Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả Cả Nhà Đều Trọng Sinh

Chương 36: Tỷ Tỷ Đừng Khóc (2)




Giản Tinh Xán suy nghĩ một lúc rồi gật đầu: "Có thể."


Thẩm Dã chính là người thuộc phái hành động. Khi hắn tiến một bước lớn tìm kiếm Lăng Phong, khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp đã ở đó cười mệt:

"Lăng Phong: Tôi nhớ tôi không trêu chọc hai cậu."

"Tuyển tập oán hận đồng đội sắp phát sóng."

"Cả đời là kẻ thù."

"Ha ha ha ha cứu mạng, tôi vẫn đang cười."

Khi Thẩm Dã bắt đầu đuổi theo dụ Lăng Phong ăn con mực thân thương của minh, thì tình cờ gặp được cố vấn Thẩm Lâm Kiệt và Giản Trân.

Thẩm Dã cầm đĩa thở hổn hển: "Anh, chị Trân Trân, vừa kịp lúc. Em đã làm món mực trên lửa nóng rồi, hai người có muốn ăn thử không?"

Trên dĩa là đồ vật tối nghĩa khó nói làm người ta kiêng kị.


Giản Trân che miệng cười: "Là cậu tự làm à?"

"Đúng vậy!" Thẩm Dã gật đầu nói: "Hai người muốn thử không?"

Thẩm Lâm Kiệt không chút do dự nói: "Tôi không thích ăn hải sản. Em đưa cho người khác ăn đi."

Theo chỉ dẫn của ngón tay anh, là nơi Cao Hạc Vân và Ngô Tấn Cương đứng, Thẩm Dã tiếc nuối gật đầu nói: "Được, tôi chia cho những người khác vậy."

Hắn rời đi.

Thẩm Lâm Kiệt nhìn thấy bóng dáng của Giản Tinh Xán trong đám đông. Cậu đang đứng ở chỗ nướng Teppanyaki và đang thao tác gì đó.

Người đàn ông bước tới.

Giản Tinh Xán đang tự mình nướng cá thì nhìn thấy Thẩm Lâm Kiệt và Giản Trân đi đến, cậu có chút hưng phấn, thậm chí đôi mắt cũng lấp lánh sáng ngời.

Thẩm Lâm Kiệt hỏi: "Đang làm gì vậy?"

Giản Tinh Xán ôn thanh: "Nướng cá a."

Thẩm Lâm Kiệt nhìn một cái là biết cá không được nướng ở nhiệt độ thích hợp. Anh nói: "Đừng lật nó lại, nướng mặt đó một lúc."

Giản Tinh Xán ngoan ngoãn làm theo.


"Rắc chút hạt tiêu."

"Lật lại."

"Chờ thêm hai phút nữa."

Giản Trân che miệng khi nhìn thấy cảnh tượng này, cười nói: "Tinh Xán, cậu có biết không? Thầy Thẩm của chúng ta biết nướng cá rất ngon, nhưng đáng tiếc, đã nhiều năm rồi thầy không làm. Tay nghề của thầy giỏi đến mức ai đã từng ăn đều sẽ phải thốt lên tuyệt vời."

Đây chỉ là lời nói trêu đùa.

Nhưng Giản Tinh Xán lại nhìn sâu vào Thẩm Lâm Kiệt.

Xung quanh ồn ào, vui vẻ nhưng đôi mắt hắn lại sâu thẳm và trầm lặng. Cậu gật đầu nhẹ nhàng nói: "Tôi biết."

.....

Con cá trên vỉ nướng tỏa ra mùi thơm.

Giản Tinh Xán gắp cá từ vỉ sắt lên cho người khác nếm thử. Thẩm Dã vừa quay lại lấy một miếng cá nướng liền thấy Thẩm Lâm Kiệt cũng gắp một miếng, ngạc nhiên nói: "Ca? Không phải ca nói ca không thích hải sản sao?"

Thẩm Lâm Kiệt cắn một miếng cá nướng của Giản Tinh Xán, chậm rãi nói: "Tôi có nói sao?"

Thẩm Dã gật đầu.

"Thật à?" Thẩm Lâm Kiệt cười, chậm rãi nói: "Có lẽ tôi bị dị ứng với mực."

Thẩm Dã nghẹn ngào, xoay người rời đi.

Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp nhìn thấy cảnh này liền cười lớn:

"Anh ấy không dị ứng với mực, anh ấy dị ứng với cậu đó."

"Anh ấy thích ăn cá chứ không phải hải sản"

“Chủ yếu là xem ai nướng?”

"Haha Haha, ai dám ăn đồ hắc ám đó?"   

Giản Trân ăn cá nướng của Giản Tinh Xán. Cắn vài miếng, cô chợt nói: "Cá này..."

Giản Tinh Xán nhìn cô, có chút lo lắng: "Ăn không ngon sao? "

Mái tóc dài của Giản Trân bị gió biển thổi tung, cô nhìn con cá, mỉm cười dịu dàng: "Mùi vị này làm tôi nhớ đến một người, cậu ấy luôn thích nướng cá như thế này."

