Bắt Cóc Bạn Thân Của Cô Giáo

Chương 143




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 143 miễn phí!

Chương 143

Mộc Hàm Hi lo lắng Mặc Trạch Bắc sáng mai thức dậy sẽ bị đau đầu, nhân lúc Tá Thành đang mải trò chuyện với nàng, cô lặng lẽ xoay người vào bếp nấu canh giải rượu.

Khi canh nấu xong cũng là lúc bữa tiệc tàn, mọi người đều tụ tập ở sofa trò chuyện. Mặc Trạch Bắc dựa vào tay Mộc Hàm Hi, ngoan ngoãn uống hết một bát canh lớn. Buổi tiệc tan, Mộc Hàm Hi rút khăn giấy trên bàn trà, giống như chăm sóc trẻ con, cô nhẹ nhàng lau đi vết canh còn sót lại bên khóe môi nàng. Hành động này khiến mọi người đều nghiêng đầu trêu chọc, trong phòng tức khắc ngập tràn tiếng cười, ngay cả bé Tá Mộc đang nằm trong lòng Mộc Anh Tuyết cũng nheo đôi mắt nhỏ cười khanh khách theo.

Mộc Hàm Hi ngượng ngùng không thôi, cô hơi nghiêng người ra phía ngoài định kéo giãn khoảng cách để tránh bị trêu chọc, không ngờ Mặc Trạch Bắc lại mắt nhắm mắt mở dính sát vào, miệng nhỏ giọng gọi "Mộc tỷ tỷ", nói đoạn còn định vươn tay ôm lấy cổ cô. Giáo sư Mộc khẽ hắng giọng, bảo Mộc Toàn Nhã giúp Mộc Hàm Hi đỡ Mặc Trạch Bắc về phòng nghỉ ngơi.

"Chị xuống lầu đây, em ở lại chăm sóc em ấy đi."

"Vâng ạ." Mộc Hàm Hi tiễn chị Toàn Nhã ra cửa rồi quay trở lại phòng. Cô giúp Mặc Trạch Bắc cởi áo khoác và quần ngoài, sau đó kéo chăn đắp cẩn thận cho nàng. Gương mặt Mặc Trạch Bắc hồng nhuận, đôi môi khẽ hé, hơi thở nông và đều đặn trông vô cùng ngoan ngoãn. Mộc Hàm Hi âu yếm nhìn nàng, đầu ngón tay v**t v* đôi lông mày, ánh mắt chứa đựng tình cảm nồng nàn không thể tan biến.

Đêm càng lúc càng sâu, hơi rượu trên người nàng dần vơi bớt, bắt đầu có dấu hiệu tỉnh giấc. Khoảng gần 1 giờ sáng, Mặc Trạch Bắc chậm rãi mở mắt, ngây ra nhìn Mộc Hàm Hi đang ngồi trước mặt.

"Em cũng tỉnh rồi đấy à," Mộc Hàm Hi dịu dàng bẹo chóp mũi nàng, "Chị đi tắm đây." Nãy giờ cô không dám rời đi vì sợ chú mèo say xỉn này tỉnh dậy không thấy mình lại hoảng hốt.

Mặc Trạch Bắc chống tay chậm rãi ngồi dậy, ngoại trừ đầu hơi váng vất thì không thấy có gì khó chịu. Trong lúc nàng ngủ, Mộc Hàm Hi đã cho nàng uống nước, xoa huyệt thái dương và lau mặt, cổ cho nàng. Mặc Trạch Bắc với lấy chiếc đồng hồ đặt bên cạnh, liếc nhìn thời gian. Đã muộn thế này rồi sao?

Nàng nhắm mắt, hối hận vỗ vỗ trán, tự trách mình uống đến mức ngủ say như chết. Hiện tại đã là nửa đêm, nàng đâu nỡ làm phiền Mộc Hàm Hi khi cô sáng mai còn phải dậy sớm đi làm, bản thân nàng cũng phải về trường đi học. Nàng cúi đầu, nhìn nhìn những đầu ngón tay vừa được cắt tỉa tròn trịa bóng loáng của mình, khẽ thở dài vài tiếng.

Mộc Hàm Hi từ phòng tắm bước ra liền thấy nàng đang ngồi thẫn thờ trên giường, hết ngẩn ngơ lại thở dài.

"Sao thế em?"

