08
Hành lang bệnh viện lúc nửa đêm trống trải đến lạnh người.
Mùi thuốc sát trùng len lỏi vào mũi, lạnh buốt như băng.
Chu Minh Khải kéo mạnh tôi tới một góc khuất không có ai.
Vừa xoay người lại, anh ta đã ép chặt tôi vào tường.
Đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu, giống hệt một con thú bị dồn tới đường cùng.
“Từ An Nhiên, em hài lòng chưa?”
Anh ta nghiến răng hỏi từng chữ.
“Làm mẹ anh nhập viện, khiến cái nhà này loạn thành như vậy…”
“Em thấy rất có cảm giác thành tựu đúng không?”
Tôi nhìn gương mặt méo mó vì tức giận của anh ta.
Trong lòng lại chẳng gợn chút sóng.
Tôi chỉ bình tĩnh đẩy anh ta ra.
“Em nhắc lại lần nữa.”
“Không phải em làm bà nhập viện.”
“Mà là chính lòng tham của bà ta khiến bà ta ngã xuống.”
“Muốn chiếm thứ không thuộc về mình…”
“Kết cục chỉ có vậy thôi.”
“Còn nữa, cái nhà này không phải do em phá.”
“Mà từ lúc mẹ anh muốn đuổi mẹ em ra ngoài, muốn chiếm luôn căn nhà này…”
“Nó đã nát rồi.”
“Em còn dám nhắc tới mẹ anh?!”
Lửa giận của Chu Minh Khải lại bùng lên.
“Nếu ngay từ đầu em không nói dối, không lừa bọn anh đây là nhà thuê…”
“Thì đã có nhiều chuyện như thế này sao?!”
Anh ta đem toàn bộ lỗi lầm đổ hết lên đầu tôi.
“Nói dối?”
Tôi bật cười.
Tiếng cười vang lên trong hành lang trống rỗng, lạnh lẽo đến đáng sợ.
“Chu Minh Khải.”
“Anh sờ tay lên ngực tự hỏi bản thân xem.”
“Nếu ngay từ đầu em nói thật…”
“Rằng căn nhà này là mẹ em mua trả thẳng cho em.”
“Trên sổ nhà chỉ có tên một mình em.”
“Thì mẹ anh sẽ phản ứng thế nào?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Bà ấy có lập tức đòi thêm tên anh vào sổ nhà không?”
“Có xúi anh bán căn này đi rồi đổi sang căn lớn hơn đứng tên hai người không?”
“Có kéo cả họ hàng nhà anh tới ở, biến nơi này thành từ đường nhà họ Chu không?”
Mỗi câu hỏi của tôi đều như dao găm, đâm thẳng vào điểm yếu nhất của anh ta.
Mặt Chu Minh Khải càng lúc càng trắng.
Anh ta không phản bác nổi.
Bởi vì anh ta biết—
Tất cả những điều tôi nói đều sẽ xảy ra.
Với tính cách của mẹ anh ta…
Bà ta tuyệt đối làm được.
“Anh thấy chưa?”
Tôi thu lại nụ cười, ánh mắt lạnh băng.
“Em nói dối chỉ để bảo vệ tài sản của mình.”
“Để chừa cho em và mẹ em một con đường lui.”
“Còn các người…”
“Là công khai muốn cướp.”
“Một bên là tự bảo vệ.”
“Một bên là chiếm đoạt.”
“Giờ anh nói cho em nghe…”
“Rốt cuộc ai mới là người sai?”
Chu Minh Khải bị tôi hỏi đến cứng họng.
Anh ta bất lực tựa vào tường, hai tay vò mạnh tóc mình, đau khổ rên lên.
“An Nhiên… chúng ta…”
“Chúng ta không thể tiếp tục như thế này…”
Giọng anh ta bắt đầu mang theo cầu xin.
“Mình mới cưới thôi…”
“Tại sao phải sống thành thế này?”
“Em của trước đây đâu có như vậy.”
