Bắt Cóc Bạn Thân Của Cô Giáo

Chương 126




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 126 miễn phí!

Chương 126

Hơn 6 giờ sáng, Mặc Trạch Bắc gọi điện thoại cho Quý Điềm.

Quý Điềm dường như vẫn chưa ngủ dậy, giọng nói uể oải và khàn đặc: "Alo?"

"Là em, Mặc Trạch Bắc đây... Chị ấy... chị ấy thế nào rồi? Đã về nhà chưa?"

Quý Điềm phản ứng mất hai giây, sau đó tung chăn ngồi bật dậy.

"Chị đưa cậu ấy về rồi, cũng nấu canh giải rượu cho cậu ấy uống," Quý Điềm bước xuống giường đi tới bên cửa sổ, do dự một chút rồi vẫn quyết định nói thật: "Ba của cậu ấy đợt trước bị ngất do bệnh tim, phải nhập viện phẫu thuật đặt máy tạo nhịp tim. Mấy ngày nay cậu ấy cứ tất bật ngược xuôi để chăm sóc bác trai."

Mặc Trạch Bắc im lặng rất lâu, cuối cùng chỉ khẽ đáp một câu: "Được, em biết rồi, cảm ơn chị."

"Tối nay em có thời gian không?" Quý Điềm đẩy cửa sổ ra, "Chị muốn gặp em nói chuyện một chút."

"Xin lỗi," Mặc Trạch Bắc nhắm nghiền mắt, "Em không muốn nói chuyện." Dứt lời, nàng cúp máy.

Sáng thứ Bảy, Lâm Hiểu Nhiên giấu Mộc Hàm Hi một mình đến thành phố B. Cô Lâm gọi điện cho Mặc Trạch Bắc rồi đi thẳng tới chung cư của nàng.

"Chuyện của hai đứa, cô nghe Hàm Hi nói cả rồi," Lâm Hiểu Nhiên lạnh mặt, "Cô chỉ hỏi em một câu thôi, em thực sự muốn chia tay với cậu ấy sao?"

Mặc Trạch Bắc cúi đầu nhìn xuống sàn nhà: "Vâng."

"Đồ cái loại hỗn đản không có lương tâm này!" Lâm Hiểu Nhiên giận tím mặt, nghiến răng nghiến lợi vớ lấy cây thước: "Hôm nay cô không đánh sưng cái mông của cái đồ rùa rụt cổ nhà em, cô sẽ đổi sang họ của em luôn!" Cô giáo Lâm vung thước thật mạnh, quất liên tiếp vào mông Mặc Trạch Bắc, không hề nương tay chút nào.

Mặc Trạch Bắc nhắm mắt đứng yên, không né không tránh, mặc cho cô giáo đánh. Thấy dáng vẻ này của nàng, Lâm Hiểu Nhiên càng thêm phẫn nộ: "Cậu ấy trước đây rõ ràng thích đàn ông, em cứ nhất quyết phải đi trêu chọc người ta, bẻ cong người ta cho bằng được. Đến khi cậu ấy giao cả trái tim cho em thì giờ em lại đòi chia tay! Đúng là đáng ghét đến cực điểm!"

Mặc Trạch Bắc vô thức siết chặt nắm đấm, nỗ lực kìm nén cảm xúc.

"Từ nhỏ đến lớn cậu ấy luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện, chưa từng cãi lời cha mẹ lấy một câu. Vậy mà vì em, cậu ấy dám tranh cãi với gia đình, dám ngả bài, chống đối, kiên định giữ vững lập trường rồi dọn ra ngoài ở," Lâm Hiểu Nhiên càng nói càng uất ức thay bạn thân, "Cậu ấy dùng hết toàn lực để bảo vệ tình yêu của em và cậu ấy, tuyệt không thỏa hiệp, vậy mà đổi lại là sự đối xử thế này của em sao! Đồ vương bát đản vô tâm vô tính này!"

Mặc Trạch Bắc đột ngột mở trừng mắt, đồng tử giãn ra, lồng ngực phập phồng dữ dội. Lâm Hiểu Nhiên thấy thế cũng dừng tay, cô đánh đến mức mỏi rã cả cánh tay, vừa lúc muốn nghỉ ngơi một chút.

