Bảy Năm Không Đợi Được Anh

Chương 3




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 3 miễn phí!

Một người đàn ông trung niên đeo kính gọng vàng nhìn thấy Phó Từ, rảo bước đi tới, chào bằng tiếng Anh. Tốc độ rất nhanh, tôi chỉ bắt được vài từ: *”Mr. Fu”*, *”project”*, *”next quarter”*.

Phó Từ cũng đáp lại vài câu tiếng Anh trôi chảy không kém, rồi nghiêng người giới thiệu bằng tiếng Việt: “Đây là bạn gái tôi, Tô Niệm.”

Người đàn ông kia nhìn tôi, lịch sự gật đầu: *”Nice to meet you.”*

Đợi ông ta đi khỏi, tôi kéo tay áo Phó Từ.

“Ông ấy là ai thế?”

“Một người bạn làm đầu tư.”

“Sao em lại quen người làm đầu tư?”

“Quen hồi ở câu lạc bộ đại học.” Cậu ấy mặt không biến sắc.

Tôi nhìn xung quanh. Phong cách trang trí của phòng tranh này, giá tiền đính dưới những bức tranh trên tường… Bức rẻ nhất cũng sáu con số.

“Phó Từ.”

“Hả?”

“Rốt cuộc em làm nghề gì?”

Cậu ấy quay đầu lại, mắt cong cong nhìn tôi: “Chị đoán xem.”

“Chị đoán không ra.”

“Thế thì đừng đoán nữa.” Cậu ấy nắm tay tôi, bước sang bức tranh tiếp theo. “Em là ai không quan trọng, quan trọng là em là bạn trai chị.”

“Em nói thế là sai rồi.”

“Sai chỗ nào?”

“Em là ai đương nhiên rất quan trọng. Lỡ em là tội phạm bị truy nã thì sao?”

Cậu ấy bật cười lớn: “Vậy thì chị là bạn gái của tội phạm truy nã, k*ch th*ch quá đi chứ.”

Tôi lườm cậu ấy một cái. Cậu ấy giơ hai tay đầu hàng:

“Được được được, hôm nào sẽ nói cho chị biết, bây giờ chưa phải lúc.”

“Khi nào mới là lúc?”

Cậu ấy ngẫm nghĩ, nhìn tôi và nói một câu rất kỳ lạ:

 

“Khi nào chị hoàn toàn không còn nhớ đến người đó nữa.”

**Chương 8**

Thứ Hai đi làm, phòng ban họp. Sếp đứng trên bục giảng về dự án mới, nói công ty vừa nhận được một hợp đồng khủng, bên A là một công ty công nghệ tên là “Thần Tinh”.

“Đây là khách hàng lớn nhất năm nay, trụ sở vừa thành lập ở khu vực này, người phụ trách dự án bên họ chưa chốt, nhưng nghe nói nhà sáng lập cực kỳ trẻ tuổi, trong ngành đều gọi cậu ấy là—”

Sếp lướt màn hình điện thoại.

“Phó thiếu.”

Tôi đang uống nước, suýt thì sặc. Triệu Phương bên cạnh thì thầm: “Phó thiếu? Trẻ thế mà đã làm sếp công ty công nghệ rồi á?”

Sếp tiếp tục: “Khách hàng này đẳng cấp rất cao, chi tiết đợi thông báo sau. Nhưng tôi có thể tiết lộ một chút, định giá của công ty Thần Tinh đã vượt mức 8 tỷ tệ (khoảng hơn 1 tỷ USD), dự án họ muốn làm là tích hợp hệ thống trong lĩnh vực y tế thông minh.”

Tám tỷ. Trong đầu tôi xẹt qua một suy nghĩ, nhưng rồi tôi gạt đi ngay.

Không thể nào. Phó Từ nói cậu ấy làm nghề tự do. Dù thỉnh thoảng cậu ấy hay biến mất nửa ngày không trả lời tin nhắn, dù cậu ấy lái chiếc xe tôi không biết hãng, dù có người gọi cậu ấy là Mr. Fu…

Không thể nào. Trùng hợp thôi.

