Không khí quỷ dị tĩnh lặng kéo dài vài giây, Hứa Hâm Dương ngồi không yên, ôm máy tính đứng dậy: "Hai người nói chuyện đi."
Tống Căng Úc nhìn Hứa Dâm Dương đi đến trước mặt mình, hai người trao đổi một ánh mắt, anh bước sang một bên, cố gắng kín đáo nhất để đưa chiếc điện thoại của Trình Quân Triết vào tay đối phương.
Hứa Hâm Dương bước ra ngoài, cánh cửa được đóng lại sau lưng.
Tống Căng Úc hít một hơi thật sâu, nhìn về phía thân ảnh vẫn còn tựa vào lan can ban công, quyết định ra tay trước: "Vì sao tối muộn thế này lại trèo cửa sổ phòng anh?"
Giọng nói của Trình Lẫm Châu cũng như được nhuộm bởi ánh trăng, lạnh lẽo: "Vì chúng ta là Romeo và Juliet, mối quan hệ không thể thấy ánh sáng."
"Nói bậy." Tống Căng Úc nhíu mày, Romeo sẽ chết. "Hôm nay anh không có tâm trạng, em đi đi."
Y không lên tiếng, chỉ nhấc chân thong thả đi về phía anh. Bóng đen cao lớn dần dần bao phủ hoàn toàn lấy anh, anh không nhìn rõ mặt và biểu cảm của Trình Lẫm Châu, chỉ có thể thoáng thấy một chút ánh mắt u ám.
"Em muốn làm gì?" Tống Căng Úc khẽ hỏi.
"Nghe lời anh nói." Trình Lẫm Châu đáp, "Đi ra ngoài."
"......" Anh c*n m** d***, lưng dán chặt vào cửa, "Em không thể quay lại bằng đường cũ sao? Bạn anh đang chơi game bên ngoài, em đừng làm phiền cậu ấy."
Trình Lẫm Châu: "Lúc trèo lên đã dùng hết sức rồi, giờ không trèo xuống nổi nữa. Anh sẽ không nhẫn tâm nhìn em ngã từ ban công tầng 3 xuống chứ?"
"......" Thằng nhóc này còn biết đây là tầng 3 đấy.
Lại là một trận giằng co im lặng.
Bóng đen trước mặt nhúc nhích, Tống Căng Úc cảm nhận được tay Trình Lẫm Châu vươn tới, vai và lưng anh cứng đờ, nghe thấy tiếng "lạch cạch" của công tắc, ánh sáng bừng lên trước mắt.
Trình Lẫm Châu đã bật đèn phòng, anh bị ánh sáng chói vào phải nheo mắt, quay mặt đi tránh né. Chờ đến khi thích ứng cũng không quay lại, rũ mắt không đối diện với người trước mặt.
Từ khóe mắt, anh thấy tay đối phương vươn đến cổ áo mình, kéo nhẹ chiếc cổ áo đang rũ xuống: "Sao lại bị ướt nhiều thế này?"
"Không cẩn thận làm đổ rượu lên."
"Uống rượu với ai? Ở dưới sảnh không phải vẫn ổn sao?"
Tống Căng Úc ngước mắt, mạnh miệng trừng mắt nhìn đối phương: "Em quản anh à?"
Ầm. Cùi chỏ va vào cánh cửa khiến anh giật mình.
Trình Lẫm Châu dường như đang chờ đợi khoảnh khắc anh thẹn quá hóa giận này, y nắm lấy eo anh rồi nhấc bổng lên. Tống Căng Úc phát ra một tiếng kêu ngắn ngủi trong cổ họng, mũi chân rời khỏi mặt đất, hai chân tách ra, đối phương đè anh vào cánh cửa, không thể nhúc nhích.
Xương quai xanh xinh đẹp rõ ràng vẫn còn dính vết rượu, hai giọt nước đọng lại trong hõm sâu đó, lăn vào giữa hàm răng của đối phương. Trình Lẫm Châu m*t từng tấc da thịt từ cổ anh đến hõm vai, giống như răng nanh của ma cà rồng lướt trên động mạch của con mồi.
Mũi giày Tống Căng Úc khó khăn chạm đất, ống quần bị cọ xát lên một đoạn, bắp chân căng cứng run rẩy. Rất nhanh anh đã không chống đỡ nổi nữa, thả lỏng ngồi trên một chân của Trình Lẫm Châu, mặc cho đối phương hôn mình, thậm chí còn từ từ giơ tay ôm lấy vai và cổ y.
Tai anh bắt đầu đỏ lên, lại một lần nữa nhận ra sự vô dụng của chính mình.