Để Mặc Trạch Bắc có vài phút trấn tĩnh, Lâm Hiểu Nhiên mới lấy điện thoại ra: "Bây giờ cô gọi cho cậu ấy, hẹn buổi tối ra ngoài gặp mặt. Hai người phải nói cho rõ ràng," giọng cô Lâm hằm hằm đe dọa, "Em mà dám mở miệng nói chia tay trước mặt cậu ấy, cô thề sẽ đánh chết em!"

Lâm Hiểu Nhiên dặn dò Mộc Hàm Hi vài câu rồi ra ngoài tìm tiệm thuốc mua một đống thuốc bôi tiêu sưng cho cái kẻ vừa bị ăn đòn. Nửa giờ sau, cô giáo Lâm xách túi nilon đầy thuốc về.

"Vào phòng mà tự bôi thuốc đi, đừng mong cô hầu hạ."

Mặc Trạch Bắc lẳng lặng nhận túi thuốc rồi đi vào trong. Buổi trưa hai người gọi đồ ăn qua loa. Chiều đến Lâm Hiểu Nhiên chiếm luôn giường của nàng để ngủ, Mặc Trạch Bắc đành lết cái mông đau rát xuống dưới sân tiểu khu đi bộ suốt hai tiếng đồng hồ.

Buổi tối, cả hai đến quán cà phê đã hẹn, nơi này rất gần chỗ Mặc Trạch Bắc nên nàng và cô giáo Lâm đi bộ qua. Thấy Mặc Trạch Bắc đi sau lưng Lâm Hiểu Nhiên, Mộc Hàm Hi không khỏi bất ngờ.

"Hai người cứ tự nhiên nói chuyện đi," Lâm Hiểu Nhiên liếc nhìn Mặc Trạch Bắc rồi lại nhìn cô bạn thân, "Tớ sang quán đối diện ăn tối đây." Nói xong, cô Lâm chẳng đợi hai người phản ứng mà lập tức rời đi.

"Em không ngồi xuống sao?" Mộc Hàm Hi hỏi. Nàng cứ đứng mãi, không có ý định ngồi xuống.

"Em đau mông, không ngồi được," Mặc Trạch Bắc vò góc áo, "Mình ra ngoài đi dạo một chút được không chị?"

Mộc Hàm Hi gật đầu, đứng dậy cùng nàng bước ra ngoài. Hai người đi song song nhưng không ai nói gì, bầu không khí im lặng bao trùm cho đến khi Mộc Hàm Hi lên tiếng trước.

"Dạo này... em thế nào?" Nàng gầy đi nhiều quá, mặt hóp lại, hốc mắt sâu hoắm với quầng thâm mệt mỏi.

"Cũng tạm ạ."

Mộc Hàm Hi thở dài trong lòng, không hỏi thêm nữa. Mặc Trạch Bắc dừng bước, ngẩng đầu nhìn vầng trăng: "Chuyện của mẹ em... chắc chị biết cả rồi?"

Mộc Hàm Hi khẽ vâng, rồi nói: "Em không cần vì thế mà tự ti hay coi nhẹ bản thân. Người mà chị biết là một Mặc Trạch Bắc lương thiện, ấm áp, phẩm hạnh đoan chính, từ trước đến nay luôn rất thanh khiết."

Đôi mắt Mặc Trạch Bắc hoe đỏ, nàng quay sang nhìn cô. Người phụ nữ này thực sự thánh khiết như vầng trăng, thuần khiết như tuyết trắng.

Mộc Hàm Hi cũng đối mắt với nàng, dịu dàng hỏi: "Muốn ôm một cái không?"

Mặc Trạch Bắc nhích từng bước lại gần, chậm rãi ôm chặt lấy chị, làn môi run rẩy: "Chị tốt quá... em căn bản không xứng với chị."

"Không được nói những lời như thế," Mộc Hàm Hi v**t v* lưng nàng, nhỏ giọng vỗ về, "Em là duy nhất trong lòng chị, mãi mãi là Mặc Tiểu Bảo của chị."