“Trước đây em dịu dàng, hiểu chuyện, chuyện gì cũng nghe anh.”“Đúng vậy.”
“Tôi của trước đây đúng là như thế.”
Tôi nhìn anh ta, trong mắt chỉ còn thất vọng.
“Nhưng các người đã đối xử với tôi thế nào?”
“Các người coi tôi như quả hồng mềm muốn bóp sao cũng được.”
“Như cây ATM có thể rút tiền vô hạn.”
“Chu Minh Khải.”
“Chính các người…”
“Đã tự tay g**t ch*t Từ An Nhiên dịu dàng ngày trước.”
Phía cuối hành lang vang lên giọng Chu Lệ Lệ.
“Anh! Mẹ tỉnh rồi!”
Chu Minh Khải giống như được giải thoát, lập tức đứng thẳng dậy.
“Em… em suy nghĩ cho kỹ đi.”
Ném lại câu đó xong, anh ta vội vã chạy về phía phòng bệnh.
Giống như đang chạy trốn tôi.
Cũng giống như đang chạy trốn sự thật mà bản thân không dám đối mặt.
Tôi đứng yên tại chỗ thật lâu.
Tôi biết…
Giữa tôi và Chu Minh Khải đã không thể quay lại nữa.
Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu đã là một sai lầm được xây dựng trên sự tính toán và lừa dối.
Mà bây giờ…
Đã đến lúc kết thúc nó rồi.
Khi tôi quay lại phòng bệnh, mẹ chồng đã tỉnh.
Bà ta tựa nửa người trên giường, sắc mặt trắng bệch, nhìn qua vô cùng yếu ớt.
Chu Lệ Lệ đang bưng nước cho bà ta uống.
Vừa thấy tôi bước vào, trong mắt bà ta lập tức b*n r* ánh nhìn độc địa.
Bà ta đẩy mạnh ly nước trong tay Chu Lệ Lệ ra.
“Tôi không uống!”
Sau đó chỉ thẳng vào tôi rồi nói với Chu Minh Khải:
“Con trai!”
“Hôm nay con phải cho mẹ một câu trả lời!”
“Cái nhà này…”
“Có nó thì không có mẹ!”
“Có mẹ thì không có nó!”
“Nếu con còn nhận mẹ là mẹ…”
“Thì lập tức ly hôn với cái loại đàn bà rắn rết này ngay!”
Cuối cùng…
Bà ta cũng nói ra hai chữ “ly hôn”.
Mà thứ tôi chờ…
Chính là câu này.
Sắc mặt Chu Minh Khải lập tức trắng bệch.
Anh ta nhìn tôi, rồi lại nhìn mẹ mình, lần đầu tiên rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan thật sự.
“Mẹ, mẹ đừng nói nữa…”
“An Nhiên cô ấy…”
“Tôi đồng ý.”
Tôi không đợi anh ta nói hết đã bình tĩnh cắt ngang.
Hai chữ ấy rơi xuống dứt khoát vang dội.
Cả phòng bệnh lập tức yên phăng phắc.
Mọi người giống như bị bấm nút dừng, khó tin nhìn tôi.
Ngay cả mẹ chồng…
Cũng sững sờ.
Có lẽ bà ta chỉ định dùng chuyện ly hôn để uy h**p tôi, ép tôi cúi đầu.
Bà ta không ngờ…
Tôi lại đồng ý dứt khoát đến vậy.
Tôi bước tới trước giường bệnh, nhìn mẹ chồng.
“Mẹ.”
“Nếu mẹ đã mong bọn con ly hôn như vậy…”
“Thì con sẽ thành toàn cho mẹ.”
Sau đó, tôi quay sang Chu Minh Khải.
“Chu Minh Khải.”
“Chúng ta ly hôn đi.”
Tôi lấy từ trong túi ra một tập tài liệu, đặt mạnh xuống trước mặt anh ta.
“Đây là đơn thỏa thuận ly hôn.”
“Tôi đã ký tên rồi.”

