Bắt Cóc Bạn Thân Của Cô Giáo

Chương 201




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 201 miễn phí!

Chương 201

Tắm rửa xong, Mặc Trạch Bắc nằm trên giường nhìn vào hư không ngẩn ngơ, hồi lâu không lên tiếng.

Mộc Hàm Hi đặt máy sấy xuống, nghiêng mình nhẹ nhàng v**t v* gương mặt nàng: "Có chuyện gì vậy em?"

Đối diện với đôi mắt sạch trong của Mộc Hàm Hi, lời nói đã đến đầu môi, Mặc Trạch Bắc lại nuốt ngược trở vào. Nàng nắm lấy tay cô, dịu dàng hôn lên đó, đè nén những suy nghĩ hỗn độn trong lòng: "Không có gì đâu, mình nghỉ ngơi sớm đi chị."

"Chuyện của Nguyên Hạo và Lý Đa đã giải quyết xong chưa?" Sau khi tắt đèn, Mộc Hàm Hi dán sát vào lưng Mặc Trạch Bắc.

Mặc Trạch Bắc trầm mặc không đáp.

"Khó giải quyết lắm sao em?"

Mặc Trạch Bắc khẽ "ừm" một tiếng, nàng trở mình đối diện với Mộc Hàm Hi, nhắm mắt thở dài: "Lý Đa từng chịu những chấn thương tâm lý rất nghiêm trọng hồi nhỏ."

Mặc Trạch Bắc không nói rõ, nhưng Mộc Hàm Hi đại khái cũng đoán được phần nào.

"Ba chị quen một vị cố vấn tâm lý rất ưu tú, nếu em ấy cần, chị có thể nhờ ba giúp liên hệ."

Mặc Trạch Bắc vùi cằm vào cổ Mộc Hàm Hi: "Đợi lần tới gặp Lý Đa, em sẽ hỏi ý kiến em ấy xem sao."

Chiều tối thứ Tư, sau khi rời khỏi phòng thí nghiệm, Mặc Trạch Bắc gọi điện cho Lý Đa, đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.

"Chị qua đây đi, Nguyên Hạo vẫn đang bận ở cửa hàng, chắc phải khuya mới về."

"Được." Cúp điện thoại, Mặc Trạch Bắc trực tiếp lái xe từ Đại học B đến khu chung cư nơi Lý Đa ở.

"Em ăn cơm chưa?" Lý Đa đưa cho nàng một đôi dép lê sạch sẽ.

"Dạ chưa ạ."

Lý Đa vén lọn tóc mây ra sau vai: "Trong nhà còn ít bò kho, em nấu cho chị bát mì thịt bò nhé?"

Mặc Trạch Bắc gật đầu, đi về phía sofa phòng khách. Nàng nhắn tin WeChat cho Mộc Hàm Hi, báo rằng hôm nay mình sẽ về nhà muộn một chút.

Bát mì vừa bưng lên bàn thì chuông cửa vang lên. Lý Đa lộ vẻ nghi hoặc, cô lau khô tay rồi ra mở cửa. Thấy Mạnh Nguyên Hạo, Lý Đa không khỏi ngẩn người, theo bản năng hỏi: "Sao hôm nay anh về sớm thế?"

Thấy đối phương chủ động tiếp lời, Mạnh Nguyên Hạo không khỏi vui mừng: "Anh quên lấy thẻ hội viên ở nhà, nên chạy về lấy một chút."

Lý Đa không nói thêm, lẳng lặng đi theo sau anh. Thoáng nhìn thấy Mặc Trạch Bắc đang ngồi ở bàn ăn, Mạnh Nguyên Hạo hơi khựng bước, hiển nhiên là có chút bất ngờ.

"Hôm nay sao cậu rảnh mà ghé qua đây?" Mạnh Nguyên Hạo ngồi xuống cạnh Mặc Trạch Bắc.

Mặc Trạch Bắc cúi đầu xì xụp húp hai ngụm mì, thần sắc vô cùng tự nhiên: "Tớ tìm Lý Đa nói chút chuyện."

Mạnh Nguyên Hạo "ồ" một tiếng, rồi dời tầm mắt sang Lý Đa đang mặc bộ đồ ở nhà màu xanh thủy lam, toát lên vẻ hiền thục: "Anh cũng chưa ăn cơm, em nấu giúp anh một bát được không?" Giọng điệu anh nghe có vẻ bình thản, nhưng nội tâm lại thấp thỏm không yên.

Lý Đa đồng ý, xoay người vào bếp. Mạnh Nguyên Hạo nhịn không được nhướng mày mỉm cười, đồng thời dùng khuỷu tay chạm vào Mặc Trạch Bắc: "Cảm giác có cậu ở đây, em ấy dễ nói chuyện hơn hẳn."

