Mà lúc này Văn Uẩn Nhi ngồi trong phòng, một tay chống cằm nhìn hư không ngẩn người, vừa mới tách ra nàng đã không nhịn được nhớ nhung Hạ Tâm Nghiên rồi, nghĩ đến việc phải bế quan luyện kiếm với sư phụ, sợ là đến việc đưa tin cũng rất khó khăn, trong lòng không khỏi phiền muộn, tương tư thật là khó chịu!
Trong đầu nàng vẫn vương vấn dáng vẻ và lời nói của Hạ Tâm Nghiên vừa rồi, trên khuôn mặt xinh xắn lại tràn đầy hạnh phúc và ngọt ngào. Chưa đợi nàng hoàn hồn, một tiếng gõ cửa đã cắt đứt suy nghĩ của nàng. Đứng dậy mở cửa, người trước mắt khiến nàng có chút sững sờ.
"Phàn sư huynh, sao huynh lại đến đây?" Văn Uẩn Nhi nhìn người trước mắt, rất nhanh thu lại vẻ kinh ngạc, trên mặt không có biểu cảm gì, giọng nói cũng nhàn nhạt lộ ra một chút xa cách. Tuy nói bọn họ là đồng môn, Phàn Thành là người khá cao ngạo nhưng từ nhỏ đối với nàng rất tốt, quan hệ cũng không tệ. Nhưng chuyện mười năm trước hắn phá hủy Phi Ly, khiến Hạ Tâm Nghiên trọng thương, cùng với thái độ làm người của hắn, khiến nàng vẫn luôn canh cánh trong lòng, nếu không có Mặc Quân giúp Hạ Tâm Nghiên đúc lại Phi Ly, chuyện này có lẽ đã thành vết thương trong lòng hai người nàng và Hạ Tâm Nghiên. Nàng không cố ý căm ghét hắn, nhưng cũng không còn thân như trước.
Phàn Thành làm sao không nghe ra sự xa cách trong lời nói của nàng, mắt tối sầm lại, nắm chặt nắm đấm, cố kìm nén cơn giận trong lòng, ôn hòa nói: "Trước đây muội bị nhốt ở cấm địa mười năm, sư huynh không thể đến thăm muội, biết hôm nay muội trở về, nên đến xem muội."
Văn Uẩn Nhi cảm thấy hắn có chút kỳ lạ, nhưng vẫn lễ phép nói: "Đa tạ Phàn sư huynh, ta rất khỏe. Không biết sư huynh còn có việc gì không? Sư phụ chắc sắp về rồi, ta còn muốn luyện kiếm, e là không thể nói chuyện lâu."
Phàn Thành mím môi, hít sâu một hơi: "Tiểu sư muội, ta vừa đi tìm chưởng môn sư tôn rồi."
Không ngờ hắn đột nhiên nói một câu như vậy, Văn Uẩn Nhi có chút kỳ quái, chuyện này có liên quan gì đến nàng sao?
"Ta nói với ông ấy ta muốn muội làm đạo lữ của ta, sư tôn đáp..."
"Huynh nói cái gì?!" Sắc mặt Văn Uẩn Nhi đột nhiên biến đổi, cất cao giọng hỏi.
Lời đã nói đến mức này rồi, Phàn Thành cũng không còn kiêng kỵ gì nữa: "Sư muội, ta thích muội, với tư chất và địa vị của ta, ta xứng đáng với muội, vì vậy ta hy vọng muội có thể cho ta một cơ hội, ta nhất định có thể..."
"Nhưng ta không thích huynh, ta vẫn luôn chỉ coi huynh là sư huynh, ngoài ra không có bất kỳ tình cảm nào khác, Phàn sư huynh hãy tự trọng!" Văn Uẩn Nhi có chút hoảng loạn, nàng không ngờ hắn lại có ý nghĩ này? Nhưng nàng vô cùng rõ ràng, bọn họ tuyệt đối không thể, trước đây nàng không có tình cảm với hắn, bây giờ nàng chỉ muốn ở bên Hạ Tâm Nghiên, thì càng không thể nào.
Sắc mặt Phàn Thành xám xịt, cơ mặt có chút vặn vẹo, cúi đầu nghiến răng, quả nhiên, quả nhiên là bị yêu nữ Hạ Tâm Nghiên kia mê hoặc rồi.
Thấy vẻ mặt Phàn Thành như vậy, Văn Uẩn Nhi có chút áy náy, dù sao cũng là sư huynh, nàng nói có phải quá đáng rồi không, có chút do dự nàng lại nói: "Phàn sư huynh, từ khi muội có ký ức, chúng ta đã là sư huynh muội rồi, muội đối với huynh chỉ có tình đồng môn, thực sự không có tình yêu nam nữ. Chuyện này muội sẽ nói rõ ràng với chưởng môn, trong tông môn còn rất nhiều sư tỷ ngưỡng mộ huynh, huynh đừng chấp nhất với muội nữa."
