Nuông Chiều Tính Xấu - Lâm Khiếu Dã

Chương 52




Chương 52: Tặng cho anh một cái hôn yêu

Trên đường trốn chạy, ngay cả cơn gió thoảng qua má cũng trở nên dịu dàng.

Hôm nay là một ngày nắng đẹp hiếm hoi ở Newell, ánh nắng lốm đốm xuyên qua những cây tùng phủ tuyết hai bên đường, tạo nên một đường phân cách ánh sáng và bóng tối trên khuôn mặt của mèo con.

Hạ Chước dứt khoát tháo phần mui của chiếc xe Jeep Wrangler, để cho cậu đứng dậy hứng gió và thoải mái hò hét.

Tóc dài của cậu được xõa tự do trên vai, áo da trên người căng lên theo gió, còn dưới, vòng eo thon gọn với những vết đỏ chi chít bị siết chặt trong dây thắt lưng của Hạ Chước.

Mỗi cái khuy kim loại thắt chặt đều thể hiện sự chiếm hữu mạnh mẽ của alpha.

Trong suốt hành trình, họ đã làm rất nhiều việc.

Chụp ảnh với tòa lâu đài mèo đang dần dần khuất xa, giúp những người chăn nuôi đuổi theo đàn cừu đang tản mát, đặt một bó hoa hồng băng lớn trước mộ của Hầu Tử, và trong khoảng lặng giữa những nụ hôn, họ chia nhau ăn một viên kẹo cưới của chính mình.

Khi Hạ Chước vừa lái chiếc Jeep Wrangler rời khỏi đường cao tốc, thì bỗng nhiên, Quý Đình Tự gọi anh: “Hướng mười giờ, dừng xe lại.”

“Đã rõ.”

Hạ Chước lập tức dừng xe lại, hỏi cậu liệu có nhiệm vụ gì không?

Ngay giây tiếp theo, một bóng hình nóng bỏng từ trên áp xuống, mèo con mở môi, nói: “Nhiệm vụ là hôn nhau trong năm phút.”

Cảm giác khi tâm ý hòa hợp và thể xác gắn kết thật đặc biệt kỳ diệu.

Chỉ cần ánh mắt họ chạm nhau, có thể bùng lên một ngọn lửa mà không ai hay biết.

Mèo con cắn vỡ viên sô cô la trong miệng, để dòng kem ngọt ngào chảy vào miệng Hạ Chước.

Hạ Chước vươn tay kéo mèo con vào lòng, nhẹ nhàng nâng cằm của cậu lên, và hôn sâu đến mức ngây ngất.

Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ xung quanh như dần dần biến mất, chỉ còn lại hai trái tim dần dần hòa quyện vào nhau trong không gian chật hẹp của chiếc Jeep Wrangler.

Khi nụ hôn kết thúc, Hạ Chước nhẹ nhàng l**m qua cánh môi mềm mại của mèo con như mọi khi.

Quý Đình Tự ngoan ngoãn chờ đợi, tim đập thình thịch như gợn sóng li ti.

“Tôi đã ăn hết kẹo rồi.”

Cậu mở miệng cho Hạ Chước xem.

Người sau thưởng cho cậu một nụ hôn như để đáp lại.

“Thích những thứ của tôi sao?”

“Ừm hứm.” Mèo con tự hào với vẻ mặt tuyên bố quyền sở hữu: “Của tôi, chỉ mình tôi mới biết nó có vị gì.”

Pheromone của AO được chứa trong các chất dịch cơ thể khác nhau, khi Hạ Chước không còn cố gắng kiềm chế nữa, Quý Đình Tự có thể nếm được hương vị của anh mọi lúc mọi nơi.

Đó là một bí mật ngọt ngào chỉ thuộc về bọn họ, là một loại mật mã mùi hương mà không ai có thể can thiệp,  nhưng chỉ cần khi nhìn nhau một cái là cả hai đều hiểu ý nhau, hơn nữa đó còn là đặc quyền riêng biệt mà Hạ Chước đã giữ gìn suốt hơn mười năm qua cho cậu. 

Quý Đình Tự không ngần ngại bày tỏ sự thích thú với món quà này, thậm chí còn kéo chiếc ô nhỏ mà Hạ Chước khó khăn lắm mới đeo vào, mỗi lần đều ngoan ngoãn ăn hết, dù có đầy lên cũng không chịu dừng lại.