Mặc Trạch Bắc không bình luận gì, nàng vặn nắp lọ tương gạch cua bên cạnh, múc một ít cho vào bát. Chẳng mấy chốc, Lý Đa bưng một bát mì thịt bò ra, còn đưa cho Mạnh Nguyên Hạo một hũ tương ớt.

"Hai người ăn đi," Lý Đa đưa đũa cho Mạnh Nguyên Hạo, "Em vào thư phòng đọc sách một lát."

"Được." Mạnh Nguyên Hạo trông có vẻ hớn hở.

Khoảng mười lăm phút sau, Mạnh Nguyên Hạo rời đi. Mặc Trạch Bắc rửa sạch bát đũa rồi vào thư phòng. Chưa đợi nàng lên tiếng, Lý Đa đã mở lời trước: "Có phải chị muốn em tìm cố vấn tâm lý chuyên nghiệp không?"

Mặc Trạch Bắc gật đầu.

Lý Đa im lặng hồi lâu, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói vương chút u buồn: "Em không muốn... không muốn kể những chuyện này với người khác. Bao năm qua chị là người đầu tiên biết chuyện."

"Nếu em muốn sống thật tốt, nhất định phải khoét bỏ những vết thương đã thối rữa đó đi," Mặc Trạch Bắc ôn tồn nói, "Chị biết việc này rất khó, nhưng vẫn hy vọng em có thể đưa ra lựa chọn đúng đắn."

Lý Đa dùng sức nắm chặt chiếc chén sứ men xanh, đôi vai run rẩy nhẹ.

"Em có thể nói với Nguyên Hạo rằng em muốn nghỉ việc để ôn thi cao học. Chị bảo đảm với em, cậu ấy sẽ không ngăn cản đâu," Mặc Trạch Bắc nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự thương cảm, "Ba năm thời gian là rất dài, em hãy suy nghĩ kỹ đi."

Đêm đó Lý Đa trằn trọc mất ngủ. Một tuần sau, cô nói với Mạnh Nguyên Hạo chuyện muốn thi thạc sĩ, anh quả nhiên không hề phản đối.

"Em cứ yên tâm chuẩn bị đi," Thái độ Mạnh Nguyên Hạo rất chân thành, "Việc nhà cửa hay cửa hàng đều không cần em phải bận tâm."

Hốc mắt Lý Đa ửng đỏ, giọng khàn đặc: "Cảm ơn anh, Nguyên Hạo."

Mạnh Nguyên Hạo vốn định ôm cô một cái, nhưng nhớ đến lời dặn của Mặc Trạch Bắc, cậu lại chậm rãi buông tay, gãi gãi sống mũi: "Anh hơi đói, em làm chút đồ ăn khuya cho anh được không?"

"Vâng." Lý Đa lau sạch nước mắt, đi chuẩn bị đồ ăn cho cậu.

Sau kỳ nghỉ 1/5, Khúc Quân Chi thuận lợi vượt qua buổi phỏng vấn tại một doanh nghiệp nước ngoài. Đây là một công ty công nghệ chuyên về mảng phát triển trí tuệ nhân tạo, có rất nhiều dự án hợp tác quốc tế, họ cần nhân viên phiên dịch có khả năng giao tiếp và ứng biến nhạy bén. Để chúc mừng, Khúc Quân Chi đã đặt bàn trước tại một nhà hàng Tây.

Bảy giờ tối thứ Bảy, cô nàng diện đôi giày cao gót màu vàng nhạt, mặc chiếc váy liền chiết eo màu cam vàng bước xuống từ taxi. Cô xoay eo thon, đôi mắt lúng liếng nụ cười, dáng vẻ yểu điệu bước vào nhà hàng Tây Jasmine. Chu Nhược Hinh có việc đi tỉnh khác, giờ mới vội vã chạy tới.

Khúc Quân Chi ngước mắt liếc nhìn Chu Nhược Hinh. Người này mặc sơ mi quần tây nghiêm túc, trông vô cùng đứng đắn, cô nàng thầm bĩu môi trong lòng.

"Gọi món chưa?" Chu Nhược Hinh lấy từ trong túi xách đen ra một chiếc hộp nhỏ tinh tế màu xanh nhạt, đưa cho Khúc Quân Chi: "Tớ hơi đói rồi."

"Gọi xong cả rồi," Khúc Quân Chi tỏ vẻ kinh ngạc, "Đây là gì thế? Quà mua cho tớ à?"

