Cuộc Hôn Nhân Không Con

Chương 2




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 2 miễn phí!

Tay tôi run lên.

Triệu Quốc Lương, là em trai của Triệu Mẫn.

Em trai ruột của mẹ kế tôi.

Lục Tư Hành gập máy tính lại.

“Ngày mai, tôi sẽ cho người đi tìm người tên Lưu Phương Hoa này.”

“Anh không sợ bà ta không chịu nói sao?”

“Ở thành phố A này, không có lời khai nào mà tôi không lấy được.”

Anh nói câu đó với giọng điệu nhạt nhẽo, như đang nói về thời tiết ngày mai.

Nhưng tôi lại tin anh một cách lạ kỳ.

Ngày thứ ba, người của Lục Tư Hành tìm được Lưu Phương Hoa.

Bà ta hiện đang làm bác sĩ đa khoa tại một phòng khám nhỏ ở ngoại ô, vừa thấy người của Lục Thị gõ cửa, mặt bà ta lập tức trắng bệch.

Lục Tư Hành không đích thân đi, mà cử đội ngũ luật sư đi.

Đoạn ghi âm được mang về ngay trong đêm đó.

Tôi và Lục Tư Hành ngồi trong phòng làm việc, cùng nhau nghe.

Giọng của luật sư vang lên trước.

“Bác sĩ Lưu, ba năm trước cô Tô Niệm khám phụ khoa tổng quát tại Bệnh viện Hòa Bình, báo cáo đó là do bà đưa ra, đúng không?”

“Là… là tôi phụ trách.”

“Kết quả báo cáo là tắc nghẽn ống dẫn trứng hai bên, chức năng buồng trứng suy giảm nghiêm trọng, đúng không?”

Một khoảng lặng kéo dài.

“Bác sĩ Lưu?”

“Tờ báo cáo đó…” Giọng bà ta bắt đầu run rẩy, “Không phải là thật.”

Tôi siết chặt tay vịn ghế.

“Tình trạng sức khỏe của Tô Niệm lúc đó hoàn toàn bình thường, chức năng buồng trứng, độ thông suốt của ống dẫn trứng đều không có vấn đề gì. Là có người tìm đến tôi, bảo tôi sửa kết quả.”

“Ai?”

“Một người phụ nữ họ Triệu. Bà ta đưa 30 vạn (tệ), bảo tôi sửa báo cáo thành vô sinh. Còn bảo tôi xóa dữ liệu gốc khỏi hệ thống.”

Đoạn ghi âm vẫn tiếp tục.

“Bà ta nói đây là chuyện nhà, không muốn người ngoài biết. Còn nói nếu tôi không hợp tác, sẽ bảo em trai bà ta đóng cửa phòng khám… Lúc đó tôi mới ly hôn, cần tiền, nên…”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó tôi thấy bất an, sợ xảy ra chuyện nên đã từ chức. Triệu Quốc Lương sắp xếp cho tôi vào phòng khám tư do ông ta đầu tư, coi như phí bịt miệng. Ba năm rồi, tôi cứ tưởng chuyện này sẽ không có ai điều tra nữa.”

Đoạn ghi âm dừng lại ở đây.

Lục Tư Hành tắt máy phát, nhìn tôi.

“Mẹ kế của em đã bỏ ra 30 vạn để mua một tờ báo cáo vô sinh giả.”

Tôi ngồi đó, toàn thân lạnh toát.

Ba năm.

Ba năm trời, tôi cứ tưởng mình là một người phụ nữ không hoàn thiện.

Mỗi lần ra phố nhìn thấy người ta đẩy xe nôi, tôi đều vô thức né tránh ánh nhìn.

 

Khi đi xem mắt bị gia đình nhà trai chê bai, Triệu Mẫn ở bên cạnh thở dài.

“Đứa bé này đúng là số khổ.”

Tô Uyển ở bên cạnh an ủi tôi.

“Chị ơi, chỉ là duyên chưa tới thôi.”

Hóa ra không phải số khổ.

Mà là có người muốn cuộc đời tôi phải khổ.

