“Mẹ, cảm giác thế nào?”
Ngồi ở trên giường, Thẩm Như Ý cười tủm tỉm nhìn Kiều Mỹ Linh hơi sững sờ.
“A…”
Kiều Mỹ Linh lập tức hoàn hồn.
“Mẹ, mẹ không cần có gánh nặng tâm lý, con cảm thấy lần này mẹ làm cực kỳ tốt! Ba đã ra tay với chúng ta bao nhiêu lần? Mẹ chỉ mới đánh ông ta vài cái mà thôi, hơn nữa da mặt ông ta dày, ngược lại là tay mẹ bị ông ta dùng da mặt dày đánh đấy!”
Thẩm Quế vừa múa may nắm tay vừa oán hận nói, làm Kiều Mỹ Linh phụt cười ra tiếng.
“Mẹ không có gánh nặng, mẹ ——”
Thẩm Như Ý thò lại gần, “Đó là đang nhớ lại cảm giác đấy!”
Thẩm Quế bừng tỉnh đại ngộ, lập tức vươn ngón tay cái ra với Kiều Mỹ Linh, khiến bà ấy cười ngượng ngùng.
Phanh một cái, cửa phòng bị mở ra, bà cụ Thẩm đứng ở cửa thở hổn hển như trâu.
“Không phải muốn ly hôn sao, vậy giờ mày đã không còn là con dâu nhà họ Thẩm bọn tao nữa, chúng mày cầm đồ cút đi cho tao!”
Thẩm Như Ý ngồi vững vàng ở trên giường, “Bà nội, bà gấp như vậy sao? Vừa rồi vẫn chưa nhìn ra, bằng không sao lại giằng co lâu như vậy ở bên nhà trưởng thôn chứ?”
Thấy ba mẹ con bọn họ không một ai nhúc nhích, bà cụ Thẩm càng tức thêm, nhưng vẫn còn có chút lý trí biết một bà già như mình không đánh lại được ba người, chỉ có thể mạnh mẽ bước vào, bắt đầu ra tay, nhấc túi hành lý chất đống ở trong một góc.
“Bọn mày không động đúng không, được được! Để tao tới thu thập! Thẩm Như Ý, mấy bộ quần áo mày mang từ trong thành phố về, tao ném hết đi cho!”
Bà cụ Thẩm nhắc hòm tre nhỏ của Thẩm Như Ý lên, liền đi ra phía ngoài phòng ngay lập tức.
Thẩm Như Ý lười nhác đứng lên, chậm rãi đi ra ngoài theo.
“A, chủ nhiệm Trương —— cái này, cái này…”
Trương Tuệ Tuệ lạnh nhạt nhìn hòm tre bị hở với chiếc áo sơ mi tung bay ở trong tay bà cụ Thẩm một cái, “Đây là quần áo của Thẩm Như Ý? Đây là muốn ném đồ của cô ấy ra ngoài?”
Bà cụ Thẩm bị đôi mắt sắc bén kia của cô ấy nhìn chăm chú, mồ hôi cũng chảy xuống, lập tức nhét quần áo trở lại trong hòm rồi lại đóng chặt lại, gương mặt già nua cười hiện lên cả nếp nhăn, “Hiểu lầm! Đều là hiểu lầm!”
Thẩm Như Ý từ phía sau bà cụ chui ra nói, “Hiểu lầm cái gì? Chẳng lẽ không phải bà nội tức với bọn cháu, tuyên bố muốn ném hết đồ của chúng cháu đi sao?”
Mắt thấy lông mày Trương Tuệ Tuệ nhăn lại, bà cụ Thẩm nhất thời kêu to nói: “Không phải! Như Ý, con bé này cháu đừng nói bừa! Cái gì nhỉ, chủ nhiệm Trương, cháu tới nhà của tôi là có chuyện gì sao?”
Thấy Thẩm Như Ý không nói, Trương Tuệ Tuệ mới mở miệng, “Là thế này. Hội chủ nhiệm muốn có một đề tài thảo luận điển hình. Tôi cho rằng chuyện bạo hành gia đình nhà mọi người tương đối điển hình, cho nên đến hỏi một chút.”