Đến giờ nghỉ trưa, tôi lên mạng search “Công nghệ Thần Tinh” và “Phó thiếu”. Thông tin về người này trên mạng cực kỳ ít ỏi. Chỉ có vài bài báo chuyên ngành, không kèm ảnh, chỉ nhắc đến “nhà khởi nghiệp thế hệ 95”, “khởi nghiệp nhiều lần thành công”, “kín tiếng và bí ẩn”.

Càng xem tôi càng chột dạ. Tôi nhắn tin cho Phó Từ: “Em có biết công ty công nghệ Thần Tinh không?”

Cậu ấy rep rất nhanh: “Không biết, sao vậy chị?”

“Không có gì, chị hỏi bâng quơ thôi.”

“Vâng. Tối nay chị muốn ăn gì?”

Tôi đặt điện thoại xuống. Chắc mình nghĩ nhiều rồi.

Buổi chiều, Lâm Du Du nhắn tin đến:

*”Tô Niệm, cậu nghe gì chưa? Tập đoàn Lâm Thị đang bàn một hợp đồng hợp tác khổng lồ, đối tác là Công nghệ Thần Tinh. Anh tớ mấy ngày nay bận điên lên, ngày nào cũng tăng ca đến rạng sáng.”*

Công nghệ Thần Tinh. Lại là Thần Tinh.

Tôi hỏi cô ấy: “Ông chủ của Thần Tinh đó là ai, cậu biết không?”

*”Không biết á, bố tớ bảo người đó cực kỳ kín tiếng, đến mặt mũi còn chưa ai thấy, toàn là trợ lý ra mặt làm việc. Nhưng bố tớ cực kỳ coi trọng lần hợp tác này, còn đặc biệt giao cho anh tớ đích thân theo dõi.”*

Tôi tắt màn hình, tim đập hơi nhanh.

Phó Từ. Công nghệ Thần Tinh. Phó thiếu.

Thực sự chỉ là trùng hợp sao?

Tan làm, Phó Từ đến đón tôi như thường lệ. Lên xe rồi, tôi cứ nhìn chằm chằm cậu ấy. Cậu ấy bị tôi nhìn đến phát hoảng.

“Sao thế chị? Mặt em dính gì à?”

“Không.”

“Vậy sao chị nhìn em ghê thế?”

“Không được nhìn à?”

“Được chứ, được chứ, chị cứ nhìn thoải mái, em không thu phí đâu.” Cậu ấy cười tít mắt.

Tôi dời mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ xe. “Phó Từ, có phải em đang giấu chị chuyện gì không?”

Trong xe im lặng hai giây.

“Có.”

Tôi quay ngoắt lại. Cậu ấy không nhìn tôi, mắt nhìn thẳng phía trước, nhưng khóe môi đang mỉm cười.

“Em lén đặt một cái bánh kem, tuần sau là sinh nhật chị rồi.”

“Em—”

“Bị chị hỏi ra mất rồi, hỏng hết cả bất ngờ.” Cậu ấy làm bộ đau khổ.

Bị cậu ấy đánh trống lãng, nghi ngờ trong tôi vơi đi quá nửa. Nhưng trong lòng vẫn le lói một nút thắt mờ ảo.

Tối hôm đó về nhà, tôi nhận được một cuộc điện thoại. Số máy lạ, hiển thị mã vùng tỉnh khác. Bắt máy, đầu dây bên kia là giọng nam giới lạ mặt, thái độ rất khách sáo:

“Xin hỏi có phải cô Tô Niệm không ạ?”

“Là tôi.”

“Chào cô, tôi là Trương Viễn, Giám đốc Hành chính của Công nghệ Thần Tinh. Tuần sau công ty chúng tôi có một sự kiện nội bộ, Phó tổng đặc biệt dặn dò phải giữ một thiệp mời cho cô. Xin hỏi cô có thể cung cấp địa chỉ nhận thư được không ạ?”

Tôi nắm chặt điện thoại, đứng sững giữa phòng khách, không nhúc nhích.

 

Phó tổng. Anh ta gọi là Phó tổng.

“Cô Tô? Cô còn nghe máy không ạ?”

“…Còn.”

“Địa chỉ của cô có tiện—”

Tôi cúp máy.

Quay người lại, tôi nhìn thấy ly trà sữa Phó Từ gửi đến hồi chiều đang đặt trên tủ giày, ngoài bọc ly còn dòng chữ viết tay: *”Hôm nay chị vất vả rồi”*.