Biết rõ Trình Quân Triết còn đang nằm dưới đất sau cánh cửa mà anh vẫn đắm chìm trong sự thân mật này, cảm giác khó chịu lúc nãy được gột rửa, thoải mái đến mức đầu ngón tay cũng tê dại như bị điện giật, khẽ cuộn lại trên vai đối phương.
Cánh cửa bị va chạm phát ra tiếng động, Trình Lẫm Châu dùng lòng bàn tay đỡ lấy để giảm chấn động cho anh, mang đến cho anh ảo giác k*ch th*ch và hỗn loạn như đang vụng trộm yêu đương.
Có lẽ là do hai ly rượu kia quá mạnh, đầu Tống Căng Úc quay cuồng, tư duy hỗn loạn trôi dạt xa xăm.
Anh nghĩ, anh đối với người này đại khái là một loại thích thú về mặt sinh lý, vượt khỏi sự kiểm soát của lý trí và cảm xúc. Nếu hai người không thể thuận lợi ở bên nhau, nếu anh sớm kết hôn với người khác, sau đó sau hôn nhân mới gặp Trình Lẫm Châu, rồi người này muốn anh lén lút yêu đương với y sau lưng chồng, có lẽ anh cũng không có cách nào từ chối.
Không chừng anh sẽ biến thành một người trong lòng chứa người khác, nhưng thân thể lại không nhịn được mà sa ngã......
Bị suy nghĩ của chính mình làm cho toàn thân nóng lên, Tống Căng Úc há miệng, cắn một cái đầy tức giận lên vai Trình Lẫm Châu.
Đều tại y. Đều là lỗi của y.
Cách mấy lớp vải tây trang, cú cắn này e rằng còn nhẹ hơn cả gãi ngứa, nụ hôn của đối phương lại dần trở nên dịu dàng, vùng da trắng nõn đó bị hôn đến đỏ tươi sống động, như cố ý để lại dấu ấn. Trình Lẫm Châu rũ mắt nhìn vào cổ áo rộng mở của anh, xoa xoa vòng eo nhỏ dưới lòng bàn tay, giọng nói khàn khàn:
"Cùng em uống hai ly, được không?"
Trong giọng y có một tia lạnh lẽo, Tống Căng Úc không nhận ra, bằng chút ý thức còn sót lại trả lời: "Vậy...... Vậy em ở đây ngoan ngoãn đợi, anh đi ra ngoài lấy."
Đối phương trầm ngâm không đáp, như là cố ý tra tấn thần kinh anh. Tống Căng Úc lại lần nữa nâng mắt, đối diện với đôi mắt sâu thẳm như biển của Trình Lẫm Châu, cảm xúc phức tạp nồng nhiệt bên trong khiến anh có chút ngây người.
"Được." Đối phương ghé sát hôn lên giữa trán anh, giúp anh sửa sang lại quần áo.
......
Nhân cơ hội này nhanh chóng sắp xếp chuyện bên ngoài, Tống Căng Úc nhận được tin tốt là Hứa Hâm Dương đã phá giải thành công điện thoại của Trình Quân Triết, tâm trạng càng thêm vui vẻ.
Anh cầm lấy chai rượu vang đỏ và ly có chân không dùng đến, trở lại phòng, Trình Lẫm Châu đang ngồi ở mép giường chờ anh, ngửa đầu như đang suy tư điều gì đó.
"Nhìn gì thế?" Tống Căng Úc đi đến trước mặt y, ngồi xuống đùi đối phương.
Trình Lẫm Châu khom lưng ôm lấy chân anh, bàn tay to rộng mạnh mẽ từ đầu gối sờ xuống mắt cá chân, xoa bóp cơ bắp mỏi nhừ vì khiêu vũ, rồi cởi giày da cho anh.
Quả nhiên.
Tất đen mỏng manh bao bọc lấy đôi chân thon dài mảnh khảnh, xương mu bàn chân càng thêm rõ ràng, sự tương phản giữa đen và trắng thật chói mắt.
"Đẹp quá." Trình Lẫm Châu v**t v* qua lại hồi lâu, bàn tay nhéo ở bắp đùi anh ra hiệu, khàn giọng thì thầm, "Muốn nhìn anh mặc loại xuyên đến tận đây."
Đôi chân mềm mại như ngọc sẽ bị bó chặt đến mức hằn vết, nhất định đẹp không sao tả xiết.
Có thể. Tống Căng Úc nghĩ, chờ em nhớ ra hết rồi thì mặc cái gì cũng được.
Trình Lẫm Châu thuận thế đẩy anh ngã ra sau, nắm mắt cá chân anh giơ lên, khép lại.