"Ha ha, tiểu sư muội, muội thật sự nghĩ như vậy, hay là trong lòng muội đã có người rồi?" Phàn Thành cười mỉa mai, ngữ khí cũng có chút dữ tợn châm biếm.
Văn Uẩn Nhi đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, đối với ngữ khí của Phàn Thành rất phản cảm, nhưng chưa định hoàn toàn phủ nhận, chỉ lạnh lùng nói: "Chuyện này dường như không liên quan đến Phàn sư huynh."
Phàn Thành cười ha hả: "Đúng, không liên quan gì đến ta, tiểu sư muội thật là giỏi, thật là can đảm a! Ha ha... ha ha..."
Nhìn Phàn Thành cười đến có chút điên cuồng rồi xoay người rời đi, Văn Uẩn Nhi có chút bất an, Phàn Thành này dường như bị kích động rồi, hơn nữa ý của hắn là đã biết chuyện gì sao? Văn Uẩn Nhi nhìn về phía Thương Sơn xa xăm, khẽ thở dài, dù thế nào nàng cũng không thể chấp nhận bất kỳ ai ngoài Hạ Tâm Nghiên, có biết hay không cũng không còn quan trọng nữa.
Phàn Thành rời khỏi Tử Vân Phong nhưng lại vừa vặn gặp Triều Dương Tử ở chân núi, Phàn Thành dừng bước hành lễ: "Triều Dương sư thúc."
Triều Dương Tử tuy không thích tính cách của Phàn Thành, nhưng đối với đệ tử trong môn hạ ông khá ôn hòa, cười nói: "Phàn Thành đến tìm Uẩn Nhi sao?"
Ánh mắt Phàn Thành lóe lên, giả vờ khổ sở nói: "Vâng, đúng vậy. Chỉ là dường như chọc giận sư muội rồi."
"Ồ, con đã làm gì mà có thể chọc giận nàng vậy?" Trong lời nói tuy có vẻ thú vị, nhưng lại rõ ràng cho rằng là Phàn Thành không đúng.
Trong lòng Phàn Thành hừ lạnh, nhưng không trực tiếp trả lời, ngược lại hỏi: "Triều Dương sư thúc thấy quan hệ giữa Hạ Tâm Nghiên và sư muội thế nào?"
Triều Dương Tử cảm thấy hắn đột nhiên hỏi điều này có gì đó không đúng, nhưng vẫn trả lời: "Tiểu cô nương Hạ gia năm đó thuyết phục ta cho phép nàng dẫn Uẩn Nhi ra ngoài, lại cùng Uẩn Nhi ở cấm địa Huyễn Mộc Lĩnh mười năm, tình cảm tự nhiên không tệ. Uẩn Nhi trở về không biết nhắc đến bao nhiêu điều tốt của nàng ấy, mà năm đó chuyện xung đột với con, nàng ấy không hề tranh thủ gì cho mình, ngược lại tốn không ít tâm tư mưu lợi cho Uẩn Nhi, nàng ấy xem Uẩn Nhi là hảo bằng hữu rồi. Ha ha." Nói đến đây Triều Dương Tử còn không nhịn được cười, cô nương này rất hợp ý ông.
Phản ứng của Triều Dương Tử khiến Phàn Thành càng thêm oán hận, Hạ Tâm Nghiên này thật là giỏi, thậm chí ngay cả Triều Dương sư thúc cũng mua chuộc được. Hừ, càng như vậy thì hiệu quả càng tốt.
"Triều Dương sư thúc thật sự cho rằng các nàng chỉ là hảo bằng hữu sao?"
"Con đây là ý gì?" Vẻ quái gở của Phàn Thành khiến Triều Dương Tử rất không thoải mái.
"Không ai vô duyên vô cớ đối tốt với một người đến vậy, trừ khi nàng ta có mục đích. Pháp khí bản mệnh của Hạ Tâm Nghiên bị hủy, nhưng lại bày ra bộ dạng hết lòng vì Uẩn Nhi. Sau lần dụ dỗ Uẩn Nhi cùng nàng ta ra ngoài, hại Uẩn Nhi bị nhốt mười năm. Bây giờ trở về Uẩn Nhi tâm tâm niệm niệm đều là nàng ta, mục đích của nàng ta cuối cùng cũng coi như đạt thành rồi." Phàn Thành hừ lạnh nói.
