Lời này ba Thẩm rất bất ngờ không kịp đề phòng, mỗi một người đều ngẩn ra.
Cố Hứa Ngôn lại há miệng ra: “Chú không nhầm chứ ông chú? Chú nói tôi cướp tiền của chú? Chú có biết tôi —— hừ, thật là uống rượu uống đến hồ đồ."
Hai tay anh ta đan xen vào nhau, ánh mắt từ ba Thẩm trên người dời đi, đánh giá mỗi một người trong sân.
Nhưng điều trước nhất lọt vào trong mắt anh ta, là khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo hơi mượt mà của Thẩm Như Ý.
Đôi mắt hạnh long lanh nước mắt của cô nhìn anh ta, đôi mắt trong veo trong trẻo, căn bản không thấy được vẻ yêu say đắm mà kiếp trước anh ta chán ghét nhất.
Tại sao?
Cố Hứa Ngôn có hơi mơ hồ. Kiếp trước lần đầu tiên Thẩm Như Ý thấy anh ta là ở cửa thôn, lúc các thanh niên trí thức tập hợp với nhau, sau khi đó cô liền vừa thấy đã yêu với anh ta, trong lòng thề sau này đối tượng không phải anh thì không được.
Nhưng bây giờ đã là lần thứ hai anh ta thấy Thẩm Như Ý, nhưng cô vẫn không có chút phản ứng gì.
“Ợ. . . Tôi không hồ đồ! Cậu, chắc chắn là cậu trộm tiền của tôi! Cậu mua đưa đồ trong túi đồ để cho tôi xem xem!”
Ba Thẩm đột nhiên kêu lên, vừa nói tay vừa không đàng hoàng móc trong túi Cố Hứa Ngôn.
Trong lòng Cố Hứa Ngôn chán ghét, giơ tay lên ngăn cản ông ta, nếu là gái xinh sờ túi anh ta thì anh ta rất tình nguyện, nhưng là ông chú say rượu này sao để táy máy tay chân được?
“Chú làm gì vậy?"
Anh ta ra ngoài đi dạo, ngẫu nhiên thấy ba Thẩm lắc lư ở cạnh bờ sông, lần đầu tiên phát thiện tâm đưa ông ta về nhà, hỏi một chút thì trùng hợp là nhà họ Thẩm.
Cố Hứa Thiến vừa nhìn tình huống này —— anh cả nhà mình mỗi ngày đều tinh tế giống như khổng tước mở bình lại bị người nông thôn tay chân bẩn thỉu lôi kéo không buông, bèn cười ra tiếng, “ Anh, anh cũng có ngày hôm nay! Đoán chừng là anh lừa gạt em giờ gặp phải báo ứng!”
Bà cụ Thẩm coi như đã hiểu, nam thanh niên trí thức này hóa ra là anh trai của cô Cố! Thế không phải là người giàu có trong thành phố sao?
Bà cụ vội vàng tiến lên, đánh rụng tay ba Thẩm, cười với Cố Hứa Ngôn, “Thật là xin lỗi! Thằng cả nhà tôi không chịu thua kém, uống rượu một cái càn quấy! Cậu nói chuyện với cô Cố đi, không quấy rầy nữa.”
Vừa nói, bà cụ bèn đẩy ba Thẩm vào phòng.
“Anh, anh tới được thật là đúng dịp, em giới thiệu với anh một chút, đây là Thẩm Thụ, anh cả Thẩm.”
Cố Hứa Thiến dịu dàng nói, kéo Thẩm Thụ ở một bên qua. Thẩm Thụ nhất thời không bắt bẻ, không kịp tránh thoát, biểu cảm lạnh tanh.
Mặc dù cô ta tỏ vẻ đầy ngượng ngùng, động tác lại không khách khí, sao Cố Hứa Ngôn có thể không hiểu, chẳng trách cô ta không la hét đòi lập tức về nhà, hóa ra là tìm được vật thú vị?
Cố Hứa Ngôn không để ý Thẩm Thụ, lúc này rốt cuộc mới chú ý tới Thẩm Nghênh Đào.
Người kiếp trước anh ta quen thuộc nhất, chỉ là đến cuối cùng biến thành người xa lạ nhất. Thẩm Nghênh Đào ngước đôi mắt nhìn anh ta, tình ý nồng nặc.
Nhưng tầm mắt Cố Hứa Ngôn chuyển một cái, lại quay lại nhìn về phía Thẩm Như Ý.
