Mẹ Kế Xóa Nhầm Hợp Đồng 700 Tỷ

Chương 9




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 9 miễn phí!

Chương 8

Chín giờ sáng hôm sau, phòng họp công ty.

Khi tôi đẩy cửa bước vào, bên trong đã ngồi kín người.

Mấy lão thành trong hội đồng quản trị đều có mặt, còn có một số đại diện cổ đông.

Luật sư ngồi cạnh tôi, trước mặt đặt hồ sơ.

Bố là người lên tiếng trước, giọng khàn đi:

“Hôm nay gọi mọi người tới là vì có một vài chuyện gia đình cần nói rõ.”

Mẹ kế đột nhiên bật khóc:

“Tiểu Hòa, mẹ xin lỗi con. Hôm đó mẹ không nên format máy tính của con. Nhưng con cũng không thể làm vậy được, con đang ép bố con vào đường cùng…”

Tôi nhìn bà ta, không nói gì.

Các thành viên hội đồng quản trị xì xào bàn tán.

Hạ Hạo đứng dậy, hắng giọng:

“Các chú các bác, hôm nay mọi người đều có mặt, có vài lời cháu phải nói rõ.”

Nó đi tới giữa phòng họp, chỉ vào tôi:

“Chị tôi, Thẩm Hòa, mấy năm nay luôn làm trong công ty, chỉ giữ chức quản lý nhỏ. Chúng tôi đều tưởng chị ấy an phận. Kết quả thì sao?”

Nó dừng một chút, nâng giọng:

“Chị ấy trộm tài liệu cốt lõi của công ty rồi bán cho đối thủ cạnh tranh! Dự án chúng ta mất tháng trước chính là do chị ấy giở trò!”

Phòng họp lập tức náo loạn.

Có người đứng dậy:

“Hạ Hạo, chuyện này không thể nói bừa!”

Hạ Hạo cười lạnh:

“Cháu không nói bừa. Cháu đã điều tra rồi. Thời điểm dự án đó chuyển sang bên kia đúng vào mấy ngày chị ấy rời công ty. Hơn nữa người phía đối tác làm việc cùng chính là đội ngũ Shelly của chị ấy!”

Tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi.

Mẹ kế lau nước mắt:

“Tiểu Hòa, mẹ biết con hận mẹ, nhưng con sao có thể làm vậy? Đây là tâm huyết cả đời của bố con mà…”

Bố mặt mày tái xanh, nhìn chằm chằm tôi:

“Mày có gì muốn nói?”

Khóe miệng Hạ Hạo mang theo nụ cười, trong mắt toàn là đắc ý.

Tôi đứng dậy, đi tới phía trước phòng họp.

“Nói xong chưa?”Hạ Hạo sững lại.

Tôi nhìn các thành viên hội đồng quản trị đang ngồi đó:

“Hạ Hạo nói tôi trộm tài liệu công ty bán cho đối thủ cạnh tranh. Vậy tôi hỏi một câu, đối thủ cạnh tranh đó là ai?”

Hạ Hạo buột miệng:

“Tập đoàn Lưu thị!”

Tôi cười.

“Dự án mà Lưu thị ký tháng trước, người phụ trách là ai, mọi người biết không?”

Không ai nói gì.

Tôi lấy điện thoại ra, mở một email rồi đưa cho một vị cổ đông bên cạnh.

Ông ấy cúi đầu xem, sắc mặt thay đổi.

“Cái này… đây là…”

Tôi nhìn ông ấy:

“Đó là thư mời hợp tác do Tập đoàn Lưu thị gửi tới. Họ chỉ định tôi dùng thân phận Shelly để điều hành dự án đó. Thời gian là một tháng trước.”

Phòng họp yên tĩnh.

Nụ cười trên mặt Hạ Hạo cứng đờ.

Tôi nhìn nó:

“Vừa rồi cậu nói tôi bán tài liệu cho Lưu thị? Dự án của Lưu thị vốn dĩ là do tôi làm. Đồ của chính tôi, tôi cần trộm sao?”

Hạ Hạo há miệng.

Mẹ kế đột nhiên the thé:

“Vậy tại sao cô không nói sớm? Cô cố ý!”

Tôi nhìn bà ta:

“Tôi đã nói rồi. Tôi nói tôi là Shelly, hợp đồng nằm trong laptop của tôi. Các người có tin không?”

Mẹ kế nghