Hai Giờ Mất Ý Thức

Chương 3




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 3 miễn phí!

Âm thanh truyền qua tai nghe mang theo chút tạp âm của dòng điện, nhưng lại càng tăng thêm sự rõ ràng một cách quỷ dị.

Tôi bất giác nín thở, vặn âm lượng điện thoại lên thêm một nấc.

Người đầu dây bên kia không biết đã nói gì.

Cơ thể Triệu Lập Cường rõ ràng là căng cứng lên.

“Nó vẫn không chịu nhả ra à?”

Giọng điệu của ông ta lộ ra một sự tàn nhẫn mà tôi chưa từng thấy.

Thường ngày, ông ta luôn là một người trưởng bối hiền từ, nói năng từ tốn, trên mặt luôn nở nụ cười ôn hòa.

Nhưng bây giờ, mỗi một chữ ông ta thốt ra đều như ngâm trong nước đá.

“Vậy thì bắt nó ngậm miệng vĩnh viễn đi.”

Toàn bộ máu trong cơ thể tôi như đông cứng lại ngay khoảnh khắc này.

Não tôi trống rỗng, gần như nghĩ rằng mình đang bị ảo thính.

Ngậm miệng vĩnh viễn.

Bốn chữ này, như bốn cây kim thép, đâm mạnh vào màng nhĩ tôi.

Đây là lời mà một vị cục trưởng, một công bộc của nhân dân, nên nói ra sao?

Người đầu dây bên kia lại nói một tràng.

Lần này hơi dài.

Cơ thể Triệu Lập Cường hơi rướn về phía trước, có vẻ như đang cẩn thận lắng nghe.

“Khi nào hàng tới?” Ông ta hỏi.

Hàng?

Hàng gì?

“Không được, quá chậm.”

Ông ta lập tức phủ quyết đối phương.

“Cuối tháng này phải chuyển đi toàn bộ, không được để lại một chút nào.”

“Chỗ cũ không an toàn nữa, lần này đổi sang nhà kho mới, lát nữa tôi gửi địa chỉ cho cậu.”

“Nhớ kỹ, chuyện này chỉ có tôi biết cậu biết, nếu rò rỉ nửa lời, cậu biết hậu quả rồi đấy.”

Giọng ông ta tràn đầy sự đe dọa không thể chối cãi.

Tôi bịt chặt miệng mình, không dám phát ra tiếng động.

Cơ thể tôi không tự chủ được mà run lẩy bẩy.

Vận chuyển, nhà kho, rò rỉ tin tức.

Những từ ngữ này kết hợp lại với nhau, hướng tới một vực sâu đen tối mà tôi không dám tưởng tượng.

Tôi luôn nghĩ, ông ta chỉ là một cán bộ có chút bệnh quan liêu, nhưng bản chất vẫn là người tử tế.

Nhưng bây giờ xem ra, tôi đã sai lầm quá mức.

Tiếp theo, tôi nghe thấy đoạn hội thoại khiến tôi rợn tóc gáy nhất.

“Bên Triệu Vĩ thì sao?”

Người đầu dây bên kia có vẻ đang hỏi về chồng tôi.

“Nó á?” Triệu Lập Cường cười gằn một tiếng.

“Gan nhỏ hơn cái đầu kim, không làm nên trò trống gì.”

“Nhưng dùng nó để xoa dịu Từ Nam thì vừa khéo.”

Nghe thấy tên mình, tim tôi như bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt, gần như ngừng đập.

“Con đàn bà đó dạo này hơi lạ, cứ bóng gió hỏi đông hỏi tây.”

Giọng Triệu Lập Cường ngày càng trở nên lạnh lẽo.

“Lần trước ăn cơm, nó còn dám hỏi tôi trong canh bỏ cái gì.”

“Tôi cứ có cảm giác hình như nó phát hiện ra cái gì đó rồi.”

Lưng tôi lập tức ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Thì ra, sự thăm dò mà tôi tự cho là cao minh, đã lọt vào mắt ông ta từ lâu.

“Thuốc đó, có phải liều lượng chưa đủ không?” Ông ta hỏi.

“Lần sau tăng liều lên, cho nó ngủ sâu thêm một chút, đỡ cho nó suốt ngày suy nghĩ lung tung, gây phiền phức cho tôi.”

“Quân cờ này, trước khi dùng xong, phải tuyệt đối nghe lời.”

Quân cờ.

Thì ra, trong mắt ông ta, tôi chỉ là một quân cờ.

Một quân cờ dùng để xoa dịu con trai ông ta, có thể bị tăng liều thuốc bất cứ lúc nào, có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào.

Sự thật về những cơn buồn ngủ mà tôi cất công tìm hiểu, lại được vạch trần bằng một cách nhẹ bẫng nhưng tàn nhẫn đến tột cùng như vậy.

Không có âm mưu, chỉ có sự lợi dụng và kiểm soát tr*n tr**.

Bát canh tẩm bổ tôi đã uống ba tháng nay, chính là chiếc lồng giam cầm tôi.

Còn người chồng Triệu Vĩ của tôi, chính là kẻ tòng phạm đã tự tay dâng bát canh đó cho tôi.

Không phải anh ta không tin tôi.

Anh ta biết tất cả.

Anh ta chỉ đang phối hợp với bố mình, diễn một vở kịch tình nghĩa vợ chồng.

Thế giới của tôi, ngay khoảnh khắc này, hoàn toàn sụp đổ.