Mặc Trạch Bắc không ngờ cô ra nhanh vậy, cuống quýt giấu tay ra sau lưng, ậm ừ đáp: "... Trên người toàn mùi rượu, em đi tắm đây."

Vừa xuống giường đi được vài bước, nàng như sực nhớ ra điều gì, quay đầu lại nhỏ giọng lẩm bẩm: "Mộc tỷ tỷ, em không mang đồ ngủ... Đêm nay mượn đồ của chị nhé." Nghe thấy nàng gọi mình là "Mộc tỷ tỷ", trong lòng Mộc Hàm Hi nảy sinh một cảm giác khác lạ khó tả.

Mộc Hàm Hi tìm cho nàng một bộ đồ ngủ màu xanh lam bằng lụa tơ tằm mịn màng. Đây là bộ cô đặc biệt mua cho nàng để phòng hờ những lúc nàng ở lại qua đêm. Mặc Trạch Bắc mỉm cười với cô, ôm bộ đồ đi thẳng vào phòng tắm. Vì đã quá muộn nên nàng không gội đầu, chỉ tắm qua rồi trở ra ngay.

Mộc Hàm Hi vẫn chưa ngủ, cô đang tựa vào đầu giường đọc sách chờ nàng. Thấy Mặc Trạch Bắc đi tới, cô buông sách, nhích người vào phía trong nhường chỗ. Mặc Trạch Bắc vén chăn nằm xuống phía bên ngoài. Chiếc đèn trần phía trên đã tắt, chỉ còn lại hai chiếc đèn ngủ nhỏ ở đầu giường tỏa ra ánh sáng cam ấm áp.

Mặc Trạch Bắc để hai tay xuôi theo thân mình, nhẹ nhàng vân vê tấm ga trải giường trắng tinh. Thật ra lúc này nàng chẳng hề thấy buồn ngủ, có thể nói là tỉnh táo hoàn toàn, nhưng nàng thực sự khó mở lời, không nỡ quấy rầy Mộc Hàm Hi lúc đêm khuya thế này. Hơn nữa, bốn chữ ban nãy là mượn men rượu mới dám viết, giờ rượu đã tỉnh quá nửa, da mặt nàng tự nhiên cũng mỏng đi.

Mộc Hàm Hi nghiêng đầu nhìn nàng một cái, rồi đưa tay tắt chiếc đèn ngủ bên phía mình.

Đêm nay chắc là không được rồi, một giọng nói trong lòng Mặc Trạch Bắc thầm nhủ. Giây tiếp theo, nàng cũng nghiêng người tìm nút bấm tắt nốt chiếc đèn còn lại. Vì rèm cửa đã khép kín mít nên căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh, đến mức không nhìn rõ năm ngón tay.

Mộc Hàm Hi cắn môi, nhích lại gần phía nàng, cơ thể áp sát vào. Hơi thở Mặc Trạch Bắc trở nên dồn dập, đầu ngón tay nàng không khỏi run rẩy. Nàng hơi nghiêng đầu, phả ra một hơi nóng hổi: "Mộc thỏ con, chị có buồn ngủ không?"

Mộc Hàm Hi khẽ đáp một tiếng: "Ừm."

Những hình ảnh kiều diễm vừa thoáng hiện trong đầu lập tức tan biến, Mặc Trạch Bắc khép chặt đôi mắt, không để bản thân suy nghĩ vẩn vơ thêm nữa.

Vài phút sau, Mộc Hàm Hi nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, đầu tựa vào hõm cổ nàng. Cơn nóng vừa khó khăn lắm mới nén xuống lại một lần nữa quét tới, trái tim Mặc Trạch Bắc đập thình thịch liên hồi, nàng mím môi, giọng nói đã trở nên khàn đặc: "Mộc thỏ con, em không ngủ được."

Mộc Hàm Hi nương theo cảm giác chạm vào gương mặt nàng, nhu mì xoa nhẹ: "Sao thế em?"

"..." Rõ ràng người uống rượu là nàng, sao lúc này Mộc Hàm Hi lại như chẳng nhớ gì về bốn chữ trong lòng bàn tay lúc nãy, còn hỏi nàng sao thế?

Mặc Trạch Bắc im lặng vài giây rồi đưa tay bật đèn đầu giường, sau đó đi vào phòng tắm. Nàng tỉ mỉ rửa sạch bàn tay phải, khi trở ra liền vén góc chăn, trực tiếp phủ thân mình lên phía trên cô. Tim Mộc Hàm Hi lập tức đập loạn nhịp, đôi gò má dần dần ửng hồng.