Mặc Trạch Bắc ôm chặt lấy cô, nước mắt lã chã rơi: "Mộc thỏ con, cảm ơn chị." Giây phút này, nàng cảm thấy linh hồn mình như được cứu rỗi.

Một lát sau, Mộc Hàm Hi nhỏ nhẹ đề nghị: "Có thể hứa với chị một chuyện được không?"

"Chị nói đi ạ."

"Trừ khi em không còn yêu chị nữa, nếu không sau này đừng bao giờ nhắc đến chuyện chia tay với chị."

Mặc Trạch Bắc cảm động đến mức khóc nức nở: "Vâng, em hứa với chị."

"Chuyện ở nhà, chúng mình cứ từ từ tính, cần phải kiên nhẫn hơn một chút."

"Vâng," Mặc Trạch Bắc run giọng, "Bao lâu em cũng chờ được."

Mộc Hàm Hi hơi nghiêng người, nhẹ nhàng gạt đi nước mắt cho nàng: "Khóc lên trông thật giống một chú cún con."

Mặc Trạch Bắc ngượng ngùng sụt sịt mũi, rồi lại nghiêm túc hướng về phía cô xin lỗi: "Thực xin lỗi chị, thời gian qua đã khiến chị phải đau lòng nhiều rồi."

"Chị cũng xin lỗi em," Mộc Hàm Hi v**t v* gương mặt nàng, "Trước đây em luôn không chịu gặp chị, chị cứ ngỡ em cần thời gian để tự mình bình tĩnh lại, nào ngờ kỳ nghỉ hè nhà em lại xảy ra chuyện không may như vậy... Lúc đó chị đã không ở bên cạnh em, thực sự rất xin lỗi."

"Không phải lỗi của chị đâu, là vấn đề ở em thôi." Mặc Trạch Bắc cũng kể lại chuyện ba nàng từng bị u não cho Mộc Hàm Hi nghe. Mộc Hàm Hi cảm thán một hồi về sự vô thường của nhân sinh, rồi ân cần trấn an nàng.

"Chị bồi em về chỗ ở một chút nhé," Mặc Trạch Bắc nhỏ giọng nói, "Lúc ba còn sống, em đã kể chuyện của hai đứa mình cho ông nghe. Ông có đưa cho em một chiếc lược ngọc, chị đi cùng em lấy nhé."

Mộc Hàm Hi khẽ vâng một tiếng. Lâm Hiểu Nhiên vẫn còn đang ăn tối, Mộc Hàm Hi gửi tin nhắn WeChat thông báo một tiếng rồi cùng Mặc Trạch Bắc quay về.

Mặc Trạch Bắc tìm trong rương hành lý ra di thư của ba cùng chiếc lược ngọc.

"Chiếc lược này là món đồ mà bà cố em lúc sinh thời vô cùng trân quý," Mặc Trạch Bắc đặt chiếc lược vào lòng bàn tay chị, "Nếu chị không chê, xin hãy nhận lấy nó."

Đôi mắt Mộc Hàm Hi lấp lánh lệ quang: "Mặc Tiểu Bảo, nếu chị đã nhận chiếc lược này, em vĩnh viễn không được hối hận đâu đấy. Điều chị mong muốn chính là: một đời một kiếp một đôi người, bạc đầu giai lão."

"Em sao có thể hối hận được chứ," Mặc Trạch Bắc nắm chặt tay cô, kiên định nói, "Bây giờ, em hứa với chị, em sẽ giao phó toàn bộ bản thân mình cho chị, dùng quãng đời còn lại để yêu chị, đến chết không phai."

Mộc Hàm Hi mỉm cười trong nước mắt, hai người ôm chặt lấy nhau.

Hồi lâu sau, Mộc Hàm Hi như chợt nhớ ra điều gì, cô hỏi nàng: "Mà này, tự dưng sao mông em lại bị đau thế?"

Mặc Trạch Bắc đỏ mặt, cúi đầu đáp: "Lâm lão sư dùng thước quất em, còn mắng em một trận tơi tả nữa."

