18
Sau khi về nước, Chu Dật Trì phủ nhận cáo buộc ngoại tình trước tòa.
Biến chuyện ly hôn thành chuyện xa vời vô thời hạn.
Tôi buộc phải trực tiếp tìm anh ta nói chuyện.
“Chu Dật Trì, chuyện ly hôn là chính miệng anh đã đồng ý trước đó.”
“Bây giờ tại sao lại đổi ý?”
Tôi thật sự không hiểu nổi, anh ta cùng tình mới ra vào có đôi.
Tôi đã bằng lòng nhường vị trí rồi, anh ta còn gì mà không vui?
Cứ kéo dài với tôi rốt cuộc có ích gì cho anh ta?
Chu Dật Trì ngồi trong văn phòng.
Không nhanh không chậm đưa cho tôi một tập tài liệu.
Tập tài liệu này ghi lại những người bạn gái trước đây của Sầm Nhạc.
Tôi mở ra mới nhìn vài dòng đã đầy khó hiểu:
“Anh cho tôi xem mấy thứ này làm gì?”
Anh ta hơi nghiêng người về phía trước, ánh mắt khóa chặt lấy tôi:
“Em vội ly hôn với tôi như vậy, chẳng phải là để danh chính ngôn thuận ở bên anh ta sao?”
“Tôi là chồng em, sợ em bị lừa nên đặc biệt điều tra kỹ người kế nhiệm này cho em.”
“Sầm Nhạc từng có một bạn gái, quen nhau năm năm.”
“Vì nhà họ Sầm không đồng ý nên cuối cùng nhà gái nhận một khoản tiền từ nhà họ Sầm rồi chia tay.”
“Sau khi chia tay, anh ta độc thân suốt ba năm.”
“Tám năm tình cảm.”
“Em nghĩ em thắng nổi tám năm khắc cốt ghi tâm đó sao?”
“Thắng nổi tiếc nuối cả đời vì bị chia cắt của anh ta sao?”
Anh ta cười lạnh một tiếng, giọng điệu đầy châm chọc:
“Em nghĩ loại người như Sầm Nhạc thì khác gì tôi?”
“Cái chấp niệm trong xương đàn ông vốn chẳng khác nhau là bao.”
“Em chẳng qua chỉ là chút mới mẻ nhất thời của anh ta thôi.”
Tôi chậm rãi khép tập tài liệu lại, trong lòng chẳng gợn chút sóng nào.
Tôi và Sầm Nhạc vốn trong sạch rõ ràng.
Chuyện tình cảm trước kia của anh ấy thì liên quan gì đến tôi?
Tôi giơ tay ném tập tài liệu trở lại trước mặt anh ta.
“Chu Dật Trì, anh đừng làm mấy chuyện vô nghĩa này nữa.”
“Ly hôn là chuyện của tôi và anh, là tôi và anh đã đi đến đường cùng.”
“Anh đừng kéo người không liên quan xuống nước, tôi và Sầm Nhạc trong sạch.”
“Nếu anh không muốn chia tay yên ổn, nhất quyết kéo dài tôi thêm một hai năm...”
“Vậy chúng ta cũng chẳng cần kết thúc trong thể diện nữa.”
Bước ra khỏi tòa nhà tập đoàn Chu thị.
Tôi rút tấm danh thiếp kia ra khỏi túi.
Ngày từ London trở về.
Trước khi xuống máy bay, Sầm Nhạc đã đưa cho tôi một tấm danh thiếp.
Đó là luật sư gia đình hàng đầu toàn cảng thành.
Biết bao vụ ly hôn của giới hào môn đều qua tay vị luật sư này.
Khi đó Sầm Nhạc lịch thiệp nhã nhặn nói:
“Ôn tiểu thư, lời nói cho cô vay tiền trước đây vẫn còn hiệu lực.”
“Nếu là tôi, tôi sẽ cược một lần.”
19
Sau khi tôi nói chuyện xong với luật sư ở văn phòng luật.
Luật sư nói với tôi rằng khả năng rất lớn tôi sẽ được chia tài sản của Chu Dật Trì.
Khi tôi hỏi đến phí luật sư, đối phương đưa ra một con số trên trời.
Cho dù tôi rao bán căn biệt thự ở Vịnh Nước Cạn cũng vẫn không đủ.
Tôi do dự không biết có nên mở lời với Sầm Nhạc hay không.
Dường như nhận ra sự chần chừ của tôi, luật sư lên tiếng:
“Ôn tiểu thư không cần lo vấn đề chi phí.”
“Phí luật sư, Sầm tiên sinh đã trả trước rồi.”
“Trận chiến khó nhằn này, tôi nhất định sẽ dốc toàn lực.”
Tôi sững người mất một lúc.
Tôi chưa từng nghĩ rằng, ngay từ lúc đưa tấm danh thiếp này cho tôi.
Sầm Nhạc đã chu toàn sắp xếp xong tất cả mọi thứ.
Trong lòng tôi vô cùng cảm kích.
Sau đó vẫn gọi cho anh ấy một cuộc điện thoại.
Anh ấy bắt máy, tôi chủ động nói:
“Sầm tiên sinh, để tôi viết giấy nợ cho anh nhé.”
“Đợi tôi thắng kiện, tôi sẽ lập tức trả tiền cho anh.”