Chu Nhược Hinh biểu cảm không tự nhiên, cô cúi đầu lầm bầm một câu: "Biết rồi còn hỏi."

Bên trong hộp là một chiếc đồng hồ nhỏ xinh có họa tiết trăng khuyết khảm bên trong. Khúc Quân Chi cong lông mày, thích thú đến mức đeo thử vào cả hai tay.

"Đẹp thật đấy," Ánh mắt Khúc Quân Chi rạng rỡ nụ cười, "Tớ thích lắm."

Có lẽ nhờ nhận được quà của Chu Nhược Hinh mà tâm trạng Khúc Quân Chi càng thêm hưng phấn. Khi món chính được bưng lên, cô nàng còn chủ động giúp đối phương cắt bò bít tết. Ba ly rượu vang đỏ vào bụng, Khúc Quân Chi lén chạm vào mu bàn tay Chu Nhược Hinh, ve vuốt qua lại, ám chỉ rõ ràng: "Tối nay đừng về trường có được không? Tớ muốn ở lại bên ngoài."

Chu Nhược Hinh tiếp tục ăn, không thèm để ý đến cô nàng.

Khúc Quân Chi đỏ mặt cắn môi, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Tớ đặt phòng rồi, cậu mà không đi là lãng phí đấy."

"Cậu dự mưu cả rồi còn hỏi tớ làm gì?"

Bị nói trúng tim đen, Khúc Quân Chi ngượng đến phát nhiệt, cô nàng lặng lẽ rụt tay lại, nghiêng đầu giả vờ nhìn sang hướng khác.

Ra khỏi nhà hàng Tây, Khúc Quân Chi đang định dùng điện thoại gọi xe thì bất chợt nghe thấy Chu Nhược Hinh lầm bầm một câu: "Đồ mua chưa?"

"Cái gì cơ?"

"Thì là..." Vành tai Chu Nhược Hinh đỏ ửng lên, "Công cụ gây án."

Khúc Quân Chi đầu tiên là ngẩn ra, sau đó bật cười, cô nàng sáp lại gần, hơi thở như lan: "Sao cậu biết hôm nay tớ định mưu đồ bất chính với cậu?"

"Tớ có ngốc đâu..." Chu Nhược Hinh hừ nhẹ một tiếng, "Hơn nữa biểu cảm trên mặt cậu rõ ràng quá rồi."

Khúc Quân Chi cứng họng, cô nàng ngượng ngùng nhìn chằm chằm mặt đường, len lén gãi lòng bàn tay Nhược Hinh hai cái.

Đến khách sạn, hai người lần lượt vào phòng tắm. Nghe tiếng nước chảy đầy ám muội bên trong, Khúc Quân Chi căng thẳng không thôi. Cô nàng nhắm mắt hít sâu vài lần, rồi đi tới đi lui trong phòng mấy vòng, cuối cùng còn bật một bản nhạc nhẹ phát lặp lại.

Khoảng nửa giờ sau, Chu Nhược Hinh lau tóc bước ra. Khúc Quân Chi theo phản xạ tắt nhạc, chạy bước nhỏ lại gần: "Để tớ lau cho."

Chu Nhược Hinh khẽ vâng, đưa khăn lông cho cô nàng rồi ngồi xuống cạnh đầu giường. Khúc Quân Chi thực sự không nhịn được tò mò, cô nàng ghé sát tai Chu Nhược Hinh, bối rối hỏi: "Sao cậu lại bình tĩnh thế?" Trước đây rõ ràng chỉ cần cô nàng hôn hai cái là đối phương đã tìm đủ cách để trốn tránh vì xấu hổ rồi.

Chu Nhược Hinh tim đập loạn nhịp như ngựa hoang chạy lồng, nhưng bên ngoài vẫn cố giữ vẻ trấn tĩnh: "Vốn dĩ tớ đã định trao cho cậu trước khi ra nước ngoài mà."

Khúc Quân Chi có chút thụ sủng nhược kinh, tay run đến mức cầm khăn lông không vững, trực tiếp rơi xuống đất. Chu Nhược Hinh liếc cô nàng một cái: "Cậu đúng là đồ không có tiền đồ."

Khúc Quân Chi nỗ lực tìm lại thể diện, lầm bầm: "Tớ xem qua nhiều 'tài liệu' lắm rồi nhé, kinh nghiệm lý thuyết cực kỳ phong phú đấy."

"..." Chu Nhược Hinh hơi xấu hổ khi nghe những lời này, định đứng lên đi sấy tóc.

"Cậu không tin à?" Khúc Quân Chi hơi nản chí.

