Editor: Sel
Mạnh Đông Dương đi công tác, Đường Doanh ăn tối ở căng tin trường xong mới về nhà. Vừa mở cửa, cô chẳng buồn để ý đến sự thay đổi của những đôi giày trên giá, vừa đi thẳng vào phòng tắm vừa nhanh tay cởi phăng chiếc áo phông trên người. Rửa tay xong, cô đứng trước gương tháo móc cài áo lót. Cảm giác gò bó tan biến, cô nán lại vài giây ngắm nhìn cơ thể tr*n tr** của mình rồi mới bước vào tắm.
Mạnh Đông Dương không ngờ khi ở nhà một mình, cô người yêu lại có kiểu chào đón như thế này. Anh đứng ngoài cánh cửa phòng tắm khép hờ, lắng nghe tiếng hát lẩm nhẩm của Đường Doanh xen lẫn tiếng nước chảy róc rách. Anh không có nhà mà cô lại vui vẻ đến vậy sao?
Đường Doanh vừa tắt nước thì nghe thấy tiếng chuông báo giờ từ nhà bếp vang lên. Cô giật nảy mình, theo phản xạ lao ra khóa chặt cửa phòng tắm. Tiếng chuông ngừng lại, cô áp sát tai vào cửa lắng nghe động tĩnh bên ngoài nhưng chẳng có âm thanh nào.
Có lẽ vừa rồi chỉ là ảo giác.
Điện thoại không mang theo, cô chẳng thể gọi Mạnh Đông Dương để trấn an bản thân. Tưởng tượng xem nếu cô gọi điện và bảo nhà có ma, anh chắc chắn sẽ cho rằng đó là di chứng của việc cô dạo này quá ghiền phim kinh dị, giật gân. Trong ba trăm ngày sớm tối bên nhau, cuối cùng danh sách phim của họ cũng chuyển sang thể loại kinh dị.
Lúc Mạnh Đông Dương ở nhà, Đường Doanh xem phim có rùng rợn đến đâu cũng chẳng sợ. Giờ anh đi vắng, cô bắt đầu tưởng tượng lung tung rồi tự dọa mình. Mạnh Đông Dương vốn chỉ định trêu cô một chút, nhưng thấy trong phòng tắm im bặt, anh lại bắt đầu lo lắng. Sợ đột ngột xuất hiện sẽ khiến cô hoảng hốt hơn, anh rón rén bước ra cửa trước, khẽ mở rồi đóng sầm lại, lớn tiếng gọi tên cô: "Anh về rồi đây."
Đường Doanh sững người, chẳng phải ngày mai anh mới về sao? Cô lập tức mở cửa phòng tắm lao ra ngoài. Mái tóc ướt sũng, người quấn độc chiếc khăn tắm, cô nhào vào lòng Mạnh Đông Dương: "Vừa nãy... em gặp chuyện rùng rợn lắm. May mà anh về kịp, sao anh về đúng lúc thế, anh đúng là vị cứu tinh của em..."
Nghe những lời này, Mạnh Đông Dương chột dạ vô cùng. Anh vỗ nhè nhẹ vào lưng cô: "Em bớt xem mấy thứ linh tinh đi thì sẽ không tưởng tượng lung tung nữa."
"Em không xem nữa, từ nay chắc chắn không xem nữa..." Đường Doanh ngẩng đầu lên, chợt để ý đến cổ áo của anh: "Sao anh lại mặc áo này? Ơ, quần này là sao? Không đúng, vali của anh đâu?"
Mạnh Đông Dương ấn đầu cô xuống: "Đều là ảo giác cả đấy."
Bốn chữ này khiến Đường Doanh toát mồ hôi lạnh, nhưng nhịp tim, nhịp thở và hơi ấm của người đàn ông trước mặt đâu phải là giả!
Cô lập tức tỉnh ngộ, cầm lấy tay anh cắn một cái: "Có đau không?"
"Không đau."
Cô đổi sang cắn bằng răng nanh: "Vẫn không đau à?"
"Đau chết đi được."
"Cho đáng đời anh!"
Đường Doanh phồng má hậm hực quay lại phòng tắm sấy tóc. Mạnh Đông Dương định vào giúp thì bị cô đẩy ra. Anh lại lẻn vào, ôm chầm lấy cô từ phía sau: "Anh sai rồi, lần sau không dám thế nữa. Nhớ em quá."
Tai Đường Doanh nóng bừng, cơn giận vơi đi quá nửa. Cô nói: "Phạt anh đêm nay ngủ phòng khách."
"Làm thế sao được, chúng ta đã một tuần không gặp nhau rồi mà." Mạnh Đông Dương đón lấy máy sấy, tiếp tục sấy tóc cho cô: "Vào cửa không thấy dép của anh đâu thì thôi đi, đến điều hòa đang bật mà em cũng không nhận ra? Em cũng vô tâm quá rồi đấy."
Đường Doanh cứng họng, không biết nói gì. Cô hỏi: "Tiếng chuông đồng hồ là anh cố tình dọa em à?"