Anh ấy hiểu ra, giọng nói ôn hòa:
“Không cần đâu, tôi tin Ôn tiểu thư.”
“Tôi thua kiện rồi không có tiền trả thì sao?”
Tiếng cười đầy vui vẻ của người đàn ông truyền tới từ đầu dây bên kia:
“Thua thì thua thôi.”
“Dùng chút tiền này đổi lấy tự do cho cô, đáng mà.”
20
Vụ kiện dây dưa suốt một năm trời.
Cuối cùng cũng bụi về với đất.
Tòa án đưa quỹ tín thác ở nước ngoài của Chu Dật Trì vào phạm vi phân chia tài sản.
Phần tài sản tôi nhận được đủ để nửa đời sau không cần nhìn sắc mặt người khác mà sống nữa.
Ánh nắng ngoài tòa án chói mắt đến lạ.
Chu Dật Trì mặt mày âm trầm chặn trước mặt tôi, giọng điệu đầy không cam lòng:
“Hài lòng rồi chứ?”
“Nửa gia sản đều bị em lấy đi hết rồi.”
Tôi nhàn nhạt ngước mắt, giọng bình tĩnh không chút gợn sóng:
“Là tòa án phán cho tôi.”
“Cũng là thứ tôi đáng được nhận.”
“Chu Dật Trì, từ nay về sau không ai nợ ai nữa, đừng gặp lại.”
Yết hầu anh ta khẽ động, dường như còn muốn nói gì đó.
Nhưng tôi đã nghiêng người bước qua bên cạnh anh ta.
Đi vào đầu hè rực rỡ sáng chói của cảng thành.
Vốn dĩ việc thi hành tài sản xuyên biên giới phải qua rất nhiều tầng thủ tục.
Cho dù mọi chuyện thuận lợi, khoản tiền này nhanh nhất cũng phải hai tháng mới thật sự vào tài khoản.
Nếu Chu Dật Trì có lòng kéo dài, kéo thêm nửa năm hay một hai năm cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng Chu Dật Trì lại phối hợp ngoài dự liệu.
Hơn hai tháng sau, khoản tiền khổng lồ kia cuối cùng cũng được chuyển đúng hạn vào tài khoản của tôi.
Việc đầu tiên tôi làm là trả hết toàn bộ số tiền từng nợ Sầm Nhạc.
Tiện thể báo cho anh ấy tin vui này.
Không bao lâu sau, Sầm Nhạc nhắn tin lại:
“Chúc mừng, Ôn tiểu thư đã cược thắng.”
Tôi chậm rãi gõ xuống dòng trả lời:
“Cảm ơn số vốn cược của anh.”
21
Sau khi thắng kiện, cha mẹ tôi vui mừng khôn xiết.
Bọn họ thế nào cũng không ngờ được tôi thật sự có thể cắn xuống một miếng thịt lớn như vậy từ nhà họ Chu.
Cha tôi vui vẻ hỏi xin tôi một khoản tiền đầu tư dự án.
Tôi đặt một tấm thẻ ngân hàng lên bàn, đẩy tới trước mặt bọn họ.
“Sau này mỗi tháng tôi sẽ chuyển cho hai người một khoản phí sinh hoạt cơ bản.”
“Đủ ăn cơm, đủ chữa bệnh, nhưng nhiều thêm một đồng cũng không có.”
Mẹ tôi sững sờ, lớn tiếng chất vấn:
“Con được chia nhiều tiền như vậy mà đối xử với chúng ta thế à?”
“Chúng ta là cha mẹ ruột của con đấy!”
“Đúng là đồ vô ơn!”
Tôi đứng dậy, giọng rất bình thản, bình thản như đang đọc lời thoại đã thuộc nằm lòng từ lâu.
“Từ hôm nay trở đi, tôi không còn là con gái của hai người nữa.”
“À đúng rồi, đừng tới tìm tôi.”
“Tìm một lần, tháng đó tôi sẽ ngừng gửi tiền sinh hoạt một lần.”
“Tôi nói được làm được.”
Bước ra khỏi nhà họ Ôn, tôi nhắm mắt lại, ký ức như lưỡi dao gỉ sét cứa vào tim.
Lần đầu tiên phát hiện Chu Dật Trì ngoại tình, tôi khóc lóc gọi điện về nhà.
Mẹ tôi nói:
“Đàn ông mà, chơi chán rồi sẽ quay về thôi, con đừng làm ầm lên.”
Lần thứ hai, mẹ chồng chỉ vào bụng tôi nói: “Con gà không biết đẻ trứng.”
Mẹ tôi ở bên cạnh cười làm lành phụ họa:
“Đúng đúng đúng, tôi sẽ đưa nó đi chăm sóc sức khỏe.”
“Thông gia à, vậy tiền chăm sóc này, bà xem có phải nên...”
Lần thứ ba, lần thứ tư...
Mỗi một lần bà đều khuyên tôi nhịn, khuyên tôi sinh con, khuyên tôi đừng ly hôn.
Không phải vì tôi.
Mà là vì tiền.
Thật ra tôi đã sớm không còn nhà nữa rồi.
Nỗi đau của tôi bị nhà họ Ôn đem ra bán cho nhà họ Chu với cái giá rõ ràng.
Bây giờ chính tay tôi chặt đứt đường lui.
Từ nay về sau sẽ không còn nơi để quay đầu nữa.

