Xuyên Thành Nông Nữ, Được Cả Nhà Chồng Cưng Chiều

Chương 215




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 215 miễn phí!

Chuyện cũ được nhắc lại

Biểu cảm của Tiêu Cảnh Vinh kiểm soát rất tốt.

Nhưng vẫn không thoát khỏi ánh mắt của Tiêu Mộc.

Tiêu Mộc khinh thường liếc y một cái.

Không ngờ nhiều năm trôi qua, y cũng coi như có chút thành tựu.

Nhưng rốt cuộc vẫn phải dựa vào thanh thế của Vương phủ.

“Nhị đệ, phụ thân có suy nghĩ như vậy cũng là vì muốn tốt cho đệ, đệ tuyệt đối đừng nghĩ nhiều.” Tiêu Cảnh Vinh làm người hòa giải, nhưng ý ngoài lời, lại là đang trách cứ Tiêu Mộc.

Tiêu Mộc vốn không định để ý đến Vương gia, nhưng nhìn thấy bộ dạng của Tiêu Cảnh Vinh, hắn lại thấy có chút thú vị.

Từ Chính Hương từng nói, đối phó với những kẻ nói chuyện âm dương quái khí, thì hoặc là cũng âm dương quái khí đáp lại, hoặc là thẳng thừng vả mặt hắn.

Dù sao thì cũng đừng để mình chịu thiệt là được.

Tiêu Mộc vốn còn cho rằng những đạo lý này hắn không dùng đến.

Nhưng giờ xem ra, những đạo lý này hình như đã có đất dụng võ rồi.

“Đại ca nói lời này là sao.” Tiêu Mộc nở nụ cười ôn hòa.

“Ta đương nhiên biết phụ thân đều là vì muốn tốt cho ta, chỉ là những gì ta vừa nói cũng là sự thật, ta dù sao cũng lớn lên ở thôn núi hẻo lánh, nhiều năm như vậy, đã sớm không thích nghi được với chốn quan trường phức tạp này, so với nơi đó, thì chốn thị thành vẫn hợp với ta hơn một chút.”

“Con vừa gọi ta là gì?”

Vương gia có chút kích động.

“Phụ thân.” Tiêu Mộc lại gọi một tiếng.

“Aiz da, ta cứ nói mà, ta cứ nói mà, cha con nào có chuyện sầu qua đêm, cho dù trong lòng con có chút oán hận, nhưng nhiều năm trôi qua, cũng sớm nên hóa giải rồi.”

Tiêu Cảnh Vinh vốn còn muốn đổ thêm dầu vào mối quan hệ không mấy hòa thuận của cha con họ, không ngờ một câu “phụ thân” của Tiêu Mộc đã hóa giải mọi vấn đề.

Y còn muốn nói gì đó, thì nghe Vương gia lại nói: “Con không thích quan trường, vậy thì không đi quan trường. Con… cữu của thê tử con, không phải làm ăn buôn bán sao? Nếu con thích, cứ học theo hắn làm ăn buôn bán, cũng có thể tạo dựng được sự nghiệp.”

“Chuyện làm ăn trong nhà của ta đều do nương tử lo liệu, ta chỉ cần ở phía sau giúp đỡ là được.”

Vô dụng!

Vương gia thầm nghĩ.

Thế nhưng ngài đã kìm được những lời sắp thốt ra.

Vừa rồi câu “phụ thân” đã khiến ngài cảm thấy sảng khoái cả thân tâm.

Ngài không muốn nói ra những lời khó nghe, phá hỏng bầu không khí hòa thuận hiếm có này.

Tiêu Cảnh Vinh cũng nhìn rõ cục diện hiện tại, liền thuận theo ý của Vương gia nói: “Đúng đúng, dù sao trong nhà còn có ta chống đỡ, nhị đệ thích làm gì thì cứ làm đi.”

“Vậy thì thật sự làm phiền Đại ca rồi, nhưng mà ta vốn dĩ cũng muốn làm gì thì làm thôi.”

Tiêu Mộc không hề nể tình.

Tiêu Cảnh Vinh đành nuốt xuống những lời còn lại.

Khi bữa tiệc tối bắt đầu, ngoài Tiêu Cảnh Vinh, Tam lão Tiêu Cảnh Thâm, và Ngũ lão Tiêu Cảnh Ngọc cũng đều theo ý Vương gia mà trở về phủ.

Những năm qua, Lão đại Tiêu Cảnh Vinh làm ăn phát đạt, hai người kia lại chẳng có thành tựu gì, đều dựa vào các cửa hàng và trang trại được phủ chia cho mà sống.

Vì vậy, Lão tam và Lão ngũ nhìn Lão đại cũng không vừa mắt chút nào.

Nhưng sự không vừa mắt này lại thay đổi khi nhìn thấy Tiêu Mộc.

Cái gọi là kẻ thù của kẻ thù là bạn.

Trong mắt bọn họ, Tiêu Mộc là đích tử, còn ba người bọn họ đều là thứ tử.

Không có Tiêu Mộc, Vương gia cuối cùng còn có thể chia thêm cho bọn họ một chút đồ đạc trong phủ.

Thế nhưng Tiêu Mộc đột nhiên xuất hiện, có nghĩa là lại có thêm một người muốn chia sẻ tài sản trong phủ với bọn họ, mà người này, lại còn muốn chiếm phần lớn.

“Ta nói chuyện năm đó rốt cuộc là thế nào, sân viện của Nhị ca sao lại đột nhiên cháy? Khi đó không phải nói Nhị ca đã không còn trên đời sao? Nay sao lại đột nhiên trở về? Đầu óc ta chậm chạp, thực sự nghĩ không ra, ai có thể nói cho ta nghe một chút.”

