"Sao không nghe điện? Lộ Hủ gọi à?"
Tư Miên im lặng nhìn cuộc gọi từ bắt đầu đến tự động kết thúc, màn hình tối đen lại sáng lên, thông báo "Cuộc gọi nhỡ" bật ra rồi biến mất trong chớp mắt.
Cậu ngẩng lên, ánh mắt rời khỏi màn hình điện thoại, thứ đầu tiên đập vào mắt là chiếc chăn phong cách Bohemian phủ trên chân, tiếp theo là đôi bàn tay nhăn nheo, chai sạn đang khoanh lại, đặt lên đầu gối. Nhìn lên tiếp, là gương mặt hiền hậu với nụ cười dịu dàng.
Bà cụ đeo kính gọng vàng mỏng với con chim ánh vàng đứng trên gọng kính. Sau lớp mắt kính là đôi mắt tràn đầy thiện ý nhưng cũng rất sắc sảo.
Đây chính là bà cụ Tư Miên thấy trên video giám sát.
Cậu giúp bà treo tranh, mà bức tranh đó hiện đang nằm ngay ngắn ở nhà Lộ Hủ.
Ngay khi thấy bà cụ, tất cả ký ức liên quan ùa về trong tâm trí.
"Người biến con thành búp bê là bà?" Tư Miên nhìn bà cụ: "Người giúp con nhớ lại cũng là bà đúng không?"
"Là ta." Bà cụ nói.
"Tại sao? Tại sao lại khiến con thành búp bê?"
"Viên kẹo bà cho vốn giúp con nhớ lại những ký ức khi còn là búp bê, để Lộ Hủ đưa con về nhà. Nhưng bà đưa nhầm, khiến con không chỉ quên sạch mọi thứ, còn trở về trạng thái búp bê." Bà cụ nói.
"Con chờ Lộ Hủ đón mình ở lồng kính, nhưng Lộ Hủ không bao giờ xuất hiện. Sau khi rời khỏi nơi đó, con quyết tâm đi tìm chủ nhân. Tâm nguyện của con chính là được thằng bé đón về."
Đôi lông mày đang nhíu chặt của Tư Miên đột nhiên giãn ra, cậu chẳng có chút ấn tượng nào với chuyện này.
"Vậy tại sao bà đưa con tới cô nhi viện?"
Nụ cười của bà cụ chậm rãi biến mất, giọng càng thêm nghiêm túc: "Vì con vẫn chưa hoàn toàn trở thành người, trong lòng chỉ chấp nhận bản thân là búp bê."
Ánh mắt của Tư Miên di chuyển từ bà cụ lên điện thoại trên bàn trà, ngỡ ngàng nhìn chằm chằm nó một lúc rồi đột nhiên cầm lên, nhắn một từ cho Lộ Hủ.
Sau khi thả điện thoại xuống, cậu nhìn lại về phía bà cụ, giọng đầy chắc chắn: "Nên bà biến con từ búp bê thành... người ư?"
"Cũng không hẳn là vậy." Bà cụ đáp.
Tư Miên ngơ ngác nhìn bà. Bà mỉm cười hiền từ: "Vừa đúng mà cũng không. Nếu không có khối ngọc hoa hồng kia, dù bà có tài giỏi cỡ nào cũng không thể giúp con tạo ra máu thịt."
Bà nhấc tấm chăn mỏng màu be khỏi chân, đứng dậy đến sau lò sưởi, nhấn nhẹ một cái, ngăn kéo nhỏ bật ra, lấy ra một tấm ảnh, dùng tay áo lau nó rồi xoay người đưa tới trước mặt Tư Miên.
"Con có ấn tượng với khối ngọc này không?"
Tư Miên nhận lấy tấm ảnh. Nó chính là viên ngọc trong ảnh Phí Thương cho cậu xem: "Tại sao khối ngọc này lại đi theo con?"
"Là ngọc hoa hồng mà Lộ Hủ đặt vào phần ngực bị thủng của con." Bà cụ đáp.
Tư Miên sửng sốt: "Lộ... Hủ ạ?"
Điện thoại trên bàn trà sáng lên, là tin nhắn của Lộ Hủ: Miên Miên, Trung Thu vui vẻ.
Tư Miên bất động nhìn điện thoại, cho đến khi màn hình tối đi, cậu vẫn ngồi im.