“Tại sao?” Tôi hỏi.

“Tại sao cái gì?”

“Tại sao bà ta lại làm vậy?”

Lục Tư Hành không trả lời.

Nhưng chính tôi cũng đã tự nghĩ ra đáp án.

Di chúc của bố tôi.

Nhà họ Tô tuy không phải đại phú đại quý, nhưng bố tôi đứng tên ba căn nhà mặt phố, hai căn hộ. Ông từng lập một bản di chúc từ sớm — nếu tôi kết hôn và có con, tài sản sẽ do tôi thừa kế 60%.

Nếu tôi cả đời không kết hôn hoặc không có con, di sản sẽ chia đều theo luật thừa kế.

Triệu Mẫn biết về bản di chúc này.

Nên bà ta cần một đứa con “không thể sinh đẻ” như tôi.

Không thể sinh thì sẽ khó lấy chồng.

Khó lấy chồng thì sẽ không lấy được 60% kia.

30 vạn đổi lấy vài triệu tệ tiền bất động sản, nước cờ này bà ta tính quá giỏi.

“Bây giờ tôi muốn đi tìm bà ta.” Tôi đứng bật dậy.

Lục Tư Hành đưa tay giữ tôi lại.

“Ngồi xuống.”

“Anh bảo tôi ngồi xuống?”

“Không phải lúc này.” Anh nói, “Chuỗi bằng chứng vẫn chưa hoàn chỉnh. Lời khai của Lưu Phương Hoa chỉ chứng minh được báo cáo bị sửa, chứ không chứng minh được mẹ kế của em là người trực tiếp chỉ đạo. Bà ta nói ‘người phụ nữ họ Triệu’, Triệu Mẫn có thể chối đó là người khác.”

“Vậy phải làm sao?”

“Chữ ký lấy hộ báo cáo của Tô Uyển ngày hôm đó đã lấy được rồi. Nhưng vẫn cần một thứ nữa.”

“Thứ gì?”

“Bản sao lưu dữ liệu khám sức khỏe gốc của Bệnh viện Hòa Bình. Lưu Phương Hoa nói bà ta đã xóa khỏi hệ thống, nhưng máy chủ của bệnh viện có hệ thống sao lưu dự phòng ở nơi khác, xóa không sạch được đâu.”Anh cầm điện thoại, gọi một cuộc.

“Lão Châu, dữ liệu dự phòng khoa Sản của bệnh viện Hòa Bình tháng 7 năm 2021, tôi muốn tệp tin gốc. Trong vòng hai ngày.”

Cúp máy, anh nhìn tôi.

“Hai ngày. Cho tôi hai ngày, tôi sẽ lấy đủ toàn bộ bằng chứng. Sau đó em muốn tìm bà ta tính sổ thế nào, tôi đi cùng em.”

Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra một chuyện.

Tôi và Lục Tư Hành kết hôn năm tháng rồi, đây là lần đầu tiên anh nói “tôi đi cùng em”.

***

Trong hai ngày, đội ngũ của Lục Tư Hành đã chắp nối xong toàn bộ chuỗi bằng chứng.

Một bản dữ liệu sức khỏe gốc trước khi bị sửa, cho thấy mọi chỉ số của tôi hoàn toàn bình thường.

Một bản lời khai bằng văn bản có chữ ký của Lưu Phương Hoa.

Một bản ghi chép chữ ký lấy hộ báo cáo của Tô Uyển.

Một bản cấu trúc cổ phần phòng khám tư đứng tên Triệu Quốc Lương, liên kết trực tiếp với lịch sử chuyển khoản ngân hàng của Triệu Mẫn.

30 vạn, chia làm hai lần chuyển vào tài khoản của Lưu Phương Hoa, người chuyển tiền chính là bản thân Triệu Mẫn.

Bằng chứng thép không thể chối cãi.

Nhưng Lục Tư Hành không cho tôi ra tay ngay.

“Mẹ kế của em không ngốc, nếu chỉ mang bằng chứng đến chất vấn, bà ta sẽ khóc, sẽ làm ầm ĩ, sẽ gọi bố em. Đến lúc đó biến thành mâu thuẫn gia đình, em lại thành người bị động.”