Vừa nghe muốn lấy nhà họ Thẩm bọn họ làm ví dụ điển hình, mặt bà cụ Thẩm chợt tái đi, “Này, này… Nhưng không phải cháu vừa mới mở họp xong sao! Sao đã chọn luôn nhà của chúng tôi chứ! Chủ nhiệm Trương, tôi nói này, nhà bà cụ Vương càng đáng giá làm ví dụ điển hình hơn, bà ta đối xử với con dâu ——”
Trương Tuệ Tuệ giơ tay lên làm động tác dừng lại, “Hiện tại không cần nói nhà người khác, cái này có thể giữ lại đến lúc sau lại nói tiếp. Tôi quyết định chọn nhà các người làm ví dụ điển hình là bởi vì lúc trước Thẩm Như Ý bày tỏ sẵn lòng nói chuyện với tôi, nếu tình huống cụ thể quá ác liệt, tôi còn suy xét tiến hành đăng báo.”
“Cái gì? Đăng báo! Việc này đáng để đăng báo?”
“Vốn là không cần. Chỉ là lần này hội chủ nhiệm muốn nhấn mạnh tới vấn đề bạo lực gia đình. Nếu lấy ví dụ điển hình để đăng báo, phải xem tình hình cụ thể rồi tiến hành xử phạt theo pháp luật.”
Lượng tin tức quá lớn, vừa lấy làm ví dụ điển hình lại còn đăng báo xong xử phạt, bà cụ Thẩm sững sờ tại chỗ.
“Chủ nhiệm Trương, tôi sẽ nói rõ ràng với cô từ đầu tới cuối, chờ chúng tôi thu thập đồ đã ——”
Bà cụ Thẩm chạy tới giữ lấy cánh tay Thẩm Như Ý, “Như Ý, con bé này, dọn cái gì! Bà nội là người không có tình người như vậy sao? Mấy đứa có thể ở nhà bà trước! Không phải bà ngăn cản mẹ cháu ly hôn, chỉ là nghĩ đến bây giờ mấy đứa nào có chỗ ở? Nghe bà nội đi, mấy đứa muốn ở bao lâu thì ở, ly hôn thì ly! Bà nội không phải người keo kiệt!”
Thẩm Như Ý nhẹ nhàng né ra, tay bà cụ Thẩm trượt từ trên người cô xuống.
“Bà nội, bà nói là thật sao?”
Bà cụ Thẩm vui vẻ ra mặt, “Đương nhiên là thật, bà nội nào có lừa cháu!”
Thẩm Như Ý cũng cười rộ lên theo, nhìn thoáng qua bên ngoài, sau đó càng cười sâu hơn, “Bà nội, không cần, bọn cháu không ở nhà bà được.”
Bà cụ Thẩm một lòng cảm thấy chắc chắn Thẩm Như Ý sẽ đồng ý, chỉ cần hiện tại giữ cô lại, chuyện cô muốn nói với Trương Tuệ Tuệ nói cũng có thể chậm rãi giải quyết.
“Ai da, bà nội biết cháu vẫn bằng lòng ở lại trong nhà —— Cái gì? Không được cái gì? Không được thì mấy đứa ở vùng hoang vu sao?”
Tròng mắt bà cụ Thẩm cũng mở to, câu trả lời của Thẩm Như Ý hoàn toàn vượt qua sức tưởng tượng của bà cụ.
Còn không chờ Thẩm Như Ý trả lời, lại có mấy người từ cửa lớn vào.
“Như Ý, bọn tớ tới rồi! Nào, chúng ta dọn thôi!”
Chu Tiểu Hàn nói xong, xoa tay hầm hè, nhưng lại thấy bà cụ Thẩm mặt ngây ra còn chặn ở cửa, lại nhăn mày lại, “Ai da, bà ơi, làm phiền bà nhường đường một chút, chúng tôi còn dọn đồ nữa.”
Bà cụ Thẩm căn bản không kịp xoay chuyển, “Dọn, dọn đồ đi đâu?”
“Bà quản được thật nhiều, nhường đường đi!”
Chu Tiểu Hàn đẩy bà cụ ra, rồi đi vào trong phòng Thẩm Như Ý.
Thẩm Thụ kiên nhẫn trả lời, “Dọn đến khu nhà ở của thanh niên trí thức.”