Tất cả sự ấm áp, tất cả tình yêu, đều biến thành một vở kịch lừa dối được dàn xếp tỉ mỉ. 

Tôi như một kẻ ngốc, vùng vẫy bấy lâu nay trong lời nói dối mà hai bố con họ thêu dệt.

Triệu Lập Cường cúp máy.

Ông ta ngồi tĩnh lặng trước bàn làm việc thêm vài phút, rồi đứng dậy rời khỏi phòng.

Màn hình giám sát khôi phục lại vẻ bình yên.

Nhưng cuộc đời tôi, lại nổi lên sóng to gió lớn.

Tôi lao vào nhà vệ sinh, mở tính năng phát lại bản ghi âm.

Nghe lại đoạn hội thoại đó từ đầu đến cuối một lần nữa.

Lần thứ hai.

Lần thứ ba.

Cho đến khi tôi xác nhận, từng chữ, từng âm tiết, đều không phải là ảo giác của tôi.

Triệu Lập Cường, bố chồng tôi, vị cục trưởng đạo mạo kia, đang lên kế hoạch cho một giao dịch mờ ám.

Vì giao dịch này, ông ta thậm chí coi mạng người như cỏ rác.

Còn chồng tôi, Triệu Vĩ, chính là đồng phạm của ông ta.

Tôi tựa vào bức tường lạnh lẽo, từ từ trượt xuống đất.

Nỗi sợ hãi như hàng vạn bàn tay lạnh giá, bấu víu lấy tôi từ mọi phía.

Tôi phải làm sao đây?

Giả vờ như không biết gì, tiếp tục làm “quân cờ nghe lời” sao?

Không. Tôi không làm được.

Bọn họ đã nảy sinh sát tâm, kẻ “không chịu nhả ra” kia chính là vết xe đổ của tôi.

Đến khi tôi hết giá trị lợi dụng, bọn họ sẽ không chút do dự mà khiến tôi “vĩnh viễn câm miệng”.

Báo cảnh sát?

Tôi có chứng cứ gì?

Một đoạn ghi âm lấy từ camera lắp đặt bất hợp pháp sao?

Thứ này căn bản không thể làm bằng chứng trước tòa, ngược lại còn đẩy tôi vào vạn kiếp bất phục.

Mạng lưới quan hệ của Triệu Lập Cường chằng chịt, chỉ cần tôi sơ sảy một chút, ông ta có thể dễ dàng xóa sổ tôi khỏi thế giới này.

Tôi không thể ngồi chờ chết.

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, biểu tượng ứng dụng ngụy trang thành máy tính đó, trong bóng tối dường như là vũ khí duy nhất của tôi.

Tôi phải tự cứu lấy mình.

Tôi bò dậy từ dưới đất, đi đến trước bàn làm việc, mở máy tính lên.

Ngoài cửa sổ, bóng đêm dày đặc.

Nhưng trong lòng tôi, lại bùng lên một ngọn lửa phục thù.

Tôi mở một file văn bản trắng, đặt hai tay lên bàn phím.

Mặc dù đầu ngón tay vẫn run rẩy không kiểm soát, tôi vẫn gõ từng chữ một lên tiêu đề.

“Thư tố cáo”.

06

Tôi không dùng hai chữ “đích danh”.

Thế thì nguy hiểm quá.

Khi chưa có nắm chắc phần thắng, tôi không thể để lộ bản thân.

Tôi xóa hai chữ đó đi, chỉ giữ lại ba chữ “Thư tố cáo”.

Lá thư này, nên viết thế nào?

Tôi ép bản thân phải bình tĩnh lại.

Tức giận và sợ hãi không giải quyết được vấn đề gì, chỉ làm tôi tự rối loạn đội hình.

Tôi nghe lại đoạn ghi âm đó một lần nữa, lần này, tôi cầm bút và giấy lên, ghi chép lại từng thông tin quan trọng một.

Thứ nhất, một kẻ “không chịu nhả ra”, Triệu Lập Cường đã nảy sinh ý định giết người.

Đây là một manh mối cực kỳ quan trọng, một mạng người.

Thứ hai, một lô “hàng” bí ẩn, sẽ được chuyển đi trước cuối tháng.

Lô hàng này là gì?

Hàng lậu? Hay là tang vật th*m nh*ng?

Thứ ba, một nhà kho mới, địa chỉ ông ta sẽ gửi cho đối phương sau.

Điều này có nghĩa là địa điểm giao dịch của họ sắp thay đổi.

Thứ tư, chồng tôi Triệu Vĩ, là người biết chuyện và tham gia. Anh ta chịu trách nhiệm “xoa dịu” tôi.

Thứ năm, họ dùng thuốc với tôi trong thời gian dài, khiến tôi ngủ li bì. Đây là cách họ khống chế tôi.

Những thông tin này, giống như những mảnh ghép vỡ vụn, nằm rải rác trước mặt tôi.

Tôi cần phải sắp xếp chúng lại một cách có logic, viết thành một bức thư tố cáo đủ sức thu hút sự chú ý của cấp trên, nhưng lại không làm bại lộ chính mình.

Tôi không thể nhắc đến chuyện tôi lắp camera.

Tôi phải tạo cho mình một thân phận mới hoàn toàn, hợp lý.

Một “người biết chuyện” đầy chính nghĩa, vô tình phát hiện ra dấu vết.

Tôi bắt đầu gõ chữ trên màn hình.

Thân phận của tôi, là một người giúp việc từng làm thuê ngắn hạn ở nhà Triệu Lập Cường.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.