“Anh Hứa Ngôn. . .”
Móng tay Thẩm Nghênh Đào mạnh mẽ bấu vào lòng bàn tay, trong miệng lại vẫn nhẹ nhàng dịu dàng.
Cô ta không hiểu, rõ ràng trước kia Cố Hứa Ngôn đã biểu hiện có hứng thú với cô ta, tại sao bây giờ lại trở thành giống như coi trọng Thẩm Như Ý?
Bởi vì Thẩm Như Ý đẹp hơn sao?
Đúng vậy, người đàn ông nào cũng đều nhìn mặt, hơn cả người đàn ông ưu tú cũng không ngoại lệ.
Cũng phải là như vậy, trong lòng Thẩm Nghênh Đào vẫn cảm thấy có chỗ nào không đúng, Cố Hứa Ngôn không nên nhìn về phía người khác.
Cố Hứa Ngôn miễn cưỡng thu hồi tầm mắt, thờ ơ đáp một tiếng, “Cô cùng với Thiến Thiến ở với nhau hòa thuận vào, cũng để ý con bé chút, đừng để con bé làm xấu cả ngày."
Cố Hứa Thiến hừ một tiếng, liếc mắt với Thẩm Nghênh Đào.
“Chỉ là Thiến Thiến, sao em không giới thiệu vị này một chút?”
Cố Hứa Ngôn cười khẽ, hất cằm hướng về phía Thẩm Như Ý một cái.
“Người không quan trọng, có cái gì phải giới thiệu chư."
Cố Hứa Ngôn lắc đầu, từ từ đi về phía Thẩm Như Ý, đưa ngón trỏ ra muốn chọc gò má cô, lại bị cô linh hoạt tránh thoát.
Nghịch ngợm gì vậy?
Thẩm Như Ý chau mày. Cô biết Cố Hứa Ngôn là một kẻ chơi bời nói năng tùy tiện, nhưng cô nhớ trong nguyên tác không phải cho tới nay anh ta đều coi thường nguyên chủ sao? Vậy làm sao còn táy máy tay chân như thế chứ?
Cố Hứa Ngôn không nghĩ tới cô sẽ tránh đi, sửng sốt một chút, nhưng nhìn vẻ mặt tức giận của cô, vội cười lên, “Xin lỗi, ngứa tay.”
?
Thẩm Như Ý lập tức liếc mắt. Ngứa tay liền chặt tay, sờ mặt cô là có ý gì?
Khóe mắt cô vừa liếc nhìn, nụ cười trên mặt Thẩm Nghênh Đào thậm chí đã sắp không giữ được nữa rồi.
Thẩm Như Ý thật muốn nói, anh trai à, hay là đến trước mặt cô gái khác mà khổng tước mở bình đi, đây nếu là nhìn nhiều thêm mấy lần nữa không phải nữ chính hận chết cô sao. Cô vẫn muốn sống khỏe mạnh, không muốn hơn thua với nữ chính.
Nhưng cô biết nếu nói thật, Cố Hứa Ngôn chỉ biết được voi đòi tiên. Anh ta chính là một người vĩnh viễn truy đuổi thú vui.
Cho nên Thẩm Như Ý lựa chọn im miệng, cũng cùng hệ thống xỉ nhục anh ta.
Thẩm Quế Thẩm Thụ vừa biết rất nhiều chuyện: Yên lặng. Xem ra Cố Hứa Ngôn cũng không phải hạng gì tốt.
Thẩm Thụ bày ra vẻ anh trai: “Không còn sớm nữa, mọi người còn phải nghỉ ngơi sáng mai đi làm nữa. Cái cậu họ Cố này. . . Cố Hứa Ngôn, hay là cậu trở về đi.”
Cố Hứa Thiến lập tức phụ họa theo: “ Đúng vậy, anh, anh đi nhanh lên, ăn vạ ở đây làm gì!”
Cố Hứa Ngôn bĩu môi một cái, ngẩng đầu liếc nhìn xung quanh nhưng không nhìn thấy Thẩm Như Ý, bèn cười rời đi.
*
Thẩm Như Ý đi rất sớm, trong lòng vẫn không quên lần trước nói chuyện cùng Quý Nhược Tùng, giương mắt tìm xem có bóng người nho nhỏ hay không.
