên này. Vừa nhìn, khóe môi anh ta còn nở nụ cười. Hàm răng đều tăm tắp cùng đôi mắt hoa đào trời sinh chan chứa tình ý ấy quả thật rất dễ thu hút sự chú ý của người xung quanh. Nhất là đôi mắt kia, chỉ cần nhẹ mỉm cười cũng giống như đang ‘phóng điện’.

Nhưng Khương Minh lại là một ‘vật cách điện’. Anh tốt nghiệp đại học y khoa, đã đi làm được ba năm, khám bệnh mỗi ngày, việc bị bệnh nhân hoặc người nhà nhìn chằm chằm đã trở thành một phần quen thuộc trong công việc thường nhật.

Chỉ có điều, kiểu đàn ông đi cùng người yêu đến khám bệnh, vậy mà lại cứ nhìn chòng chọc bác sĩ thì quả thật là không gặp nhiều.

Khương Minh có chút khó chịu.

“Bạn gái của anh đã mang thai hai tháng, tình trạng phát triển của thai nhi không mấy khả quan, hơn nữa tình trạng t* c*ng của cô ấy cũng không phù hợp để nạo hút thai.”

Khương Minh lạnh nhạt nói, đôi mắt phượng xinh đẹp nhìn về phía người đàn ông kia. Thế nhưng bản thân Khương Minh lại có một khí chất thanh cao rất đặc biệt, khi đối diện với người mình không có thiện cảm, mặt dù nhìn ngang tầm mắt cũng khiến người ta có cảm giác bị khinh miệt như nhìn từ trên cao xuống: “Anh có biết không?”

Chỉ cần không phải là người vô tri đều có thể nghe ra lời của bác sĩ Khương là một câu hỏi rất bình thường, nhưng cũng vừa ngầm ám chỉ ‘anh thật sự quá vô trách nhiệm’.

Người đàn ông mặc áo khoác kaki rất tinh ý, lập tức hiểu ý ở trong lời của bác sĩ Khương, vội giơ cả hai tay lên, lòng bàn tay hướng ra ngoài, vẻ mặt vô tội: “Oan uổng quá! Bác sĩ Tiểu Khương, tôi là bạn của chị ấy! Tôi không yên tâm để chị ấy đến bệnh viện một mình. Giữa chúng tôi chỉ có tình đồng chí thuần tuý!”

Trong bệnh án của Lý Niệm Tình có ghi cô ta chưa lập gia đình, vậy thì người làm cô ta mang thai tất nhiên chỉ có thể là bạn trai. Khương Minh lại nghe thấy cô gái họ Lý này gọi anh chàng kia là ‘Tiểu Dịch’, biết anh họ Dịch. Theo lẽ tự nhiên mà cho rằng anh chàng họ Dịch này chính là bố đứa bé.

Sau đó Lý Niệm Tình chính miệng xác nhận anh chàng họ Dịch không phải bạn trai của mình. Cô ta bị một gã đàn ông tệ bạc lừa dối tình cảm, mang thai ngoài ý muốn, cho nên mới không có ý định giữ đứa bé.

Khương Minh thoáng khựng lại, vừa thấy áy náy vừa tự trách bản thân, nhưng trong phòng làm việc của anh chẳng có gì để bù đắp, đành lấy một lon cà phê đóng chai từ trong ngăn kéo ra, dùng hai tay đưa cho anh chàng họ Dịch: “Xin lỗi, tôi quá vội vàng, đã hiểu lầm anh.”

Bình thường Khương Minh rất ít khi mang đồ dùng riêng đến phòng làm việc, đồ ăn vặt càng không có, chỉ có cà phê. Khương Minh không thể tách rời cà phê.

Dịch Lẫm nhận lấy lon cà phê, cầm trong tay, ngẩng đầu nhìn Khương Minh, như là đang đánh giá anh. Sau đó anh ta cười: “Bác sĩ Tiểu Khương chớ để tâm. Trong bệnh viện mỗi ngày đều bận rộn, bác sĩ không thể nào nắm rõ được hết mối quan hệ của từng bệnh nhân, tôi hiểu mà.”

Dịch Lẫm cười, vòng bọng dưới mắt hơi phồng lên, kết hợp với đôi mắt hoa đào đầy tình ý, tin chắc bất cứ ai nhìn thấy cũng đều nghĩ rằng anh là một gã playboy khéo léo chinh phục trái tim người khác.

Nhưng lúc này Khương Minh lại có một cảm giác rất khác. Vừa rồi, khi nhìn mặt anh chàng họ Dịch kia ở khoảng cách gần, không hiểu sao anh lại cảm thấy có chút quen. Có điều, hiện tại trong đầu anh chỉ có công việc, nhất thời không rảnh phân tâm để phân tích xem người này rốt cuộc là ai. Chỉ biết là sau khi đưa cà phê, ánh mắt anh chàng họ Dịch nhìn anh càng không chút kiêng dè. May mà anh ta biết chừng mực, chỉ nhìn anh như đang thưởng thức một bức tranh quý giá, khẽ khàng bước tới giới hạn chứ không vượt qua.

Dù sao, Dịch Lâm chỉ cảm thấy bác sĩ Khương rất đẹp trai, chứ không hề muốn bác sĩ Khương ghét mình.

Nửa tiếng sau, Lý Niệm Tình rời phòng khám. Dịch Lẫm đi ra cùng cô. Hai người lười đợi thang máy, nên đi cầu thang bên hông xuống tầng một.