Giản Tinh Xán muốn nói chuyện, nhưng có người gọi cô một tiếng.

Giản Trân đặt đĩa xuống và nói: "Tôi đi qua đó trước."

Bóng dáng cô càng lúc càng xa, chỉ để lại những người ở đây nhìn cô rời đi. Rất nhiều thứ hiện lên trong đầu, cậu không chắc chắn lắm, cậu do dự tại chỗ, tim đập loạn xạ, có ý muốn đi nhưng lại không dám.

Giản Tinh Xán nhìn Thẩm Lâm Kiệt.

Thẩm Lâm Kiệt dường như hiểu được ý cậu, khẽ gật đầu: "Ừm, đúng là cô ấy."

Tay của Giản Tinh Xán run lên, chiếc đĩa suýt rơi xuống đất.

Thẩm Lâm Kiệt nhanh tay nhận lấy, nhỏ giọng nói: "Bây giờ có muốn đi tìm cô ấy không?"

Giản Tinh Xán nhìn thấy Giản Trân đang trò chuyện với nhân viên cách đó không xa, nhẹ nhàng lắc đầu: "Chị ấy đang làm việc, em không muốn làm phiền."

Thẩm Lâm Kiệt không có ý kiến ​​gì.

"Ừm, là..." Giản Tinh Xán ngập ngừng nói, "Nói ra có làm chị ấy sợ không?"

Thẩm Lâm Kiệt ý vị thâm trường nhìn cậu một cái, cái nhìn này làm Giản Tinh Xán có chút hoảng, lúc cậu còn đang miên man suy nghĩ, nam nhân liền thấp giọng, mở miệng nói: “Sẽ không đâu.”

Gió biển thổi xuyên qua quần áo của mọi người.

"Những năm em biến mất, những ngày cô ấy không thể gặp được em." Anh nói, "Mới là cơn ác mộng khó nuốt nhất đối với cô ấy."

Giản Tinh Xán ngơ ngác nhìn Thẩm Lâm Kiệt, lòng ẩn ẩn làm đau, nhẹ nhàng mở miệng: “Làm sao anh……”


Biết.

Cậu yên lặng bổ sung trong lòng.

Không hiểu sao cậu lại không dám hỏi ra.

Thẩm Lâm Kiệt nhìn thấu nghi ngờ của cậu. Khóe môi cong lên trên khuôn mặt đẹp trai của người đàn ông. Giọng nói trầm ấm và mạnh mẽ, có chút mơ hồ trong gió biển, nhưng lại lọt rõ ràng vào tai Giản Tinh Xán: "Bởi vì tôi cũng vậy."

......

Buổi tối,

Các học viên kết thúc nướng BBQ, tiến vào tiệc lửa trại tối.

Không ít học viên nổi hứng chơi trò chơi nhỏ, biểu diễn những kỹ năng độc đáo của riêng mình, liên tục có tiếng cười và các cố vấn tới tham gia.

Giản Trân cầm cây đàn lên và chơi bản nhạc một cách ngẫu hứng. Giai điệu của bản nhạc rất nhẹ nhàng và vui tươi. Đó là một giai điệu mà trước đây cô chưa từng chơi trước mặt học viên. Giọng hát của cô không quá u buồn, rất dễ nghe.

Nhiều người tụ tập quanh đống lửa trại, lắng nghe đến xuất thần.

Giản Trân nhẹ nhàng ngân nga một giai điệu, khuôn mặt ôn hòa dịu dàng, giọng hát du dương.

Hát xong, một học viên hỏi:

"Cô Trân Trân, bài này cô tự biên sao?"

"Thật hay."

"Khi nào sẽ phát hành album?"

Giản Trân cười khúc khích nói: "Bài này thì không phải do tôi biên mà là một bài hát ở quê hương tôi, là một bài hát ru, em trai tôi khi còn nhỏ nghe bài hát liền ngủ."

Nhiều học viên hiếm khi biết đến gia thế của Giản Trân.

Bọn họ nghe xong đều tò mò hỏi: "Cô Trấn Trân, cô có đệ đệ à?"

Sau khi nghe câu hỏi này, nụ cười trên mặt cô nhạt đi, phủ lên một tầng u buồn nhưng cô ấy vẫn gật đầu nói: "Ừ, đúng rồi, cậu ấy là một đứa trẻ rất thông minh, rất đáng yêu. Trước đây nhóc rất giỏi làm đồ thủ công. Khi mới học làm, nhóc còn khắc cho tôi một con mèo con bằng gỗ nữa." Cô nói với vẻ xúc động.

Các học viên khác cảm khái:

"Nghe hay quá."

 

"Còn con mèo khắc gỗ thì sao?"

"Tôi có cơ hội nhìn qua không?"

Giản Trân mỉm cười nhẹ nhàng, che đi nỗi buồn trong mắt. Cô nói: "Tôi không tìm được nữa."

Sau khi nghe cô nói, các học viên ngừng nói.