Nhưng cô nhìn một vòng bốn phía, vừa không nhìn thấy Quý Nhược Tùng, vừa không nhìn thấy Quý Xảo Vân, có chút tiếc nuối thở dài.
Lại qua một hồi lâu.
“Cô là tới làm gì vậy? Vừa tới trễ lại còn mặc như vậy, cô có muốn làm việc hay không?"
Cách đó không xa, Đại đội trưởng giận đến mặt đỏ tía tai, không khỏi ngạc nhiên hỏi một cô gái mặc váy trắng như tuyết.
Thẩm Như Ý nhìn chăm chăm một cái, cái người đang mặc váy kia, không phải Cố Hứa Thiến thì là ai?
Cô chậc lưỡi, mặc váy làm việc thế nào được? Cũng không phải là để Cố Hứa Thiến tới xem mắt.
Cố Hứa Thiến bị Thẩm Nghênh Đào gọi đi làm trong lòng đã không vừa lòng, chỉ là Thẩm Nghênh Đào vừa đề nghị cô ta ăn mặc đẹp chút để hấp dẫn Thẩm Thụ, cô ta suy nghĩ cũng phải, bản thân phải trở thành hạc đứng trong bầy gà, nhưng dọc theo con đường này vừa xa vừa phơi dưới ánh nắng mặt trời, làm cho cô ta chật vật không thôi.
Bây giờ đầu óc cô ta đã ong ong, Đại đội trưởng này lại cứ bấu víu lấy mình không chịu thả!
“Chú gầm cái gì mà gầm? Có quy định nào bảo đi làm việc yêu cầu mặc quần áo gì sao?"
“Không có quy định! Nhưng cũng không có ai mặc như vậy!”
Thẩm Như Ý biết Đại đội trưởng là người không tồi, trước kia lúc cô mới tới làm, mặc dù bị Đại đội trưởng nói móc mấy câu mảnh mai như vậy không chắc là đến để làm việc, nhưng vẫn được chia cho công việc nhẹ nhàng.
Ông ấy cũng là sợ Cố Hứa Thiến quá khoe khoang, dẫn tới một ít người không có ý tốt.
Cố Hứa Thiến không khỏi tức giận, còn muốn nói thêm gì đó, nhưng là bị một người ngăn cản lại.
“Được rồi, Thiến Thiến. Em bớt tranh cãi một tí đi. Đại đội trưởng cũng là có ý tốt, em mặc như vậy quả thật không dễ làm việc đâu, trở về đổi bộ quần áo khác đi.”
Cố Hứa Thiến bị Cố Hứa Ngôn nhìn chằm chằm, chỉ có thể dậm chân một cái, quay đầu trở về.
Trên mặt Cố Hứa Ngôn mang theo nụ cười hiền hậu, nói với Đại đội trưởng: “Tính cách em gái cháu quen được nuông chiều, thật là xin lỗi, khiến chú lo lắng rồi."
Duỗi tay không đánh người tươi cười, Đại đội trưởng khẽ gật đầu một cái.
Cố Hứa Ngôn nói ba câu đã giải quyết được vấn đề, mang ý cười quay đầu, nhìn về phía Thẩm Như Ý, đang mong đợi ánh mắt tràn đầy sùng bái như trước kia.
Vẫn không có. Đúng là Thẩm Như Ý đang nhìn anh ta nhưng trong mắt bình tĩnh không gợn sóng, thậm chí có mấy phần —— anh không nhìn nhầm chứ? Ghét bỏ?
Thẩm Như Ý đúng là ghét bỏ.
Trong nguyên tác mặc dù Cố Hứa Ngôn là kẻ ăn chơi nói năng tùy tiện, mặc dù kiêu ngạo, nhưng khả năng giao thiệp hơn người, muốn thu phục lòng người không phải không làm được.
Nhưng Thẩm Như Ý không thích kiểu người như thế.
Trong một lần cô được nhận nuôi khi còn bé kia, người đàn ông nhận nuôi cô, bên ngoài chính là người khéo đưa đẩy, nhưng trong thực tế thì sao? Ông ta bạo lực gia đình, vào lúc không có ai nhìn thấy đánh cô bể đầu chảy máu. Cô chỉ là công cụ để cho ông ta làm ra vẻ, dùng để biểu dương từ bi thôi.
Thẩm Như Ý thu hồi ánh mắt, nhưng phát hiện cách đó không xa dưới tàng cây có thứ gì đó đung đưa.