"Có phải chị đã quên tối nay em viết gì cho chị không?" Mặc Trạch Bắc vùi đầu cọ vào cổ cô, hơi thở nóng ẩm quyện cùng nhịp thở dồn dập vây hãm lấy nơi hai người chạm nhau.

Cảm giác tê dại, ngứa ngáy cứ từng đợt ập đến mỗi lúc một mạnh mẽ. Mộc Hàm Hi không thoải mái khẽ rướn cổ, Mặc Trạch Bắc liền rấn tới, ngậm lấy vành tai cô, l**m láp rồi nhẹ nhàng cắn một cái. Cơ thể Mộc Hàm Hi cứng đờ, không dám cử động thêm.

Mặc Trạch Bắc th* d*c, dùng những chiếc răng nanh nhỏ nhắn day nhẹ lên vùng thịt mềm mại nhạy cảm trên vành tai cô, chậm rãi mài mơn. Hơi thở Mộc Hàm Hi trở nên hỗn loạn, lồng ngực phập phồng không yên.

Mặc Trạch Bắc chậm rãi ngồi dậy, v**t v* khuôn mặt Mộc Hàm Hi. Dưới ánh đèn cam ấm áp, làn da trắng ngần của cô càng thêm nhu hòa, đôi mắt ướt át như chứa cả một hồ nước mùa thu, đôi môi anh đào mê người khẽ hé mở, mái tóc xoăn màu nâu như thác nước xõa trên vai, vô tình toát ra vẻ quyến rũ của người phụ nữ trưởng thành...

Mặc Trạch Bắc nhìn đến mức đỏ mắt, lòng ngứa ngáy không thôi. Nàng l**m môi, khàn giọng nói: "Chị đẹp quá, như tiên nữ giáng trần vậy."

Mộc Hàm Hi thẹn thùng trước lời âu yếm của nàng, cô vòng tay qua cổ nàng, trao cho nàng một nụ hôn dịu dàng. Mặc Trạch Bắc nhắm mắt đáp lại nụ hôn ấy, nghiền ngẫm, m*t mát tinh tế, quấn quýt lấy chiếc lưỡi nhỏ của chị không rời, dụ hoặc truy đuổi... Mộc Hàm Hi bị hôn đến mức mềm nhũn cả người, tứ chi chẳng còn chút sức lực nào.

Cúi người di chuyển xuống phía dưới, Mặc Trạch Bắc dừng lại ở cuối giường. Nàng cúi đầu hôn lên mu bàn chân mịn màng, mắt cá chân trắng nõn và những ngón chân tròn trịa ửng hồng của cô. Thần kinh Mộc Hàm Hi căng lên, bả vai run rẩy nhè nhẹ. Cô mấp máy môi định nói gì đó nhưng lại nhịn xuống, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, tai nóng như lửa đốt.

Bàn chân nhỏ nhắn xinh xắn bị nàng hôn đến mức ướt át, Mộc Hàm Hi thẹn không để đâu cho hết, đồng thời trong lòng cũng dâng lên một luồng khô nóng khó nhịn. Cô khẽ co chân, ngón chân quắp lại... Ánh mắt Mặc Trạch Bắc tối sầm lại, nàng nắm lấy cổ chân cô, dùng lực nhẹ cắn một cái...

Mộc Hàm Hi run rẩy không kiểm soát, hơi thở Mặc Trạch Bắc trở nên thô nặng, nàng dồn lực hôn lên, tùy ý l**m láp... Ý thức Mộc Hàm Hi dần mê ly, đuôi mắt ửng hồng như thể đang say rượu... Trong cơn mơ màng, cô cảm nhận được nàng đứng dậy đi ra phòng khách, không lâu sau quay lại, góc chăn được nhấc lên mang theo một luồng khí lạnh, Mặc Trạch Bắc lại chui vào bên trong...

Đêm qua ngủ muộn nên ngày hôm sau cả hai đều dậy trễ, hoàn toàn không nghe thấy tiếng chuông báo thức. Mộc Hàm Hi đành phải gọi điện xin nghỉ ở công ty, hẹn buổi chiều mới tới.

Mặc Trạch Bắc mơ màng mở mắt, nhích lại gần ôm lấy Mộc Hàm Hi, dính người cọ vào cổ cô. Mộc Hàm Hi kéo góc chăn che lại làn da đang lộ ra ngoài: "Em không về trường đi học à?"