Tôi cầm điện thoại lên, ngón tay khựng lại trên khung chat của Phó Từ.

Gõ một dòng: *”Em là ông chủ của Công nghệ Thần Tinh?”*

Nhìn dòng chữ 10 giây. Xóa đi.

Gõ lại: *”Trà sữa ngon lắm, cảm ơn em.”* Gửi đi.

Cậu ấy rep lại một icon bắn tim.

Tôi ngồi phịch xuống sofa, nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Được thôi, Phó Từ. Đồ em giấu chị, không chỉ có mỗi cái bánh kem đâu.

**Chương 9**

Hai ngày tiếp theo, tôi cứ đắn đo mãi việc có nên hỏi thẳng Phó Từ hay không. Nhưng chưa kịp nghĩ xong thì Thẩm Vi đã tự tìm đến tận cửa.

Chiều thứ Tư, tôi vừa bước ra khỏi cổng công ty thì một chiếc Porsche trắng xịch lại. Cửa kính hạ xuống, khuôn mặt Thẩm Vi hiện ra:

“Tô Niệm, lên xe nói chuyện chút không?”

“Tôi với cô chẳng có gì để nói.”

“Nói về bạn trai cô thì sao?”

Tôi khựng lại.

Thẩm Vi mở cửa xe bước xuống. Hôm nay cô ta mặc một chiếc áo khoác măng tô màu be, chiếc đồng hồ trên cổ tay lóe sáng dưới ánh mặt trời.

“Tìm chỗ nào ngồi nhé?”

Tôi theo cô ta vào một quán cà phê gần đó. Vừa ngồi xuống, cô ta đi thẳng vào vấn đề:

“Tô Niệm, tôi nói thẳng luôn. Trạng thái của Lâm Thâm dạo này rất bất ổn, và điều đó liên quan đến cô.”“Thì liên quan gì đến tôi? Người ở bên cạnh anh ta là cô chứ không phải tôi.”

“Cô tưởng cô đăng cái bài đó xong là anh ta để yên à?” Cô ta khuấy cà phê, khẽ cười. “Anh ta đã lật lại vòng bạn bè của cô từ ba năm trước đấy. Chuyện về bạn trai cô anh ta cũng điều tra rồi.”

Ngón tay tôi căng lại. “Điều tra được gì?”

“Không nhiều. Phó Từ, 21 tuổi, trong CV ghi là làm nghề tự do. Không có đơn vị công tác cố định, không có gia cảnh nổi bật.” Thẩm Vi lật màn hình điện thoại cho tôi xem, trên đó là một bản báo cáo điều tra lý lịch đơn giản.

“Một thằng nhóc giản dị bình thường.” Cô ta cất điện thoại. “Nhưng Tô Niệm này, tôi khá tò mò đấy, một thằng nhóc không có tí bối cảnh nào như thế, sao lại có thể vung tay tặng cô cái túi phiên bản giới hạn?”

“Cô quản được chắc?”

“Tôi không quản được.” Cô ta nhún vai. “Nhưng Lâm Thâm thì có.”

Tôi đứng dậy.

“Nếu hôm nay cô đến đây chỉ để truyền lời cho Lâm Thâm thì không cần thiết đâu. Tôi và anh ta không còn bất kỳ quan hệ nào nữa.”

“Ngồi xuống đi, tôi chưa nói xong.” Nụ cười của Thẩm Vi tắt ngấm.

“Tô Niệm, đừng tưởng tôi đến để gây rắc rối cho cô. Tôi đến để nhắc nhở cô.”

“Nhắc nhở cái gì?”

“Mẹ của Lâm Thâm chuẩn bị ra mặt rồi.”

Tôi sững người. Mẹ của Lâm Thâm. Người đàn bà từ đầu đến cuối luôn coi thường tôi.

“Bà ấy thì sao?”

“Bà ấy cho rằng bây giờ cô đi lại với người đàn ông khác là đang vả vào mặt nhà họ Lâm. Dù sao cô cũng lẽo đẽo theo con trai bà ấy bảy năm, cả giới đều biết. Đùng một cái cô đổi người, người ngoài sẽ nhìn Lâm Thâm thế nào? Họ sẽ nghĩ Lâm Thâm bị cô đá.”