Tâm trạng ngổn ngang, ký ức như một tấm kính vỡ, chỉ có một phần phản chiếu quá khứ, những phần còn lại hoàn toàn chìm vào bóng tối.
"Tại sao Lộ Hủ lại không hề có ấn tượng ạ?"
"Tại sao con lại không có ấn tượng ạ?"
Lộ Hủ nắm chặt bức ảnh mỏng như cánh ve nhưng lại nặng như nghìn cân.
Một tấm ảnh từ xưa cũ, chính là quá khứ giữa anh và Tư Miên.
"Con lớn nên quên cũng là chuyện thường." Lộ Vị Dụ nhìn tấm ảnh trong tay Lộ Hủ, kỷ niệm năm nào chỉ còn những bức ảnh để ôn lại: "Ông nhớ con khóc tới nỗi ai ở khu nhà cũ cũng biết."
"Bà nội xót con, nhờ bạn thân sửa giùm nhưng không thành. Búp bê mỏng manh vậy, sao sửa dễ được."
Đúng thế, búp bê không sửa lại được.
Rồi búp bê, bị anh giấu đi.
Trước khi vào làn cao tốc, Lộ Hủ lại gọi điện cho Tư Miên. Cậu vẫn không nghe máy, lát sau mới thấy tin nhắn.
Dậy đi: Đừng gọi nữa, ngủ rồi.
Tư Miên tắt điện thoại, đánh tay lái rời làn cao tốc.
Căn nhà vắng bóng chủ nhân mười mấy năm nên đã xuống cấp nghiêm trọng. Mái nhà kiểu cũ rung cót két theo từng bước chân, lớp bụi bay lên dày đến độ có thể phủ kín mặt giày.
Tư Miên cầm điện thoại, rọi đèn lên cầu thang đã bị mạng nhện phủ kín.
Cậu nhíu mày, xoay người ra ngoài tìm gậy gỗ, dùng nó quấn sạch mạng nhện rồi che miệng, chậm rãi bước lên.
Cửa gác mái mở ra, bên trong tối om.
Tư Miên giẫm lên mạng nhện, gõ gậy vào khung cửa, im lặng chờ vài giây mới khom người đi vào.
Tư Miên không bật đèn, chỉ dùng đèn pin lướt một vòng quanh gian gác mái. Đồ đạc không nhiều, tất cả đều bị mạng nhện và bụi bặm bao trùm, không nhìn ra nổi thứ gì.
Chỉ có thể nhìn ra hình dạng của cái bàn bên cửa sổ, trên bàn trải một chiếc thảm, chiếc lồng pha lê vỡ vụn nằm lẳng lặng trên đó.
Mảnh vỡ thủy tinh la liệt trên bàn, tỏa những đốm sáng li ti dưới ánh trăng.
Tư Miên bước đến, nhìn nửa chiếc lồng pha lê đã nát, dùng gậy đẩy mảnh vỡ thủy tinh ra. Bụi bay lên, cậu quay đầu che nửa mặt dưới, nheo mắt nhìn đồ vật bên dưới.
Một tấm thiệp lớn, sặc sỡ màu sắc với những bông hoa xinh đẹp, giữa hoa là những nhân vật hoạt hình khá trẻ vẽ bằng bút chì màu nằm trên khay gỗ tròn.
Chính là tấm thiệp mà Tư Miên đứng lên khi vừa biến thành bé búp bê.
Đột nhiên cậu nhớ lại những ngày đêm cùng nó đau đáu chờ đợi bên cửa sổ.
Khi đợi chờ, ngay cả gió cũng lặng.
Tư Miên đang định cầm tấm thiệp lên, ngoài sân đột nhiên ồn ào. Nơi sâu nhất của con phố vẫn còn mấy hộ dân, xe đi ngang cũng chẳng lạ. Đầu cậu cũng chẳng thèm quay, vươn tay tính tiếp tục hành động dang dở. Đúng lúc này, ánh sáng chợt dừng ngoài sân.
Cậu rất ngạc nhiên, một bóng người không tưởng chợt hiện lên trong lòng. Sao có thể?
Tư Miên rảo bước đến bên cửa sổ, nương theo ánh trăng bạc, ngơ ngác nhìn một người bước xuống từ xe.
Đối phương một tay cầm điện thoại soi đường, tay còn lại không thấy rõ là cầm thứ gì.