Lão ngũ Tiêu Cảnh Ngọc sau khi uống hai chén rượu, chẳng chút để ý đến ánh mắt ngăn cản của Vương gia, liền vứt ra câu hỏi này.

Có một câu y không nói: Vương phủ này đâu phải chợ búa gì, sao cứ muốn đến thì đến, muốn đi thì đi?

Về vấn đề này, Tiêu Mộc cũng không có ý che giấu.

“Vì hôm nay mọi người đã tề tựu đông đủ, vậy ta sẽ nói về chuyện năm xưa.”

Tiêu Mộc đặt đũa xuống, ngồi thẳng lưng.

“Năm đó, Tây viện bị cháy, ta suýt mất mạng trong đó. Nếu không phải sư phụ đột nhiên xuất hiện cứu ta, e rằng sẽ không có ngày huynh đệ chúng ta trùng phùng hôm nay.”

Trong giọng điệu của Tiêu Mộc có chút may mắn, nhưng Lão tam và Lão ngũ lại thầm nghĩ trong lòng: “Ai muốn trùng phùng với ngươi?”

Tiêu Mộc tiếp tục nói: “Khi đó ta còn nhỏ, chỉ cảm thấy tình huống khẩn cấp, có chút sợ hãi, vì vậy không dám trở về.

Nhưng khi ta lớn lên, ta lại càng cảm thấy, vụ cháy Tây viện năm đó, e rằng không đơn giản như vậy!”

“Cái gì?”

“Không đơn giản thế nào?”

“Đúng đó, đừng tưởng ngươi trở về rồi thì tất cả chúng ta đều phải nhường nhịn ngươi, câu nói này của ngươi, là có ý gì? Chẳng lẽ ngươi vừa về đã muốn khiến phủ đệ gà ch.ó không yên sao?”

Lão tam và Lão ngũ tranh nhau hỏi.

Trước bữa ăn, Tiêu Cảnh Vinh đã đơn giản trao đổi với hai người em trai này.

Y nói với họ, rằng Lão nhị trở về lần này, xem ra không hề đơn giản, dường như muốn độc chiếm tài sản của Vương phủ.

Hai huynh đệ vốn không để trong lòng.

Nhưng nghe Tiêu Mộc nói vậy, hai người họ lập tức cảnh giác.

Đại ca quả nhiên không nói sai!

Tiêu Mộc này, chính là trở về tranh giành tài sản trong phủ.

Sở dĩ hắn nói vậy, chắc chắn là muốn khiến phụ thân cảm thấy day dứt, rồi hắn sẽ thừa cơ đục nước béo cò, khiến phụ thân mất niềm tin vào các huynh đệ bọn họ.

Đại ca dù sao cũng có công danh, phụ thân vốn đã trọng vọng y hơn.

Thảm nhất chính là hai người bọn họ.

Chỉ cần mất đi sự tin tưởng của phụ thân, đến lúc đó rất có thể sẽ không được chia một đồng nào.

Vì vậy hai người họ vội vàng phản bác lời Tiêu Mộc.

Tiêu Mộc lại không hề bị thái độ của họ ảnh hưởng.

Hắn không nhanh không chậm nói: “Tam đệ, Ngũ đệ vì sao lại căng thẳng như vậy? Ta nói thế cũng chỉ là suy đoán của ta thôi, hai người vội vàng phản bác như vậy, chẳng lẽ, thực sự biết điều gì đó?”

“Không biết!”

“Ngươi ít nói lời huyết khẩu phún nhân!”

Lão tam và Lão ngũ lại đồng thanh nói.

Tiêu Cảnh Vinh nhìn phản ứng của hai người em trai mình như vậy, cũng không khỏi thầm đổ mồ hôi thay cho sự ngu ngốc của họ.

Y vốn định lợi dụng hai người họ để đối phó với Tiêu Mộc.

Thế nhưng nhìn biểu hiện của họ lúc này, dường như họ sắp trở thành công cụ để Tiêu Mộc lợi dụng.

Quả nhiên, giây tiếp theo nghe Tiêu Mộc nói: “Phụ thân, vừa rồi ta vốn chỉ nói bâng quơ, nhưng Tam đệ và Ngũ đệ lại quan tâm đến chuyện năm xưa như vậy, vậy ta nói ra những nghi ngờ trong lòng mình thì sao?

Tránh cho hai người họ lại cảm thấy ta muốn oan uổng họ một cách vô cớ.”

Chuyện năm xưa, giống như một cái gai ghim sâu trong lòng Vương gia, rất khó rút ra.

Cho dù có rút ra được, thì mũi gai đó cũng dính máu.

Ban đầu sau khi Tiêu Mộc gặp chuyện, Vương gia lập tức sai người phong tỏa toàn bộ sân viện, những gì cần điều tra cũng đã điều tra rồi.

Thế nhưng không điều tra ra bất kỳ vấn đề nào.

Cuối cùng, là xử lý tất cả hạ nhân trong viện, mới lật qua được chuyện này.

Vì vậy Tiêu Mộc nói sự việc không đơn giản, Vương gia không muốn nói nhiều, cũng không muốn đào sâu thêm về vấn đề này.

Tuy nhiên, vì thái độ của Lão tam và Lão ngũ, Tiêu Mộc nói muốn nói ra những nghi ngờ trong lòng để chứng minh sự trong sạch, Vương gia lại cảm thấy điều đó là hợp lý.

Thế là ngài gật đầu, nói: “Vậy con cứ nói ra những nghi ngờ trong lòng, để chúng ta cùng nghe.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.