“Anh ta không bị tôi đá. Là do anh ta không hề coi tôi ra gì.”

“Đúng, nhưng thể diện là một chuyện khác.” Thẩm Vi nhìn thẳng tôi. “Ý của bà Lâm là, bắt cô xóa bài đăng đó đi, công khai đính chính, cùng Lâm Thâm ăn một bữa cơm đàng hoàng để người ngoài thấy hai người không hề xích mích.”

“Thật nực cười.”

“Tôi cũng thấy nực cười.” Thẩm Vi bật cười. “Cho nên tôi mới đến báo trước cho cô một tiếng. Cô chuẩn bị tâm lý đi.”

Cô ta đứng dậy, xách túi lên. Đi được hai bước lại quay đầu:

“Tô Niệm, có một chuyện tôi thật tâm khuyên cô. Bạn trai của cô, tra không ra lý lịch chưa chắc đã là không có lý lịch. Rất có thể là nước quá sâu đấy. Cô tự mình cẩn thận.”

 

Nói xong cô ta bỏ đi. Tôi ngồi lại trong quán cà phê, lòng bàn tay toát một lớp mồ hôi.

Tôi lấy điện thoại gọi cho Phó Từ. Chuông reo hai tiếng đã bắt máy:

“Chị ơi?”

Nghe thấy giọng cậu ấy, lòng tôi không hiểu sao lại thấy yên tâm hơn một chút.

“Hôm nay em rảnh không?”

“Rảnh chứ, chị nói đi.”

“Chị có chuyện muốn hỏi em. Gặp mặt nói chuyện.”

Đầu dây bên kia im lặng một giây.

“Vâng. Chỗ cũ nhé, em đợi chị.”

**Chương 10**

Đến quán ăn tư nhân đó, Phó Từ đã ngồi sẵn ở đấy. Hôm nay cậu ấy mặc một chiếc sơ mi màu xanh đậm, xắn tay áo lên đến khuỷu tay, đang xem một xấp tài liệu. Thấy tôi bước vào, cậu ấy nhanh tay lật úp tài liệu xuống bàn.

“Chị đến rồi? Hôm nay có món mới, súp nấm tùng nhung…”

“Phó Từ.” Tôi ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt cậu ấy. “Em là ai?”

Động tác của cậu ấy khựng lại. “Chị nói gì cơ?”

“Công nghệ Thần Tinh, định giá tám tỷ, nhà sáng lập họ Phó. Bạn em gọi em là Mr. Fu. Phục vụ quán gọi em là anh Phó. Bên A của dự án mới ở công ty chị chính là Công nghệ Thần Tinh. Giám đốc Hành chính Thần Tinh gọi cho chị nói ‘Phó tổng’ đặc biệt để lại thiệp mời cho chị.”

Tôi nói một mạch không ngừng.

Cậu ấy ngồi đó, không phủ nhận, cũng không vội giải thích. Nụ cười trên môi từ từ thu lại, hóa thành một vẻ nghiêm túc. Cậu ấy rất hiếm khi để lộ vẻ mặt này.

“Chị biết cả rồi.” Không phải câu hỏi.

“Nên là, tất cả đều là thật?” Giọng tôi hơi run, không phải vì sợ, mà là một cảm giác không nói thành lời.

Cậu ấy đã lừa tôi. Tròn ba tháng.

“Là thật.” Cậu ấy gật đầu nhẹ. “Công nghệ Thần Tinh là do em sáng lập.”

“Vậy tại sao em nói em làm nghề tự do?”

“Vì em không muốn chị vì những thứ đó mà ở bên em.”

“Ý em là sao?”

“Tô Niệm.” Cậu ấy gọi tên tôi, một sự trịnh trọng hiếm thấy. “Chị theo đuổi Lâm Thâm bảy năm. Nhà anh ta giàu, anh ta đẹp trai, anh ta là mẫu người lý tưởng trong mắt tất cả mọi người. Bảy năm đó, ai cũng nghĩ chị bám lấy anh ta vì những thứ ấy.”

“Chị không có…”

“Em biết.” Cậu ấy ngắt lời tôi. “Em biết chị không phải thế. Nhưng người khác không biết.”

“Nên em giấu chị?”