Triều Dương Tử dường như cũng nghe ra chút ý vị, nhưng rất bất mãn với Phàn Thành, lẽ nào người trong thiên hạ đều giống hắn sao? Bất quá ông ngược lại bình tĩnh: "Vậy con nói Hạ Tâm Nghiên có mục đích gì?"
Vẻ mặt Phàn Thành rất thống khổ, lại có chút khó xử, cuối cùng tựa hồ hạ quyết tâm, cắn răng nói: "Sư thúc, Uẩn Nhi... Uẩn Nhi thích Hạ Tâm Nghiên rồi!"
Sắc mặt Triều Dương Tử biến đổi, phẫn nộ quát: "Phàn Thành! Con nói linh tinh gì đó? Nữ tử thân mật chút không phải chuyện bình thường sao?" Lời tuy như vậy, trong lòng chính ông cũng giật mình, trước không cảm thấy, nhưng bây giờ bắt đầu nhớ lại Uẩn Nhi vẫn luôn có gì đó không đúng, sau khi trở về nói chuyện hầu như đều không rời Hạ Tâm Nghiên, hơn nữa vừa nhắc đến nàng cả người đều sáng lên, mấy ngày trước còn hồn vía lên mây lén lút trốn trên nóc nhà đưa tin, sau đó lại nhất định phải đến Hạ gia!
Phàn Thành nhìn Triều Dương Tử, rõ ràng thấy được sự do dự và kinh ngạc trong cơn phẫn nộ của ông, hơn nữa sắc mặt càng lúc càng tối, trong lòng biết ông cũng đã hiểu ra. Hắn cúi đầu cười khẩy, lại nói thêm một câu: "Cho nên con xác định, lúc con đợi Uẩn Nhi, đã nhìn thấy Hạ Tâm Nghiên cưỡng hôn Uẩn Nhi."
Sắc mặt Triều Dương Tử hoàn toàn trầm xuống, khí áp trên người càng lúc càng thấp.
Trong lòng Phàn Thành mừng thầm: "Sư thúc, Uẩn Nhi chưa trải sự đời nhiều, đối với tình cảm càng đơn thuần. Hạ gia nuông chiều Hạ Tâm Nghiên, là con cháu thế gia, cuộc sống của cô ta phức tạp hơn Uẩn Nhi biết bao nhiêu? Dù cô ta đối nhân xử thế khéo léo đến đâu, ai có thể xác định cô ta nghiêm túc trong chuyện tình cảm. Hơn nữa thứ tình cảm này ở tu chân giới có ai xem là thật, chẳng qua chỉ là trò chơi dơ bẩn nhàm chán của đám con cháu thế gia, mang tính giao dịch thuần túy thôi, sư thúc vẫn luôn cực kỳ thương yêu Uẩn Nhi, mong sư thúc khuyên nhủ Uẩn Nhi, miễn cho nàng bị tổn thương!" Mấy câu này Phàn Thành nói đến tình chân ý thiết, cùng bộ dáng vô cùng đau đớn, khiến Triều Dương Tử có cái nhìn khác về hắn, ít nhất đối với Uẩn Nhi hắn cũng không tệ.
Trong lòng Triều Dương Tử nóng như lửa đốt, đối với hai đồ đệ này, ông toàn tâm che chở thương yêu, làm sao có thể chấp nhận Văn Uẩn Nhi rơi vào loại tình cảm trái luân thường này.
Chuyện như vậy trong tu chân giới đều là tai tiếng, đều là trò vui của đám con cháu thế gia, hoặc coi một số người xinh đẹp có tư chất như lô đỉnh để luyện công. Bởi vậy ông vô cùng phản cảm, tu chân giới bây giờ vốn đã nhân tình bạc bẽo, ngay cả tình cảm giữa nam nữ cũng ít có chân thành, huống hồ là giữa hai nữ tử.
Triều Dương Tử không để ý đến Phàn Thành, nhanh chóng đi tới Tử Vân Phong, nhìn Văn Uẩn Nhi trầm giọng nói: "Đi theo vi sư." Nói xong trực tiếp bước vào Tử Vân Các.
Văn Uẩn Nhi rõ ràng cảm giác được sư phụ mình không giống bình thường, sắc mặt cũng rất tệ, nghĩ đến Phàn Thành vừa rời đi, trong lòng rối loạn mấy phần nhưng rất nhanh bình tĩnh lại, nhấc chân đi theo vào.
Triều Dương Tử ngồi trên ghế thái sư, sắc mặt nghiêm nghị, cau mày, nhìn đồ đệ mà ông một tay nuôi nấng, nặng nề nói: "Nói cho ta nghe, con và Hạ Tâm Nghiên là quan hệ gì?!"