Nhưng cậu có thể nhận ra người nọ là ai.
Lộ Hủ.
Là Lộ Hủ.
Lộ Hủ tới.
Tay Tư Miên run lên, tắt flash trên điện thoại. Cậu định chống tay lên cửa sổ thò đầu ra nhìn, nhưng cơ thể lại mất kiểm soát, người cứng đờ, hai chân nhũn ra.
Cậu chống một tay lên bàn, từ từ ngồi xổm xuống, tầm mắt thấp hơn, cùng tầm nhìn như khi còn là búp bê bị nhốt trong lồng.
Ngày chuyển về đêm, Tư Miên đã dõi theo sắc trời thay đổi lẹ như một bộ phim câm tua nhanh, lặng lẽ chịu đựng cơn dày vò của sự chờ đợi.
Mỗi khi nản lòng, cậu lại dựng tấm thiệp lên ngắm nghía, trên đó là lời nhắn Lộ Hủ để lại.
Cậu bé Lộ Hủ đã viết gì nhỉ?
Tấm thiệp nhỏ của Lộ Hủ viết: Miên Miên, anh đã vẽ rất nhiều rất nhiều hoa, hy vọng hoa hồng sẽ nở rộ khắp thế giới của em.
"Đợi anh lớn, anh nhất định sẽ tặng em đóa hoa hồng đẹp nhất."
Lộ Hủ ôm hoa hồng xuất hiện ở cửa gác mái, không bước vào ngay mà dừng ở cửa.
Đèn flash điện thoại rũ xuống mặt đất ngập bụi, chiếu sáng đôi ống quần đen đã bám đầy bụi bẩn.
Tư Miên núp mình trong bóng đêm, ngồi xổm dưới đất, lưng tựa vào bức tường bẩn, mặc kệ đám mạng nhện quấn lấy, lẳng lặng nhìn chằm chằm người mới tới: "Anh tới đây làm gì hả Lộ Hủ?"
Lộ Hủ nhìn theo hướng giọng nói vang lên, không thấy người, chỉ thấy đụm đen như mực đang cuộn tròn dưới cửa sổ.
Anh không trả lời ngay mà lại hỏi: "Cơ thể của em hồi phục rồi à?"
Ánh mắt thất vọng của Tư Miên dần sắc sảo hơn, cắn răng nói: "Trả lời em mau!"
"Tìm búp bê." Lộ Hủ đáp.
Tư Miên lập tức hỏi tiếp: "Sao hồi trước lại không tìm?"
Lộ Hủ tắt đèn pin, gác mái chợt tối om, chỉ còn ánh trăng xuyên qua cửa sổ gỗ đổ nát rọi vào giữa hai người.
Trong bóng đêm, anh nghe thấy tiếng hít thở nặng nề của Tư Miên, từng nhịp gõ vào trái tim anh.
Anh phải nói sao đây?
Quên mất ư?
Một món đồ chơi thuở nhỏ mà thôi, nào có thể nhớ rõ tới vậy?
Anh không bảo vệ được cục cưng của mình, còn quên tiệt cục cưng mình yêu nhất nữa.
Sau đó còn thường phũ phàng với cục cưng.
Đâu phải lời đồn thất thiệt, anh chính là tên trai đểu bội bạc.
"Anh thật sự xin lỗi." Lộ Hủ nói: "Anh đã nhốt em trên gác mái, còn không giữ lời hứa."
"Miên Miên, anh xin lỗi."
Hơi thở của Tư Miên chợt cứng lại, đột ngột cúi đầu, tay che kín đôi mắt. Chốc sau, cậu chống chân bàn đứng dậy, giọng khàn khàn: "Bà Thái Nhi cho em một viên kẹo, ăn xong là hồi phục."
Lộ Hủ nhìn bóng hình cậu qua màn đêm, rồi một bước, hai bước đi tới. Anh vượt qua lằn ánh sáng, bước vào bóng tối, ôm chặt lấy bóng đen kia.
Lộ Hủ tưởng Tư Miên sẽ giẫy giụa, từ chối cái ôm của mình, nhưng Tư Miên không hề.
Tư Miên chỉ cúi đầu hỏi: "Hoa đâu?"
Hoa trong lòng anh.
"Đẹp nhất à?"
"Đẹp nhất."
Hoa hồng trên thế gian này nhiều như vậy, chỉ một đóa hoa độc nhất vô nhị ấy là xinh đẹp nhất.