Lần này anh có chút luống cuống. Góc nhìn này quá mức rõ ràng, dáng vẻ thập phần đáng sợ, anh đỏ mặt dời tầm mắt, bị Trình Lẫm Châu nhéo cằm quay lại.
"Lần này còn muốn nôn không?" Y hỏi.
Ánh mắt Tống Căng Úc lại lần nữa rơi xuống, sức sống bừng bừng phảng phất vọt tới trước mắt, anh không trả lời, ý bảo đối phương buông mình ra, thong thả ngồi dậy.
Anh duỗi tay thử thăm dò, đầu ngón tay nhẹ nhàng cảm nhận gân xanh đang nổi lên, rồi lặng lẽ ngước mắt lên nhìn đối phương.
Ánh mắt Trình Lẫm Châu chợt tối lại.
"...... Được." Y đột nhiên nắm chặt cổ tay trắng nõn của Tống Căng Úc, lực đạo suýt mất kiểm soát, "Uống rượu trước đã."
Ly có chân vẫn là không dùng tới.
Áo sơ mi bị xé toạc, rượu vang đỏ trực tiếp đổ xuống người anh.
b* ng*c trắng nõn phập phồng, bụng dưới lõm xuống theo hơi thở, khe lưng mê người, cùng với sự mềm mại trắng muốt còn ở phía sau......
Dường như Tống Căng Úc đã trở thành dụng cụ đựng rượu chuyên thuộc về y, chứa đầy rượu màu đỏ tím và cũng chứa đầy ảo tưởng tội lỗi.
Đến cuối cùng, y thậm chí cảm thấy những giọt rượu thơm ngọt đó vốn là chảy ra từ anh, mỗi một giọt đều không lãng phí mà bị y nuốt vào miệng.
Trình Quân Triết tỉnh lại vào ngày hôm sau khi đang ở trên du thuyền của nhà mình.
Đầu đau như muốn nứt ra, đầu óc hắn trống rỗng, hoàn toàn không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra tối qua.
Cho đến khi Trình Tư Nhàn gõ cửa phòng hắn bước vào.
"Em đã uống bao nhiêu rượu, mà uống với ai vậy? Đến bây giờ mới tỉnh." Trình Tư Nhàn chống nạnh răn dạy hắn, "Nếu không phải chị sớm phát hiện rồi dặn bảo tiêu khiêng em đi thì với bộ dạng này để cậu mợ nhìn thấy còn ra thể thống gì? Còn trông chờ em tiễn khách nữa chứ."
Rượu......
Tối qua......
Tiệc sinh nhật Trình Duệ, tiễn khách......
Không xong rồi! Trực thăng!
Trình Quân Triết đột nhiên nhảy xuống giường, dùng sức đè lại vai Trình Tư Nhàn: "Anh ấy có phải lại cùng Trình Lẫm Châu ngồi trực thăng đi rồi không?!"
"Cái gì vậy?" Trình Tư Nhàn bị hắn lay đau, bất mãn hất tay em trai ra, "Em đang nói cái gì vậy? Trực thăng gì, ai?"
Trình Quân Triết không trả lời, cầm lấy điện thoại chạy vọt ra boong tàu, vừa vặn nghe thấy tiếng động khác thường từ bầu trời xa xa truyền đến.
Đầu hắn "ong" một tiếng nổ tung.
Chiếc trực thăng màu xám đậm mất kiểm soát xoay tròn, chao đảo dữ dội lên xuống trên bầu trời, tiếp theo, cánh quạt và thân máy tan rã, tách ra đâm xuống biển rộng, tạo nên sóng lớn, dầu máy lan tràn khắp mặt biển, ngọn lửa hừng hực bốc cháy.
Hai chân Trình Quân Triết mềm nhũn, quỳ sụp xuống boong tàu.
Hắn đương nhiên biết chuyện gì xảy ra.
...... Đây là do chính tay hắn làm.
Vốn dĩ hắn đã lên kế hoạch, tối qua đi gặp Tống Căng Úc, ngày hôm sau liền có thể hợp tình hợp lý đưa anh đi, sẽ không để anh lại cùng Trình Lẫm Châu ngồi trực thăng. Mà chiếc trực thăng kia là Trình Lẫm Châu lái từ khách sạn nghỉ dưỡng đến, trừ y ra không có mấy người có bằng lái, y khẳng định phải chịu trách nhiệm trả về.
Sao có thể?
Chính mình sao lại say đến mức bất tỉnh nhân sự?
Trình Quân Triết cảm thấy linh hồn bị xé toạc, cơ thể máy móc điều khiển khối thân xác này tiến về phía mép du thuyền, mưu toan lăn xuống biển bơi về phía nơi ngọn lửa đang cháy.