“Vậy anh bảo phải làm sao?”

“Bày một cục diện lớn hơn. Để bà ta không còn đường lui.”

Tôi không hiểu lắm ý của anh.

Cho đến tối hôm đó, bố tôi gọi điện tới.

“Tiểu Niệm, cuối tuần này dẫn chồng con về nhà ăn bữa cơm nhé. Dì Triệu của con nói lâu rồi không gặp con, nhớ con lắm.”

Dì Triệu.

Từ năm 12 tuổi, tôi đã bị ép phải gọi bà ta là dì Triệu.

“Vâng, bố. Cuối tuần con về.”

Cúp máy, Lục Tư Hành hỏi tôi.

“Em định ngả bài trên bàn ăn à?”

“Không phải anh bảo phải bày cục diện lớn sao?”

“Ý tôi là—” Anh khựng lại một nhịp, “Bữa cơm cuối tuần, không chỉ mời người nhà em đâu.”

Anh mở danh bạ điện thoại ra.

“Người nhà họ Lục, tôi cũng sẽ gọi qua.”

Tôi nhíu mày.

“Mẹ anh?”

“Đúng.”

 

Mối quan hệ giữa Lục Tư Hành và mẹ anh, Trịnh Mạn Hoa, có thể tóm gọn trong 4 chữ: “tương kính như băng” (tôn trọng nhưng lạnh lẽo).

Trịnh Mạn Hoa xuất thân từ gia tộc ngành y dược, h*m m**n kiểm soát cực kỳ mạnh. Việc khám sức khỏe vô sinh của Lục Tư Hành ban đầu cũng chính do bà ta sắp xếp.

“Anh gọi bà ấy đến làm gì?”

“Có vài chuyện, tôi cũng muốn hỏi cho rõ mặt.”

Khi nói câu này, ngón tay anh gõ nhẹ xuống mặt bàn hai cái.

Tôi chợt nhận ra.

Thứ anh đang điều tra, không chỉ là báo cáo của tôi.

Mà còn là của chính anh.

***

Cuối tuần.

Nhà họ Tô.

Triệu Mẫn đã làm sẵn một bàn thức ăn đầy ắp từ sớm, cười đon đả đón chúng tôi vào nhà.

“Ây da, Tư Hành đến rồi, mau vào mau vào.”

Lần đầu tiên bà ta gặp Lục Tư Hành, bà ta suýt thì quỳ xuống — người thừa kế gia tộc hào môn top 3 thành phố A, vậy mà lại lấy con riêng của chồng mình.

Hồi đó bà ta đi đâu cũng khoe: “Tiểu Niệm nhà chúng tôi tuy sức khỏe không tốt, nhưng số sướng, gả được vào nhà gia thế nhường này.”

Hôm nay bà ta mặc một bộ quần áo mới, tóc uốn xoăn, nụ cười trên mặt gần như tràn cả ra ngoài.

Tô Uyển cũng ở đó, đang ngồi trên sofa cúi đầu xem điện thoại, thấy tôi vào liền đứng dậy.

“Chị, lâu rồi không gặp.”

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

Bố tôi từ ban công bước vào, thấy Lục Tư Hành, ông khép nép gật đầu chào.

“Tư Hành đó à, ngồi đi con.”

“Cháu chào chú ạ.”

Bầu không khí trong phòng khách vui vẻ hòa thuận.

Cho đến khi chuông cửa vang lên.

Triệu Mẫn ra mở cửa, rồi sững sờ.

Đứng ngoài cửa là một người phụ nữ độ ngoài năm mươi, mặc chiếc áo khoác dạ cashmere màu xám đậm, biểu cảm lạnh lùng đến cực điểm.

Là Trịnh Mạn Hoa.

Phía sau bà ta còn có một người phụ nữ trẻ, mặc váy liền màu hồng nhạt, tóc dài xõa vai, trang điểm tinh xảo.

Lâm Dao.

Người yêu cũ của Lục Tư Hành.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.