“Chúng ta làm như vậy có phải là quá đáng không? Vừa mới xin nghỉ phép cho kỳ ph*t t*nh đã lại đi hưởng tuần trăng mật, rốt cuộc anh làm cách nào để tướng Howard đồng ý vậy?”

“Ông ấy quản không được em.” Hạ Chước nói.

“Hơn nữa em đã tích lũy ba năm nghỉ phép mà chưa sử dụng, chi bằng lần này nghỉ đủ luôn, chơi xong ở Las Vegas chúng ta sẽ đến Croatia, trên đường về lại ghé thăm phố núi Điền Khang. Ở cái khách sạn không cách âm đó, hái một bó kim ngân hoa xanh ngọc để làm vòng hoa cho em đeo.”

Ánh mắt Hạ Chước nhìn cậu rất nghiêm túc, như thể đang hứa hẹn một lời thề trọn đời trọn kiếp.

“Tôi muốn đi hết những nơi trong ký ức của em, để từ nay về sau mỗi đoạn ký ức của em đều có sự xuất hiện của tôi.”

Dây thần kinh của Quý Đình Tự bắt đầu rung động theo giọng nói thơ mộng của anh.

“Nghe có vẻ điên rồ đấy, Damon.”

“Điên rồ vì em là điều hiển nhiên.”

“Phiền chết đi được, sao anh lại giỏi nói những lời lãng mạn như vậy, nhanh lên! Dạy tôi một câu! Tôi cũng muốn để anh nếm thử cảm giác bị đánh bại.”

Lòng hiếu thắng của Quý Đình Tự đang khuấy động, Hạ Chước đương nhiên sẽ chiều theo, nghiêm túc suy nghĩ một lúc lâu mới thốt ra một câu:

“Tối qua em chủ động ngồi trên đùi tôi, người ngã về phía sau, đôi chân lung lay đạp lên mặt tôi, vừa cao cao tại thượng vừa khiêu khích tôi, vừa đáng thương vừa chấp nhận tôi.”

“Lúc đó tôi cảm thấy em là vị vua mà cả đời này tôi phải phục tùng.”

Anh đưa tay lên, v**t v* chóp tai nhạy cảm của mèo con đang rung rinh.

“Cục cưng, nếu em cũng yêu tôi theo cách cuồng nhiệt như vậy, tôi sẵn lòng mổ xẻ cơ thể không thống nhất của mình, lấy trái tim đang đập và những bí mật tôi luôn giữ kín để hiến dâng cho em.”

Nhưng đến lúc đó, liệu em có còn yêu tôi như bây giờ không?

Trong ánh mắt tránh né của anh thoáng lên một chút buồn bã.

Mèo con không nhận ra, mặt cậu như ánh chiều hồng bừng lên.

“Tôi hối hận rồi, Damon, không cần biết anh nói gì, kẻ bị đánh bại chắc chắn sẽ là tôi.”

Sự lãng mạn của Hạ Chước là điều không thể sao chép, nhưng lãng mạn ấy là dành riêng cho cậu.

Khi nghĩ thông điều này, cảm giác thất vọng trong lòng Quý Đình Tự đã tan biến hoàn toàn.

“Đi thôi, chúng ta phải đến cảng trước khi trời tối, Mạnh Phàm cứ tưởng chúng ta ra ngoài chơi vui mà không dẫn họ theo, lúc nãy còn la ầm lên với tôi nữa.”

“Cứ để cho cậu ấy la đi, xe đón họ đã được sắp xếp rồi, còn đến cảng trước chúng ta nữa.”

“Làm rườm rà như vậy, chi bằng ra ngoài cùng nhau cho rồi.”

“Không muốn.” Hạ Chước từ chối rất dứt khoát.

“Tôi không muốn đi cùng đường với họ, lên tàu rồi mong họ có chút ý tứ, đừng đến làm phiền em.”

Sự chiếm hữu của alpha đạt đến đỉnh điểm sau khi hai người g*** h*p, Hạ Chước chỉ muốn nhốt Quý Đình Tự trong lâu đài, không muốn cho người khác nhìn thấy cậu dù chỉ một cái. Tệ nhất là hai ngày trước, khi anh cuối cùng cũng chịu thả mèo con xuống ăn cơm, thì ở dưới vẫn còn người tụ tập rất đông.