Mộc Hàm Hi kinh ngạc khôn xiết, vô cùng bất ngờ trước chuyện này.

"Em c** q**n ra đi," Mộc Hàm Hi lộ vẻ lo lắng, "Để chị xem vết thương thế nào."

Mặc Trạch Bắc nghe vậy liền nheo mắt, vành tai vô thức nóng bừng lên.

"Vừa rồi là ai nói... sẽ giao phó toàn bộ bản thân mình cho chị nhỉ?"

Mặc Trạch Bắc ngượng nghịu một hồi, nàng đóng cửa phòng ngủ lại, thẹn thùng đi đến mép giường, chậm rãi cởi bỏ quần ngoài. Nàng vùi đầu nằm sấp trên giường, khẽ kéo cả quần nhỏ xuống. Mộc Hàm Hi nén vẻ xấu hổ tinh tế quan sát, vết thương ở mông rất nghiêm trọng, vừa đỏ vừa sưng, thậm chí còn thấm tơ máu, trông đến là xót xa.

Cô vô thức đưa tay chạm nhẹ v**t v* hai cái, thân mình Mặc Trạch Bắc run lên, bàn tay nắm chặt lấy tấm chăn.

"Đau lắm sao?" Mộc Hàm Hi nhỏ giọng hỏi.

"Cũng ổn ạ..." Thần sắc Mặc Trạch Bắc căng thẳng.

"Thuốc đâu rồi?" Mộc Hàm Hi nhìn quanh, "Để chị bôi cho em."

"Ở... dưới cuối giường ạ." Cổ Mặc Trạch Bắc cũng đã nhuộm hồng.

Mộc Hàm Hi đi xuống phía cuối giường, khom lưng lấy túi thuốc ra. Cô ngồi bên cạnh nàng, ngón tay dính chút thuốc mỡ mát lạnh, nhẹ nhàng xoa bôi lên vết thương. Mặc Trạch Bắc vừa thẹn vừa quẫn, cắn chặt răng. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, mồ hôi mỏng đã lấm tấm trên trán nàng.

"Xong rồi." Mộc Hàm Hi khẽ ho hai tiếng, "Chị đi rửa tay chút nhé."

Mặc Trạch Bắc thả lỏng cơ thể, thở phào một hơi dài.

Khoảng hơn nửa giờ sau, Lâm Hiểu Nhiên quay về. Cô ngước mắt quét qua hai người, thấy đôi mắt ai nấy đều có tia sáng rạng rỡ thì biết tám phần là đã hòa hảo. Trong lòng cô đã rõ, nhưng ngoài mặt vẫn cố ý nghiêm nghị nói với Mặc Trạch Bắc: "Tối nay chị ngủ trên giường của em, còn em ra sofa mà nằm sấp một đêm đi."

Mộc Hàm Hi thấy thế vội vàng mở lời: "Cậu qua chung cư tớ mà ngủ này, tớ cũng lâu rồi không gặp cậu, sẵn tiện mình tâm sự luôn."

"Cứ chiều chuộng con bé đi," Lâm Hiểu Nhiên hận sắt không thành thép, "Hộ cho cố vào, rồi cái đồ vương bát đản này lại chuyên đi bắt nạt cậu, làm cậu đau lòng cho xem."

Mặc Trạch Bắc ngoan ngoãn đứng né sang một bên, không dám ho he lời nào.

Mộc Hàm Hi nhẹ nhàng kéo kéo vạt áo Lâm Hiểu Nhiên, dỗ dành: "Chỗ tớ có thể nấu cơm, tớ làm món ngon cho cậu ăn nhé."

Lâm Hiểu Nhiên hừ hừ hai tiếng, thấy cũng đã đủ liền thu quân: "Nể mặt mấy món ngon nên tớ mới miễn cưỡng đồng ý đấy." Rồi cô Lâm quay sang lườm Mặc Trạch Bắc: "Sau này mà còn phạm lỗi nữa thì liệu cái thần hồn với cô!"

Mặc Trạch Bắc cúi gầm mặt, im re.