Trình Tư Nhàn chậm một bước đi ra ngơ ngác nhìn chằm chằm cảnh tượng trước mắt, đột nhiên bùng phát một tiếng thét chói tai xé lòng:
"—— Ba!"
Hô hấp Trình Quân Triết cứng lại, đột nhiên quay đầu: "Cái gì?"
Một chiếc ca nô trắng muốt duyên dáng lướt trên mặt biển xanh thẳm rộng lớn, nhẹ nhàng xẹt qua, theo sóng biển cuồn cuộn nhấp nhô, đôi khi chao đảo không vững.
Một con sóng ập tới, Trình Lẫm Châu từ phía sau giúp đỡ đỡ lấy tay lái, ôm trọn anh vào lòng: "Giờ không sợ nữa sao? Lúc mới lên chân còn run rẩy."
"Nói bậy." Tống Căng Úc cứng miệng, "Không có."
Trình Lẫm Châu thuần thục đè vai anh cọ cọ: "Ồ, vậy là do tối qua quá vất vả."
Tống Căng Úc dùng gót chân giẫm lên chân y.
"Giúp anh tết tóc." Anh phân phó, "Dính trên mặt khó chịu quá."
Trình Lẫm Châu ngoan ngoãn giúp anh tết tóc, Tống Căng Úc nắm lấy tay lái giảm tốc độ, cố gắng làm ca nô ổn định hơn, ngữ khí cũng trở nên dịu dàng: "Sao em biết anh muốn thử cái này?"
Anh vẫn còn hơi sợ, nhưng có Trình Lẫm Châu đi cùng thì sẽ đỡ hơn rất nhiều.
Đối phương rất đắc ý hừ một tiếng: "Em là con giun trong bụng anh mà."
"......" Nghe không ngầu chút nào.
Tống Căng Úc quay đầu lại muốn thưởng cho y một nụ hôn, bỗng nhiên trông thấy phía xa mặt biển dâng lên khói xám, tựa hồ là đã xảy ra sự cố gì. Anh gọi Trình Lẫm Châu lại xem, Trình Lẫm Châu không chút để ý quét mắt qua, không lên tiếng, tiếp tục tết bím tóc cho anh.
Anh có chút tò mò, điều khiển ca nô đến gần hơn một chút.
Xung quanh đã có những chiếc du thuyền khác tiến lại gần, bao gồm cả đội cứu hộ chuyên nghiệp trên biển, đang nhiệt tình triển khai cứu hộ. Một phần xác tàu được kéo lên khỏi mặt biển, khung xương máy móc màu xám đen trông hơi quen mắt.
Tống Căng Úc nhíu mày.
Khoan đã.
Kia hình như là ——
Anh bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía người phía sau, Trình Lẫm Châu vẫn không nhìn anh, thần sắc bình tĩnh nhìn mặt biển xa xăm. Một lát sau y khẽ thở dài một tiếng, sửa sang lại tóc mái cho anh như đang trấn an, đáy mắt ẩn ẩn lướt qua một tia khẩn trương:
"Cứu hộ đến rất kịp thời, sẽ không có người chết."
Tống Căng Úc không thể cảm thấy yên lòng, trong chớp nhoáng, anh nghĩ đến mùi xăng trên tay Trình Quân Triết tối qua.
Là tên khốn khiếp đó đã giở trò quỷ! Hắn đã động tay động chân vào chiếc trực thăng!
Nói cách khác, nếu không phải Trình Lẫm Châu đột nhiên nổi hứng dẫn anh ra biển lái du thuyền, người gặp nạn cùng chiếc trực thăng kia sẽ là y.
Trình Quân Triệt lại dám trắng trợn hãm hại y một lần nữa.
Tống Căng Úc vô cùng tức giận.
......
Gió biển thổi qua, Trình Lẫm Châu rũ mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt ngày càng tái nhợt của người trong lòng, trái tim đập thình thịch theo sóng biển cuồn cuộn lên xuống.
Y không dám nói thật với phu nhân.
Tranh đấu hào môn xưa nay vẫn luôn như vậy, huống chi trọng tâm tranh đoạt lại đặt trên bảo bối mà y tuyệt đối không thể buông tay, bất cứ thủ đoạn nào y cũng có thể dùng.
Hy vọng sẽ không dọa đến bảo bối của y.
Ghé sát lại thật cẩn thận hôn hôn đỉnh đầu anh, Trình Lẫm Châu siết chặt cánh tay, ôm anh càng thêm chặt.
...... Hy vọng anh đã biết nhưng sẽ không vì thế mà sợ hãi hoặc chán ghét y.