"Đâu có cố tình, chỉ là tiện tay thôi, vừa lúc bột bánh ủ xong."
Mạnh Đông Dương đang làm món bánh mì cô thích. Đường Doanh nghiêng người, hôn nhẹ lên má anh: "Đi đường xa không thấy mệt sao? Vừa về đã chui vào bếp."
"Tại ai cứ không chịu ăn sáng đàng hoàng cơ chứ."
"Sắp nghỉ hè rồi, trường nhiều việc lắm. Tuần này không có anh, em toàn ngủ không ngon giấc, sáng không dậy nổi nên mới không kịp ăn sáng."
Nghe những lời ngọt ngào ấy, Mạnh Đông Dương hỏi: "Là vì tưởng tượng linh tinh, sợ quá không ngủ được, hay đơn thuần là nhớ anh quá, không quen khi thiếu anh ở nhà?"
"Sợ. Em không nên xem mấy cái đó."
"..."
"Đùa anh đấy! Tất nhiên là vì thiếu người bên cạnh nên không quen rồi. Không ngửi thấy mùi hương của anh, em cứ thấy thiêu thiếu. Em còn xịt một ít nước hoa của anh lên gối nữa..."
"Chúng ta sống chung sắp được một năm rồi đấy." Mạnh Đông Dương trịnh trọng nhắc nhở.
Đường Doanh phồng má.
"Cuối cùng em cũng quen với việc có anh bên cạnh rồi sao?"
Đường Doanh nhướng mày.
"Em có hài lòng với cuộc sống có anh không?"
"Cực kỳ hài lòng."
"Vậy bây giờ anh được chín mươi hay chín mươi lăm điểm?"
"Anh đoán xem." Đường Doanh nở nụ cười để lộ hai lúm đồng tiền: "Điểm tuyệt đối không thể tùy tiện cho được, nhưng anh chắc chắn là số một."
Đêm nay, Mạnh Đông Dương vẫn ngủ ở phòng ngủ chính. Gối của Đường Doanh bị ướt nên phải thay, Mạnh Đông Dương tiện thể thay luôn cả cái của mình. Trước khi thay, anh cúi xuống ngửi thử, quả thực vẫn còn thoang thoảng mùi hương quen thuộc. Thay xong bộ chăn ga gối đệm, anh chui vào phòng tắm cùng Đường Doanh.
Nhớ lại cảnh cô vừa về nhà ban nãy, anh đỡ lấy cơ thể cô: "Sau này có anh ở nhà, em cứ về đến nơi là có thể c** ** l*t ra luôn."
Đường Doanh chẳng còn sức lực cho hiệp hai nữa. Cô ôm lấy tay anh, khẽ nhắm mắt: "Được, lần sau em sẽ biểu diễn trực tiếp cho anh xem."
Khi Đường Doanh đã ngủ say, Mạnh Đông Dương rút tay mình ra khỏi đầu cô, vén những sợi tóc rối bời trên má và dịu dàng đặt một nụ hôn lên trán cô. Vì cô rất ỷ lại vào mùi hương của anh để dễ ngủ, nên anh chưa bao giờ đổi loại sữa tắm hay nước hoa. Anh muốn những mùi hương này sẽ đồng hành cùng cô thật lâu.
Mạnh Đông Dương nhẹ nhàng trở dậy, đi ra phòng khách, cất toàn bộ đĩa phim kinh dị lên ngăn cao nhất của giá sách. Tối mai, hai người sẽ cùng nhau xem phim hài.
Ngang qua phòng ăn, ngửi thấy mùi bơ sữa thơm lừng từ bánh mì, anh dừng lại trước tủ lạnh một lúc. Trên tủ lạnh dán rất nhiều ảnh chụp lấy liền của hai người, đa số là những lúc dùng bữa. Bức nào Đường Doanh cũng cười thật rạng rỡ.
Hai con người vốn chẳng thích chụp ảnh giờ đây ngày càng thích ghi lại những khoảnh khắc đời thường. Mạnh Đông Dương muốn chấm 100 điểm cho cuộc sống hiện tại. Anh chưa từng làm thầy giáo, không cần hiểu đạo lý khích lệ. Anh chỉ biết rằng, từ hương sữa thơm nồng buổi sáng đến mùi hương trên cơ thể nhau mỗi đêm, anh đã thực sự nắm giữ được trái tim cô gái từng rất khó gần ấy. Đường Doanh cũng không quen với việc xa anh, dẫu chỉ là một tuần ngắn ngủi. Một cuộc đời ngọt ngào như thế, xứng đáng nhận được điểm tuyệt đối.
"Mạnh Đông Dương, anh vào đây." Giọng nói ngái ngủ của Đường Doanh từ trong phòng vọng ra.
Mạnh Đông Dương ngừng miên man, tắt đèn bên ngoài rồi quay lại bên cô.
"Đừng đi đâu nữa, ôm em." Đường Doanh đu bám lấy anh như con gấu koala.
"Ngủ đi, chúc ngủ ngon, bảo bối."
"Ngủ ngon, yêu anh."
- HOÀN TOÀN VĂN -