Chiều Chủ Nhật, Lâm Hiểu Nhiên ngồi tàu cao tốc trở về. Tiễn Lâm lão sư xong, Mộc Hàm Hi lái xe qua chỗ Mặc Trạch Bắc, mang theo đồ ăn cho nàng và giúp nàng bôi thuốc.

Mặc Trạch Bắc đứng cạnh bàn ăn cơm, hỏi: "Chú thế nào rồi ạ?"

"Ba chị xuất viện rồi, giờ cơ thể không còn đáng ngại nữa, chỉ tạm thời tĩnh dưỡng ở nhà thôi."

Mặc Trạch Bắc cúi đầu nhìn mặt bàn, thở dài: "Chú có phải rất thất vọng về em không?"

"Lúc đầu ba chị thực sự rất tức giận, cùng lập trường với mẹ, thái độ vô cùng cứng rắn. Giờ thì đỡ hơn một chút rồi, chỉ là thỉnh thoảng vẫn hay mắng em, bảo em lừa gạt con gái của ba này nọ..."

Mặc Trạch Bắc mím môi, nghiêng đầu hỏi: "Chú mắng em thế nào ạ?"

"Nhãi ranh, vương bát đản, tiểu hỗn đản, đồ bạch nhãn lang, đồ tồi, kẻ lừa đảo..." Mộc Hàm Hi nói đoạn cũng nhịn không được mà bật cười, "Trước đây ba chưa bao giờ mắng người khác đâu, vì em mà phải chuyên môn đi học hỏi các bác ở công viên đấy, còn lên mạng mua một con vẹt, dạy con vẹt mắng em nữa. Phải đến lúc phẫu thuật xong ba mới chịu nghỉ ngơi một thời gian."

Mặc Trạch Bắc buông đũa, nhẹ nhàng tiến lại ôm lấy cô: "Người nhà chị thực sự rất ôn nhu."

Mộc Hàm Hi khẽ vâng, vỗ nhẹ lưng nàng: "Hãy cho ba mẹ chị thêm thời gian nhé, hai người lớn tuổi rồi nên không dễ gì chấp nhận chuyện này ngay được."

Mặc Trạch Bắc gật đầu, dùng cằm cọ cọ lên vai cô.

"Nhắc lại bức thư điện tử đó," Mộc Hàm Hi hơi nghiêng đầu, "Em cảm thấy là ai gửi?"

"Chắc là người của Liễu Sơ Thanh," Mặc Trạch Bắc thấp giọng, "Lúc trước cô ta từng dùng ảnh của mẹ để uy h**p em."

Mộc Hàm Hi nhíu mày, người phụ nữ này thật đáng sợ, đã vào tù rồi mà vẫn không chịu hối cải.

"Em đoán, trước khi ngồi tù cô ta đã sắp xếp người sẵn rồi, sai người âm thầm theo dõi hành động của chúng ta. Một khi xác nhận chúng ta ở bên nhau là sẽ tung ra đòn đả kích để chia rẽ hai đứa mình." Chuyện nàng dọn qua nhà cô ở chắc hẳn đã bị kẻ âm thầm theo dõi coi là một tín hiệu, nên chỉ vài ngày sau Giáo sư Mộc đã nhận được thư.

Mộc Hàm Hi nghe xong vô thức nhớ lại những âm mưu đáng sợ trước kia, sống lưng chợt lạnh toát. Cảm nhận được cô đang run lên, Mặc Trạch Bắc theo bản năng ôm chặt lấy chị: "Để em bồi chị lên giường nằm một lát nhé."

"Ừ."

Mặc Trạch Bắc nằm sấp nghiêng đầu nhìn cô. Mộc Hàm Hi nhắm mắt, lặng lẽ nằm nghiêng bên cạnh nàng. Trong chăn, hai bàn tay nắm chặt lấy nhau, mười ngón đan khít. Ngoài trời lại bắt đầu mưa, tiếng tí tách rơi đều, trong phòng hai người bình yên bên cạnh nhau.

"Mặc Tiểu Bảo, tối nay chị không về nữa, chị ngủ lại đây với em."

"Vâng ạ."

Mưa không biết lúc nào đã tạnh, ngày mai hẳn sẽ là một ngày thời tiết tốt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.