"Vâng," Mặc Trạch Bắc ngẩng đầu, áy náy nói, "Lỗi tại em tối qua quấy rầy chị lâu quá, làm chị không dậy nổi."

Mộc Hàm Hi theo bản năng che miệng nàng lại, thẹn thùng mắng: "Em không được nói nữa."

Khóe môi Mặc Trạch Bắc khẽ cong lên, ngoan ngoãn ngậm miệng.

"Bây giờ nhắm mắt lại."

"?"

Mộc Hàm Hi quay mặt đi chỗ khác, biệt nữu nói: "Chị muốn mặc quần áo."

Mặc Trạch Bắc bật cười thấp một tiếng, kéo chăn che kín mắt: Thật ra tối qua nàng đã nhìn ngắm rất kỹ, và tất cả đều đã ghi tạc vào trong đầu.

Mộc Hàm Hi cắn môi, nhặt lấy bộ đồ ngủ ở đầu giường, mặc xong rồi đi vào phòng tắm. Chỉ là tư thế đi lại có chút mất tự nhiên so với mọi khi. Cô vặn vòi hoa sen tắm nước ấm, sau đó liếc nhìn mình trong gương, khuôn mặt nhỏ lập tức đỏ lựng như tôm luộc: Ngoại trừ mặt và cổ, khắp người cô đều là những dấu hôn đỏ tươi đặc biệt bắt mắt, thực sự không nỡ nhìn. Cô xấu hổ đến mức cứ quanh quẩn bên trong mãi không chịu ra ngoài...

Không biết qua bao lâu, khi cô cuối cùng cũng bước ra khỏi phòng tắm thì thấy Mặc Trạch Bắc không có trong phòng, và tấm ga giường màu trắng cũng đã biến mất... Hơi nóng trên mặt vừa tan đi lại lập tức bùng lên, côvô thức nhớ lại sự ái muội nồng nàn đêm qua, sự quấn quýt giao hòa không rời... Cô đứng dậy vỗ nước lạnh lên mặt cho tỉnh táo rồi xuống tầng một.

Dì Cam đã làm xong bữa sáng, vì thấy hai người chưa dậy nên đã cố ý để lại hai phần. Mộc Hàm Hi ngồi ở sofa phòng khách đợi một lát cho đến khi Mặc Trạch Bắc tới, cả hai mới cùng ra bàn ăn.

Dùng bữa sáng xong, Mặc Trạch Bắc lại kéo cô trở về phòng ngủ, lên giường nằm.

"Tranh thủ lúc này còn thời gian, chị nghỉ ngơi một chút đi."

Mộc Hàm Hi rúc vào lòng nàng, lí nhí nói: "Đau eo." Chỗ nào đó trên cơ thể cũng thấy hơi khó chịu, nhưng cô ngại không dám nói cho nàng biết.

"Để em xoa cho chị." Mặc Trạch Bắc đưa tay đến vùng eo bụng, nhẹ nhàng xoa bóp. Sau khoảng nửa giờ, nàng cúi đầu hôn lên môi cô: "Chỗ đó... chị có đau không?"

Mộc Hàm Hi thẹn thùng rúc sâu vào trong chăn: "Hơi mệt thôi..."

Biết cô ngượng, Mặc Trạch Bắc cũng không hỏi thêm, chỉ từ phía sau ôm lấy cô: "Nếu đau thì lát nữa em đi mua thuốc cho chị."

"Không cần đâu," Mộc Hàm Hi mặt đỏ tai nóng nói, "Không cần thuốc." Động tác của nàng rất thương tiếc nên thật sự không đau đến thế, chỉ là cô thấy chưa quen thôi.

Mặc Trạch Bắc vâng một tiếng, đầu ngón tay vân vê lọn tóc cô, cằm tựa vào sau gáy cô khẽ cọ. Mộc Hàm Hi đêm qua ngủ ít lại tiêu hao quá nhiều thể lực, nói chuyện được vài câu đã chìm vào giấc ngủ. Mặc Trạch Bắc nghe tiếng thở đều đặn bên tai, trong mắt ngập tràn ý cười mê đắm. Nàng cảm thấy hạnh phúc nhất trên đời có lẽ chính là thế này: sau những ngọt ngào nồng đượm của cơn say là cảm giác sảng khoái và cùng nhau ngủ bù yên bình.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.