Tư Miên ôm hoa, dúi đầu vào nó, lại chạm phải thứ gì đó lạnh lẽo. Cậu ngẩng lên, tính cầm xem thử thì bị Lộ Hủ giành trước.
Lộ Hủ cầm khối ngọc nằm trong đóa hoa hồng, đặt cạnh tấm thiệp trên bàn gỗ tròn.
Ánh trăng bạc phủ lên khiến chúng tỏa ánh sáng lấp lánh trong đêm đen.
Lộ Hủ ôm má Tư Miên, ngón cái lướt qua khóe mắt, nhẹ nhàng hỏi: "Ngực em thì sao? Còn bị đau không?"
Tư Miên chôn mặt trên vai Lộ Hủ, rầu rĩ đáp: "Đau cục cứt, chả thấy gì."
Một tay Lộ Hủ đặt trên đỉnh đầu cậu, tay còn lại đặt trên vai, nhẹ nhàng xoa xoa.
Lòng bàn tay ấy thật ấm áp, xua tan sự khó chịu trong lòng.
"Thế mấy đứa đó thì sao?"
Lộ Hủ giữ gáy cậu, cúi đầu hôn thùy tai đối phương: "Anh đã đánh nhau với từng đứa một."
"Anh thắng hả?" Tư Miên sờ mó người Lộ Hủ bằng một tay cả khúc mới sực tỉnh. Lộ Hủ lớn rồi, những vết thương đó đã biến mất toàn bộ.
Cậu túm bả vai Lộ Hủ, cắn một phát lên vai anh.
"Ừm." Lộ Hủ nghiêng đầu nhìn lướt qua, thấp thoáng thấy cần cổ của Tư Miên, cúi đầu hôn nhẹ, đáp: "Đánh một mình, không dám để chúng nó hội đồng."
Điều Lộ Hủ không tiết lộ là, trong số đó có một đứa đang thay răng sữa, anh còn đấm bay răng của đối phương.
Chiến xong đám trẻ hư, anh gài một đóa hoa hồng bên tay búp bê, vẽ tấm thiệp để dưới chân, khối ngọc hoa hồng đặt vào ngực bé, cuối cùng là đậy lồng pha lê lên, giấu trên gác mái chẳng ai ngó ngàng.
"Anh hay lắm." Tư Miên cười chê, ngước lên cắn yết hầu của Lộ Hủ, lầm bầm: "Hèn thế!"
Lộ Hủ đáp: "Ừm", yết hầu chuyển động, Tư Miên bắt nhịp cắn mấy cái, một tay ôm cổ Lộ Hủ, ngẩng đầu rướn lên hôn.
Trong căn gác mái tối đen, từng cái hôn dịu dàng trao nhau dưới sự chứng kiến của mặt trăng và hoa hồng.
Về khách sạn dưới ánh trăng, Tư Miên nhắn tin cho Trần Ngôn rằng hai hôm này đừng kiếm mình, sau đó lén thăng hạng phòng từ phòng đơn mấy trăm tệ lên phòng tổng thống cả vạn, trả bằng tiền Lộ Hủ chuyển khoản.
Giờ đã quá nửa đêm, Tư Miên ngắm nghía bông hồng trong tay, mặt hướng ra ngoài cửa sổ.
Lộ Hủ tranh thủ lúc dừng đèn đỏ, kéo tay cậu qua nắn vuốt một chốc. Tư Miên liếc mắt sang bên cạnh, không hé răng, chỉ nắm lại.
Mãi đến khi đèn chuyển xanh, Lộ Hủ mới buông tay, tiếp tục lái xe: "Nếu buồn ngủ thì em chợp mắt đi? Lúc nào đến khách sạn thì anh gọi."
Đôi mắt Tư Miên đột nhiên sáng quắc, gào to: "Dừng xe!"
Giẫm phanh một phát, xe đỗ xịch bên đường.
"Sao thế em?" Lộ Hủ nhìn lướt ra bên ngoài, chẳng phát hiện ra cái gì sai sai.
Tư Miên chọc chọc lên cửa sổ, chỉ vào chiếc tủ khóa trong cửa hàng tiện lợi 24/24, dùng nét kiêu ngạo che đi sự ngượng ngùng: "Lộ Hủ, xuống mua gel đi."