Chưa đi đến cửa lớn, Dịch Lẫm hỏi: “Chị thật sự quyết định bỏ đứa bé à? Không cần suy nghĩ thêm sao?”

Lý Niệm Tình vừa sửa sang lại tóc, vừa lắc đầu: “Chẳng phải là tôi đã suy nghĩ kỹ mới kéo dài đến hôm nay sao? Tên khốn kia bỏ chạy, tôi còn phải trông cửa hàng, sinh đứa bé ra thì ai chăm sóc nó? Hay là cậu chăm cho tôi?” Lý Niệm Tình biết rằng Dịch Lẫm bận rộn từ sáng đến tối, còn hơn cả cô, “Thôi đi. Chi bằng để hai mẹ con tôi được tự do còn hơn.”

Dịch Lẫm vỗ vai cô nàng: “Được rồi. Khi nào thì làm? Tôi đến cùng chị.”

Lý Niệm Tình liếc anh: “Bốn giờ chiều thứ Tư tuần sau. Xin cậu đó, chuyện này tôi đã nói với cậu rồi. Trước lúc chúng ta rời khỏi phòng khám, tôi và bác sĩ cũng nhắc lại lần nữa, vậy mà ông chủ Dịch vẫn chẳng nhớ gì. Ôi chao, tôi biết rồi, lúc nãy cậu chỉ nhìn chằm chằm bác sĩ Khương!”

Bị cô nàng nhìn thấu suy nghĩ, Dịch Lẫm dùng nụ cười phong lưu để che dấu xấu hổ: “Ấy ấy… Chị thật là! Đừng có nói toạc ra thế chứ.”

Quen biết nhau bao năm, Lý Niệm Tình hiểu Dịch Lẫm rất rõ, nhất là trong chuyện tình cảm kiểu này.

Dịch Lẫm vừa đẹp trai, tính cách lại cởi mở, tuổi còn trẻ đã xông xáo, người thích anh không đến một trăm thì cũng vài chục.

Hơn nữa tên này nam nữ đều xơi. Lý Niệm Tình nhìn thấy rất rõ ràng, bác sĩ Khương vừa rồi chính là kiểu ông chủ Dịch thích nhất.

“Nhưng mới gặp lần đầu mà hai mắt cậu đã toả sáng như vậy cũng là hiếm thấy đấy.” Lý Niệm Tình lấy trong túi ra một chiếc gương nhỏ, rồi lại lấy ra thêm một cây lược, tỉ mỉ chải chuốt mái tóc thẳng nhuộm màu hạt dẻ của mình, vừa trêu chọc Dịch Lẫm: “Nếu cậu thích thì theo đuổi đi.”

Dịch Lẫm mở cửa ghế phụ cho Lý Niệm Tình, chờ cô nàng ngồi vào, rồi mới đi sang ghế lái, khởi động động cơ, ngượng ngùng nói: “Ôi, tôi sợ không theo đuổi được ấy chứ. Trước kia tôi và cậu ấy từng quen biết, nếu như cậu ấy nhớ ra tôi là ai, hẳn là sẽ ghét tôi lắm.”

Lý Niệm Tình ngây người một lúc.

Cô nàng vốn chỉ trêu chọc, nào ngờ Dịch Lẫm thật sự đang suy nghĩ về việc ‘theo đuổi’ này.

Theo Lý Niệm Tình biết, tuy Dịch Lẫm đã hẹn hò với không ít người, nhưng hầu hết đều là do người ta chủ động, hai bên chỉ là giải quyết nhu cầu mà thôi. Sao lần này ông chủ Dịch lại có vẻ nghiêm túc như vậy?

*

Năm rưỡi, Khương Minh tan làm. Sáu giờ, anh ngồi trên tàu điện ngầm về nhà.

Tuy anh có xe, nhưng đường từ căn hộ anh thuê đến bệnh viện không được đẹp cho lắm, cộng thêm không quá xa, đi bằng tàu điện ngầm thuận tiện hơn.

Cởi áo blouse, Khương Minh mặc quần áo của mình. Gu thời trang của anh rất tốt, nhưng lại không thường mua sắm, về cơ bản anh thường phân loại thành trang phục cần cho từng đợt, rồi lần lượt mua một, hai bộ mỗi loại qua mạng.

Quần áo của anh gần như lấy tông màu trơn làm chủ đạo. Ví dụ như hôm nay, anh mặc một chiếc áo len dệt sợi màu trắng, quần jean ống rộng cạp cao màu đen, bên ngoài khoác một chiếc áo măng tô tay rộng màu trắng ngà.

Mới đầu xuân, khí lạnh ngày đông vẫn chưa tan hết, nên khi chọn trang phục vẫn phải cân nhắc đến việc giữ ấm.

Tóc Khương Minh rất mượt, sợi tóc hơi dài rủ xuống trán, khiến anh trông rất trẻ. Anh lại đeo một chiếc túi đeo chéo màu đen, khiến những người trên tàu điện ngầm đều cho rằng anh là sinh viên đại học.

Khương Minh nắm tay cầm an toàn trên tàu điện ngầm, cuối cũng cũng có thời gian để suy nghĩ xem người khiến anh cảm thấy quen lúc chiều nay là ai.

Họ Dịch? Cấp ba. Đúng rồi, vào năm lớp 11 chẳng phải có một người học cùng khoá thường thích gây khó dễ cho anh hay sao?

o0o Hết chương 1 o0o


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.