Loạt soạt, một đỉnh đầu nhỏ nhô ra từ đám cỏ dại, giống như cái đầu nhỏ chui ra từ cửa nhà họ Quý ngày hôm đó vậy ——
Người nọ cong cái miệng nhỏ nhắn cười với cô.
Là Quý Xảo Vân!
Hai mắt Thẩm Như Ý sáng lên, đâu để ý tới Đại đội trưởng với Cố Hứa Ngôn nữa, lập tức chạy tới.
“Xảo Vân! Anh của em cho em ra ngoài rồi hả, anh em đâu. . .”
Ngày trước Quý Nhược Tùng đều là người đầu tiên đi làm, vì làm nhiều công việc. Hôm nay là lần đầu tiên anh tới muộn, nhưng Thẩm Như Ý chỉ cho là có chuyện gì đột ngột xảy ra.
“Anh em ở bên đó đấy, đang tập trung làm việc.”
Thẩm Như Ý nhìn theo hướng ngón út Quý Xảo Vân chỉ.
Ánh mắt Quý Nhược Tùng không kịp thu hồi, liền đối mặt với cô.
Anh lập tức cúi đầu xuống, giơ cái cuốc lên, làm ra vẻ nghiêm túc làm việc. Thẩm Như Ý không nhịn được cười.
“Chị Như Ý, mặc dù anh em không nói cho em, nhưng em biết chắc là chị đã thuyết phục anh ấy!”
Hai tay Quý Xảo Vân đặt ở dưới cằm, nhìn Thẩm Như Ý, cười thấy răng không thấy mắt.
Thẩm Như Ý xoa xoa mái tóc bù xù của cô bé, nhặt cỏ dại ở trên xuống, “Được rồi, em đi chơi ở chỗ gần đây đi, đừng chạy xa. Nếu em mà chạy loạn lần sau chị có nói gì cũng đều vô dụng đấy.”
Quý Xảo Vân gật đầu lia lịa, nhìn mấy đứa nhỏ cách đó không xa, phất tay với Thẩm Như Ý một cái sau đó chạy đi như một làn khói.
Thẩm Như Ý thong thả lắc lư đến bên cạnh Quý Nhược Tùng.
Anh cúi thấp đầu một cuốc một cái vào trong đất, rõ ràng nhận ra có bóng dáng dừng ở bên cạnh mình, nhưng vẫn làm ra vẻ tập trung.
Thẩm Như Ý trộm cười, đưa ngón trỏ ra đánh ở trên lưng anh một cái, bờ lưng phía dưới đầu ngón tay trở nên cứng rắn trong nháy mắt, cả người Quý Nhược Tùng chợt căng thẳng.
Anh lập tức ngẩng đầu, dáng vẻ bình tĩnh mới vừa rồi hoàn toàn biến mất, có chút không được tự nhiên nói: “Cô làm gì vậy."
Thẩm Như Ý le lưỡi, “Nhìn anh làm việc nghiêm túc không phản ứng, gọi anh thôi.”
Quý Nhược Tùng mím môi, giữa chân mày nhíu lại thành một chữ xuyên, “Chú ý một chút, như vậy không thích hợp.”
Anh nói xong, hai mắt còn nhìn bốn phía.
“Em còn không nói gì, sao anh cứ như hoàng hoa đại khuê nữ vậy."
Thẩm Như Ý lầm bầm, có chút không phục lại đánh bên hông anh một cái.
Quý Nhược Tùng căn bản không nghĩ tới Thẩm Như Ý còn có thể làm lần nữa, không nhịn được run lên, cắn răng nắm cổ tay cô, “Được rồi.”
Thẩm Như Ý lập tức kêu loạn lên: “U u u, anh còn kéo tay em, nói không biết xấu hổ. . .”
Quý Nhược Tùng quẫn bách buông tay ra.
Thẩm Như Ý cười miệng toe toét, nhìn chăm chăm, vành tai anh cũng đã hơi đỏ lên!
Không phải chứ, bây giờ Quý Nhược Tùng lại có thể ngượng ngùng như vậy? Sờ không thể sờ, nói không thể nói?
Bên này hai người hi hi ha ha cười cười đùa đùa, xa xa lại có người muốn cắn chặt răng.
“Triệu Kỳ, cậu không sao chứ?”
Thẩm Nghênh Đào thu hồi ánh mắt trước một bước, giống như đang quan tâm sắc mặt Triệu Kỳ khó coi trước.

