Sủng Thê Trên Xe Lăn: Chồng Ơi, Em Muốn Cả Người Lẫn Tiền

Chương 2




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 2 miễn phí!

2

Tôi quỳ trên tấm chăn cưới bằng lụa, mắt tròn mắt dẹt nhìn người đàn ông ngồi xe lăn đối diện.

Cố Thời Dực khẽ ho một tiếng, là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí im lặng.

“Để tôi sang phòng bên ngủ.”

Ông chủ kim chủ muốn chạy! Tôi trợn tròn mắt, vội vàng duỗi chân móc lấy bánh xe của anh.

“Đừng đi!”

Ngay sau đó, tôi rút điện thoại ra, như một tân binh lơ ngơ lao vào tìm kiếm hướng dẫn dành cho người mới.

Đêm động phòng thì phải làm gì đầu tiên nhỉ? 108 tư thế toàn tập…

Mặt tôi nóng bừng lên khi nhìn thấy kết quả.

Tôi bắt đầu sàng lọc cẩn thận.

Tư thế truyền thống…

Không được, chân Cố Thời Dực không tiện.

Tư thế đứng, anh ấy không đứng được…

Tôi vò đầu bứt tóc cầm điện thoại, còn đám bình luận thì gấp hơn tôi nhiều.

【Trời ơi sao thời buổi này còn có người không tìm nổi một cái clip?! Muốn ném luôn kho 100GB của tôi vào mặt cô ta cho xong!】

【Bé nữ phụ này sao mà đáng yêu thế?! Hu hu, rõ ràng tôi là fan nữ chính cơ mà!】

【Mé! Tức… tức thiệt chứ! Tìm hướng dẫn làm gì?! Đẩy ngã anh ta, cưỡi lên luôn đi!】

Vậy hả?

Tôi trèo lên eo bụng anh ta, tay kéo thắt lưng anh.

Cố Thời Dực quay đầu đi, thở gấp, vành tai đỏ bừng.

Nhìn cứ như một thiếu niên ngây thơ bị bắt nạt mà chẳng thể phản kháng.

Trong lòng tôi bỗng lóe lên một cảm giác kỳ lạ, liền chọt chọt vào ngực anh.

“Chồng ơi, anh… chẳng lẽ còn là trai tân?”

Nhà họ Cố lớn mạnh như thế, dù Cố Thời Dực bị liệt hai chân thì chắc cũng không thiếu người theo đuổi mới phải.

Cố Thời Dực ậm ừ một tiếng, giọng khàn khàn.

“Lần đầu tiên… là để dành cho vợ.”

Phản ứng của anh có chút đáng yêu.

Tôi cố tình kiếm chuyện.

“Lần đầu tiên cho vợ, vậy lần hai, lần ba thì cho ai?”“Không…” Cố Thời Dực hoảng hốt, “Đều cho em.”

Anh chống tay ngồi thẳng lưng, mặt nghiêm túc:

“Nhà họ Cố có gia quy, nếu phản bội, toàn bộ tài sản sẽ chuyển sang tên vợ vô điều kiện.”

Tôi đếm đốt ngón tay, lòng chợt giật mình.

“Chồng ơi, hay là anh… cắm sừng em đi?”

Miệng chạy nhanh hơn não, nhìn gương mặt sầm lại của Cố Thời Dực, tôi vội vàng bịt miệng.

“Ý em là, em tin anh tuyệt đối sẽ không phản bội em!”

Tôi lùi lại một chút, mặt đỏ rực.

Ông trời đúng là thiên vị anh ấy thật, tàn tật mà chẳng tàn chút nào.

Tôi lén liếc một cái, chưa kịp nhìn rõ thì trong tủ đột nhiên vang lên tiếng động.

【Nữ chính tỉnh rồi! Sắp xông ra đối đầu với nữ phụ à?】

【A a a, k*ch th*ch quá!】

【Tôi nói hơi thô, hay là ba người ở chung luôn đi!】

“Cái gì thế?”

“Không có gì!”

Tôi đè Cố Thời Dực xuống lại giường, che mắt anh bằng chăn.

Chân trần bước lên thảm, kéo ghế chặn cửa tủ.

Tôi tiêu tiền khá dữ, 5 triệu này không định chia cho ai cả đâu.

Cố Thời Dực nằm im không nhúc nhích.

Mãi đến khi tôi leo lên giường, anh mới lên tiếng.

Giọng rõ ràng có chút cứng ngắc: “Đây… là tất chân của em sao?”

Hử? Không phải chứ. Sao tôi lại lấy luôn đôi tất ren đen vừa cởi ra mà quấn lên mắt anh vậy trời?!

“Xin lỗi! Để em tháo xuống ngay!”

“Không cần… Nếu em thích thì cứ để vậy.”

Ánh sáng mờ ảo đan xen, người đàn ông hơi ngửa đầu, yết hầu nhấp nhô.

Làn da trắng cùng với viền tất đen che ngang mắt đối lập rõ ràng…

Trông gợi cảm đến mức kỳ lạ.

Tôi nuốt nước bọt, trong lòng hạ quyết tâm.

Tiền, tôi muốn. Người, tôi cũng muốn vắt cho kiệt.

Không chừa chút nào cho nữ chính hết!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.