“Em không muốn chị có cảm giác em dùng những thứ đó để mua chuộc chị. Em muốn chị nhìn thấy là con người Phó Từ, không phải ông chủ Thần Tinh, cũng chẳng phải Phó thiếu gì cả.”

Cậu ấy ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt sáng lấp lánh: “Em muốn chị thích em vì chính bản thân em. Không vì điều gì khác.”

Tôi ngồi lặng thinh, nhất thời không biết nói gì.

Cậu ấy vươn tay ra, phủ lên mu bàn tay tôi: “Chị ơi, giận à?”

“Em thấy sao?”

“Chị có quyền giận.” Cậu ấy nói rất chân thành. “Nhưng em không hối hận. Ba tháng qua, chị đã thích em chưa?”

Tôi không trả lời.

“Chị không lập tức phủ nhận.” Cậu ấy khẽ cười, “Nghĩa là có.”

“Mặt em cũng dày thật.”

“Vâng, nhưng chị thích.”

Tôi rút tay lại, uống một ngụm trà. “Tám tỷ?”

“Vâng.”

“Năm nay em hai mươi mốt tuổi.”

“Vâng.”

“Làm sao em làm được?”

“Nói ngắn gọn thì… may mắn, cộng thêm chút thiên phú.” Cậu ấy nhún vai. “Mười chín tuổi gọi vốn vòng hạt giống (Angel round), hai mươi tuổi ra mắt sản phẩm đầu tiên, năm nay vừa xong vòng C.”

Tôi nhìn cậu ấy, giống như lần đầu tiên mới quen biết người này. Phó Từ ngồi trước mặt tôi, mặc chiếc áo sơ mi bình thường, cười lên vẫn mang dáng dấp của một cậu sinh viên. Nhưng những thứ cậu ấy nắm trong tay lại lớn lao đến mức tôi chưa từng tưởng tượng nổi.

“Vậy chuyện em tiếp cận chị…”

“Không phải tính toán trước.” Cậu ấy cướp lời. “Hôm đó gặp chị ở quán cà phê là tình cờ. Nhưng khi nhìn thấy chị khóc, em biết mình xong đời rồi.”

“Chị không khóc.”

“Chị cứng miệng bảo không khóc, nhưng chóp mũi chị đỏ ửng.”

Tôi cứng họng.

 

Cậu ấy đi vòng qua bàn, ngồi xổm xuống cạnh ghế tôi, ngước lên nhìn. Tư thế này khiến cậu ấy chẳng hề giống một ông chủ điều hành công ty tám tỷ tệ chút nào.

“Chị ơi, chuyện thân phận sau này em sẽ nói hết, tuyệt đối không giấu chị nửa lời. Nhưng có một chuyện từ đầu đến cuối không bao giờ thay đổi.”

“Chuyện gì?”

“Em thích chị. Chuyện này không phải là diễn.”

**Chương 11**

Từ quán ăn đi ra, tôi bảo Phó Từ đưa tôi về. Suốt dọc đường tôi không nói mấy. Về đến dưới lầu, cậu ấy tắt máy, quay sang nhìn tôi:

“Vẫn còn giận à?”

“Đang tiêu hóa.”

“Tiêu hóa chuyện gì?”

“Tiêu hóa chuyện bạn trai tôi đột nhiên biến thành ông chủ công ty công nghệ trị giá tám tỷ.”

Cậu ấy ngẫm nghĩ: “Thật ra cũng không đột nhiên lắm. Trước đây có rất nhiều manh mối mà.”

“Mấy manh mối đó, cái nào em cũng tự bịa ra lý do lấp l**m hết! Nào là xe mượn bạn, túi mua giá nội bộ, nhà đầu tư thì quen ở câu lạc bộ đại học… Em có biết là em giỏi bịa chuyện lắm không?”

“Em công nhận là em giỏi bịa.” Cậu ấy chẳng có vẻ gì là chột dạ.

Tôi lườm cậu ấy một cái. Cậu ấy sáp lại gần:

“Nhưng có một điểm tốt mà chị chưa nghĩ đến đâu.”

“Điểm tốt gì?”

“Từ nay về sau, chị không bao giờ phải cúi đầu trước bất kỳ ai nữa.”

Câu nói này khiến tôi trầm mặc rất lâu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.