Chu Nhược Hinh xoay người, đưa tay xoa đầu cô nàng, ra vẻ lão luyện: "Tranh thủ lúc còn thời gian, đi ôn tập lại công khóa đi."

Khúc Quân Chi nghe xong hoàn toàn ngây người. Trong một khoảnh khắc, cô nàng thậm chí hoài nghi có phải Chu Nhược Hinh bị nhập rồi không? Sao tự dưng từ thiếu nữ ngây thơ lại biến thành tài xế già thế này? Định thần lại, Khúc Quân Chi cực kỳ thẹn thùng mở điện thoại ra xem lại những video cùng đoạn tiểu thuyết đã lưu trước đó. Cô xem đến mặt đỏ tai hồng, cổ họng khô khốc, phải uống liền hai ly nước mới giảm bớt được sự rạo rực trong người.

Đèn trần phụt tắt, đèn nhỏ hai bên đầu giường cũng được đóng lại, xung quanh tối đen như mực tựa hồ một làn sương dày đặc. Vì phòng cách âm rất tốt nên những âm thanh ồn ào bên ngoài hoàn toàn không lọt vào được. Khúc Quân Chi khẽ hắng giọng, cẩn thận trở mình, chậm rãi ôm lấy Chu Nhược Hinh. Sống lưng người nọ cứng đờ, tứ chi cũng căng thẳng theo.

Khúc Quân Chi nhắm mắt, dựa theo cảm giác, vô cùng dịu dàng đặt một nụ hôn lên khóe miệng bạn gái. Cảm nhận được cơ thể Chu Nhược Hinh dần thả lỏng, cô thử dùng đầu lưỡi m*n tr*n cánh môi đối phương. Thấy Chu Nhược Hinh thích ứng tốt, Khúc Quân Chi chuyển sang ngậm lấy vành tai đang nóng bừng của cô, hôn lên chiếc cổ mịn màng và xương quai xanh gợi cảm...

Chu Nhược Hinh ánh mắt mê ly, hơi thở dần dồn dập, những tiếng th* d*c không ngừng vang lên, ngón chân cũng cuộn tròn lại...

Khoảng hơn 1 giờ sáng, Khúc Quân Chi xuống giường vào phòng tắm. Nước ấm vừa chạm vào lưng, cô nàng đã vô thức nhíu mày. Những vết cào rướm máu truyền đến cảm giác đau rát, vai phải cũng bị cắn hằn dấu răng. Cô thấp giọng thở dài, ai bảo kỹ thuật của cô không tốt cơ chứ, giờ chỉ có thể âm thầm chịu đựng.

Cô bước ra, Chu Nhược Hinh liền vào sau đó. Với tâm trạng chột dạ xen lẫn thấp thỏm, Khúc Quân Chi ôm gối ngồi canh ở ngoài cửa phòng tắm. Cửa mở ra, Khúc Quân Chi như chiếc đuôi nhỏ lủi thủi theo Chu Nhược Hinh chui vào chăn.

Chu Nhược Hinh quay người vào phía tường, không muốn để ý đến cô nàng.

"Tớ xin lỗi..." Giọng Khúc Quân Chi mềm mỏng nũng nịu, "Cậu đừng ghét bỏ tớ được không?"

"Đừng có ôm tớ," Chu Nhược Hinh nói giọng hung dữ, "Ai ngủ phần nấy đi."

Khúc Quân Chi mặt dày dán lại gần, nhưng ngay sau đó bị đẩy ra: "Cậu tự nằm yên mà ngủ đi, đừng chạm vào tớ."

Khúc Quân Chi thút thít hai tiếng, một lát sau, thế mà lại không tiền đồ tới mức rơi nước mắt thật.

"..." Chu Nhược Hinh vừa bực mình vừa bất đắc dĩ, "Cậu ủy khuất cái gì chứ?"

"Tớ không có ủy khuất..." Khúc Quân Chi mềm mại xáp lại, lặng lẽ rúc vào lòng cô, "Tớ chỉ thấy hơi mất mặt thôi."

Chu Nhược Hinh hừ lạnh hai tiếng, nhỏ giọng mắng: "Đúng là đồ ngốc, học tập lâu như vậy mà kết quả vẫn tệ như thế."

Khúc Quân Chi ngượng đến mức mặt nóng bừng, vùi đầu vào cổ cô không dám ho he. Trong phút chốc, cả hai đều im lặng. Một hồi lâu sau, Chu Nhược Hinh bỗng buông một câu: "Quay về cậu gửi hết mấy cái tài liệu đó cho tớ, tớ học xong rồi dạy lại cho cậu."

Khúc Quân Chi tức khắc nín khóc mỉm cười, dùng sức ôm chặt lấy người kia...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.