Văn Uẩn Nhi thân thể run lên, trong lòng có chút lạnh lẽo nhưng cũng có chút thoải mái, chuyện này đáng lẽ nên nói từ lâu rồi, giấu diếm đối với sư phụ và Tâm Nghiên đều không tốt. Hít một hơi thật sâu: "Sư phụ, con và nàng ấy đã ở bên nhau rồi!"
Triều Dương Tử thân thể cứng đờ, đột nhiên vỗ mạnh xuống bàn: "Ở bên nhau? Con biết cái gì gọi là ở bên nhau sao? Con có biết con đang làm gì không?"
Từ khi Văn Uẩn Nhi có ký ức, sư phụ chưa từng nổi giận với nàng, vẻ mặt như vậy của Triều Dương Tử khiến nàng kinh hãi, nhưng cũng khiến nàng khổ sở, lẽ nào nàng thật sự đã làm chuyện gì đại nghịch bất đạo sao? Kìm nén sự uất ức trong lòng, Văn Uẩn Nhi theo tiếng quỳ xuống, khiến Triều Dương Tử ngây người một lúc.
"Sư phụ, con biết con đang làm gì. Con yêu nàng ấy, con cũng quyết định đời này sẽ ở bên nàng ấy, xin lỗi sư phụ, là Uẩn Nhi không nên giấu người!"
"Nếu biết, con còn làm như vậy? Nói cho ta, các con ở bên nhau từ bao giờ? Có phải là năm đó đã bắt đầu rồi không?" Râu mép Triều Dương Tử cũng bắt đầu run rẩy, hiển nhiên tức giận không nhẹ.
"Không có, là sau khi rơi vào cấm địa mới ở bên nhau. Sư phụ, con biết người không thể hiểu được, nhưng con thật sự không có cách nào khống chế, năm đó con cũng từng do dự, hoài nghi, nhưng khi chúng con suýt chút nữa chết ở bên trong, con mới phát hiện ngoài việc không thể báo hiếu cho sư phụ, điều con không thể buông bỏ nhất, không cam lòng nhất chính là nàng ấy. Con cũng không biết tại sao, nhưng cứ thế bất tri bất giác động lòng rồi, con..." Văn Uẩn Nhi nói đến đây đã rơi lệ đầy mặt.
"Nhưng các con đều là nử tử! Con có biết nếu chuyện này truyền ra, không chỉ Huyền Thanh Tông sẽ bị người đời chê cười, thậm chí sẽ có người cho rằng con bôi nhọ sư môn, đến lúc đó con sẽ sống thế nào trong tông môn!" Triều Dương Tử đau lòng nói.
Nghe thấy lời Triều Dương Tử, lòng Văn Uẩn Nhi đau xót: "Ngay cả sư phụ cũng cho rằng con là nỗi sỉ nhục của sư môn sao?"
Nhìn đồ đệ quỳ trên đất, hai mắt đỏ hoe, vẻ mặt bi thương, lòng Triều Dương Tử chua xót: "Uẩn Nhi, con nghe sư phụ, con từ nhỏ đã ở Huyền Thanh Tông, đơn thuần như một tờ giấy trắng, con chỉ là bị mê hoặc, chỉ cần con và Hạ Tâm Nghiên tách ra, không gặp lại nàng ấy nữa, con sẽ không còn vọng niệm."
Văn Uẩn Nhi thấp giọng cười lộ ra vẻ cay đắng bất đắc dĩ: "Sư phụ, năm đó ngay cả đối mặt với cái chết con còn không thể buông bỏ nàng ấy, bây giờ con làm sao làm được."
Triều Dương Tử nhất thời nghẹn lời, nhìn đồ đệ mặt đầy nước mắt nhưng vẫn kiên định, không biết nên nói gì: "Con muốn đối mặt với những thị phi trong tông môn thế nào? Chưởng môn sư thúc bá của con sẽ nhìn con ra sao? Những đệ tử luôn muốn giẫm lên đầu con sẽ để con yên ổn sao?"
Trong lòng Văn Uẩn Nhi bi phẫn, các nàng chỉ muốn lặng lẽ ở bên nhau, chưa từng làm hại đến ai, dựa vào cái gì mà vì bọn họ nàng phải từ bỏ Hạ Tâm Nghiên, nhất thời tâm tình kích động: "Hừ, nếu bọn họ không tha cho con, cứ việc trục xuất con khỏi Huyền Thanh Tông!"
"Thật quá đáng!" Triều Dương Tử vừa mới dẹp được cơn giận lại lần nữa bùng cháy dữ dội: "Nha đầu Hạ Tâm Nghiên đó đã cho con uống bùa mê gì, khiến con thậm chí cả sư phụ và tông môn cũng không thèm để ý! Tốt, rất tốt, con lớn rồi, đủ lông đủ cánh rồi!"