Lễ kỷ niệm tiếp tục vào buổi tối. Một số bộ phận học viên đang tham gia tiệc lửa trại, một số học viên đi mua sắm ở trung tâm thành phố. Đây là khoảng thời gian rảnh rỗi hiếm hoi đối với họ và họ đương nhiên phải tận hưởng nó.

Khi tổ chương trình chuẩn bị ghi hình xong, đạo diễn triệu tập học viên thả đèn thuyền giấy để ước nguyện.

Đạo diễn cho biết: "Mọi người hãy viết điều ước của mình lên thuyền giấy và thả xuống biển. Tôi mong điều ước của mọi người có thể tồn tại lâu dài, bất tận!"

Các học viên rất hào hứng và thích thú.

Nhiều người còn đang nô đùa trên bãi biển, ngồi trên những chiếc thuyền đánh cá, những chiếc thuyền giấy trôi theo sóng, trôi về phía xa.

Giản Trân cũng đang đứng trong đám đông, cô nhìn bóng lưng của một nhóm thanh niên phía xa, gió biển thổi qua váy mang theo hơi thở mát mẻ. Cô lặng lẽ nhìn đám đông, vẻ mặt có chút cô đơn.

Đột nhiên -

Có người bước đến chỗ cô.

Giản Trân quay lại, nhìn thấy Giản Tinh Xán đang đi đến bên cạnh cô. Đây là một nơi tương đối xa, ngay cả người quay phim của tổ chương trình cũng không có ở đây.

Giản Trân bất ngờ nói: "Sao nhóc lại ở đây? Cậu ngốc à? Nhanh đi qua đó mới được lên hình chứ."

Giản Tinh Xán nhẹ nhàng lắc lắc đầu.

Giản Trân cảm thấy cậu có gì đó không ổn, còn tưởng đã xảy ra chuyện gì, cô cúi đầu nhẹ nhàng nói: "Sao vậy? Bị bắt nạt à?"

Giản Tinh Xán vẫn lắc đầu, thậm chí còn giải thích: "Không phải."

Giản Trân không tin, bằng không sao có thể vô duyên vô cớ tìm cô: "Thế có chuyện gì vậy?"

Giản Tinh Xán ngước nhìn Giản Trân. Dưới ánh sáng mờ ảo, cậu nhìn vào khuôn mặt của người phụ nữ, thanh âm thanh thúy mang theo ôn nhu, nhẹ nhàng nói: "Cô Trăn Trân, sao mắt cô lại đỏ thế?"

Giản Trân sửng sốt.

Cô không biết hôm nay cô đã xảy ra chuyện gì nữa, khi hát bài hát đó, cô lại nhớ đến em trai mình. Khi nhìn đám học viên, cô lại nghĩ nếu đệ đệ còn sống thì có khi cũng lớn như thế này. Nhóc ấy có thể ngồi cùng mọi người, tham gia các hoạt động và ca hát.

Nhưng không.

Em trai cô đã mất.

Bao nhiêu năm tuổi trẻ tươi đẹp như hoa đều không còn nữa.

Sẽ tuyệt vời biết bao nếu cậu vẫn còn ở đây.

Đôi mắt của Giản Trân hơi đỏ, nhưng cô vẫn cố gắng mạnh mẽ, nghẹn ngào một chút: "Chỉ là gió thổi có cát bay vào mắt cô thôi à."

Giản Tinh Xán nhẹ nhàng gật đầu. Như thể cậu đã chấp nhận lời giải thích này, cậu đột nhiên mở tay ra và nói: "Cái này, tặng cô."

Giản Trân nhìn kỹ hơn, dưới ánh sáng yếu ớt, đôi mắt cô dần mở to. Trong tay Giản Tinh Xán là một con mèo gấp giấy rất dễ thương. Cô nhìn chú mèo con được gấp giấy màu đung đưa nhẹ nhàng trong lòng bàn tay dưới làn gió biển. Lần cuối cùng có người tặng cô món quà như vậy đã lâu lắm rồi.

Giản Tinh Xán thận trọng một chút, nói: "Đã lâu rồi tôi không gấp lại, gấp không khéo lắm, hy vọng cô thích nó."

Đôi mắt của Giản Trân đỏ hoe, cô che miệng lại, cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình.

Nhưng cô nhìn thấy Giản Tinh Xán đang ngước nhìn cô, ánh mắt chân thành, không có chút tạp chất.

Gió biển thổi từ xa.

Cách đó không xa có tiếng ồn ào của đám đông, nhưng ở đây lại có vẻ yên tĩnh lạ thường.

"Chị ơi, em không tìm thấy con mèo con khắc gỗ mà em đã tặng chị trước đây." Giản Tinh Xán đặt con mèo con được gấp giấy gọn gàng vào tay Giản Trân, thanh âm vụng về và nghiêm túc: "Lần sau em sẽ làm một con khác cho chị, được không?"

Đôi mắt Giản Trân mở to, toàn thân cô đều run rẩy, nước mắt lớn như hạt đậu trong nháy mắt rơi xuống từ hốc mắt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.