Quý Đình Tự chẳng phải cũng như vậy sao?

Để ngăn người khác ngửi thấy mùi của Hạ Chước, cậu thậm chí còn xịt một loại thuốc khử mùi mà 800 năm cậu không thèm dùng.

Sự chiếm hữu từ một phía khiến người ta khó chịu, nhưng sự chiếm hữu từ cả hai phía lại chính là thú vui tình ái.

Quý Đình Tự cũng hôn một cái thật to trên mặt anh.

“Nè, tặng cho anh một cái hôn yêu, đừng nhốt tôi lại nhé.”

Quý Đình Tự kiêu ngạo tạm thời offline rồi, bây giờ là một mèo con ngọt ngào được Hạ Chước nuôi dưỡng bằng đường.

Chỉ cần nếm một miếng là đã ngọt ngào đến tận đáy lòng.

***

Đến chiều tối, cuối cùng họ cũng đến cảng.

Một con tàu khổng lồ màu trắng đang đậu bên bờ biển rực rỡ ánh hoàng hôn.

Hạ Chước đã bao trọn một chiếc du thuyền để đưa cậu đi hưởng tuần trăng mật, tiện thể chở theo hơn năm mươi tên nhóc từ phòng báo chí đi nghỉ dưỡng dài hạn.

Mạnh Phàm và mọi người đã lên tàu một cách tự tin, từ xa gọi với Quý Đình Tự: “Đại ca, mau lên! Nhân viên phục vụ ở đây đều là người mẫu nam s*x*! Rất nhiều luôn!”

“Người mẫu nam s*x*?”

Hai tai nhỏ của mèo con lập tức dựng đứng lên.

“s*x* đến mức nào, cho tôi xem nào.”

“Em không được phép xem.”

Hạ Chước lạnh lùng ép tai mèo con xuống.

“Tại sao!”

“Đó là dành cho họ xem, nếu em muốn xem, tối nay tôi sẽ cho em xem thoải mái.”

“Được rồi, vậy tôi muốn xem người mẫu khỏa thân!”

Hạ Chước đương nhiên chiều theo ý cậu, nắm tay cậu lên tàu.

Vừa lên boong tàu thì họ đã thấy Rosaline ôm một chú tuần lộc nhỏ màu trắng, mặt mũi cười đến mức sắp phát nổ: “Hạ tổng! Cả đời tôi làm việc thiện tích đức, được theo đại ca ăn món ngon suốt đời là điều hiển nhiên!”

Các thành viên còn lại cũng ân cần gửi những ánh mắt lén lút đến những người mẫu mà họ thích.

Chỉ có Sa Mạc Thanh là không phù hợp với cảnh tượng này, không biết bị ai chạm vào cơ bụng mà đã hoảng loạn vội vàng chạy ra ngoài, suýt chút nữa đã biến thành đại bàng bay lên trời.

Mọi người cười nghiêng ngả, Quý Đình Tự cũng không nhịn được cười, sợ rằng em trai không chịu nổi mà rơi xuống biển.

“Thử cái này đi, vừa mới câu lên.”

Hạ Chước đưa cho cậu một ly mực sống tươi ngon, còn đang nhảy múa trong chén nước chấm, một miếng vào miệng vừa giòn vừa ngọt, ngon đến mức mèo con nhíu mày lại.

“Mẹ ơi, quá đã luôn!”

Hạ Chước biết cậu thích món này, liền dẫn cậu ăn liên tiếp mấy món khác, cho đến khi bỗng nhiên phía sau vang lên một giọng hỏi lạ: “A Chước?”

“Hửm?” Quý Đình Tự nghi hoặc quay đầu lại, trong miệng vẫn còn ngậm một nửa con sò điệp lớn, thì thấy một omega xinh đẹp hình dáng thanh thoát đứng sau lưng họ, ánh mắt nhìn Hạ Chước đầy tình cảm.

Còn lấy ra một chiếc khăn tay, rất tự nhiên muốn giúp anh lau đi vết nước sốt ở khóe miệng.

Quý Đình Tự lập tức nghĩ đến mấy từ:

Wow~ có chuyện hay rồi~

Lời của tác giả:

Mèo con: Tôi đang đi hưởng tuần trăng mật, mà quá nhiều người đến gây sự.

Jeff: Chúc các chị em ngày 20/10 vui vẻ hạnh phúc :*


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.