Bà cụ Thẩm tỉnh táo lại, cười làm lành với Thẩm Như Ý, “Như Ý à, sao cháu lại muốn đến khu nhà ở của thanh niên trí thức ở chứ? Ở trong nhà ở rất tốt mà, cháu nói chút xem ở nơi nào thoải mái hơn?”
Thẩm Quế cầm đồ đi ra châm chọc, “Khu nhà ở của thanh niên trí thức.”
Bà cụ Thẩm hung dữ liếc mắt nhìn cô ấy một cái, lại nhìn về phía Thẩm Như Ý, “Như Ý, cháu đến khu nhà ở của thanh niên trí thức ký ở, vậy mấy thanh niên trí thức ở đó có bằng lòng không? Như thế không khác gì với ăn nhờ ở đậu? Sao có thể thoải mái được?”
Chu Tiểu Hàn mang theo đồ vật đi ngang qua mở miệng: “Người ta bằng lòng, có tiền thì sao có thể không chịu chứ.”
“Cái gì?” Vừa nghe đến tiền, gương mặt của bà cụ Thẩm lại vặn vẹo, “Như Ý, sao vậy, sao lại tình nguyện đưa tiền cho người ngoài cũng không chịu tiếp tục ở trong nhà mà không mất một phân nào vậy chứ! Cháu thật là ngốc, trong tay không có tiền sao có thể được!”
Thẩm Như Ý nhẹ nhàng nói, “Bà nội, Cố Hứa Thiến bỏ tiền ra để ở chỗ này không phải rất thoải mái sao? Chúng cháu bỏ tiền đến khu nhà ở của thanh niên trí thức ở tạm thì có làm sao? Dù sao vị trí lại không đủ.”
Nói xong, cô nhìn Quý Nhược Tùng đi từ trong phòng ra, cực kỳ vừa lòng gật đầu, “Được rồi, đã dọn xong rồi.”
Bà cụ Thẩm vừa mới phản ứng kịp thì bọn họ tới tới lui lui đã dọn đồ đi rồi!
Trương Tuệ Tuệ vẫn luôn quan sát bọn họ, lúc này chậm rãi gật đầu, lấy ra quyển sổ nhỏ ra viết gì đó lên quyển sổ, đồng thời nói: “Bốn người, đồ đạc chỉ có một chút như vậy… Ngoại trừ bỏ bạo lực gia đình, đối xử với con cháu…”
Bà cụ Thẩm nghe được một hai câu nhưng lại lập tức ngộ ra ý ngoài lời của cô ấy!
Trời ạ, ngoại trừ bạo lực gia đình ra lại còn muốn gán cho bà cụ tội danh khác nữa sao?
Bà cụ còn muốn nói chút gì đó để cứu vãn cục diện, nhưng lại thoáng nhìn qua Thẩm Như Ý đã mang theo hòm đồ nhỏ của mình muốn rời khỏi đây.
“Như Ý, sao cháu đã muốn đi rồi! Cháu xem giờ đã là giờ nào rồi, tốt xấu gì cũng ở lại nhà ăn cơm chiều đã rồi đi!”
Bà cụ Thẩm vội vàng nói, đồng thời khóe mắt cũng liếc nhìn Trương Tuệ Tuệ, mau nhìn xem bà cụ có bao nhiêu từ ái, bị cháu gái làm mất mặt bao nhiêu lần còn không nỡ để cháu gái bị đói!
Thẩm Như Ý quay đầu lại, vẻ mặt vô tội, “Ăn cơm? Bà nội, hôm nay bà nguyện ý làm cơm cho cháu ăn? Chính bà ngày hôm qua còn bởi vì cháu không chấp nhận để thím hai quyết định hôn sự cho cháu mà không cho phép mấy người bọn cháu ăn cơm mà.”
Bà cụ Thẩm cảm giác mồ hôi trên trán càng lúc càng nhiều.
Cây bút của Trương Tuệ Tuệ dừng lại, “… Cái gì, đến cơm cũng không cho ăn?”
Cô ấy ngẩng đầu, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, rất có dáng vẻ mặt lạnh của ba Trương Vi Dân, “Mấy người Thẩm Như Ý cần cù chăm chỉ làm việc kiếm điểm lao động, thế mà bà lại cắt xén đồ ăn của bọn họ?”

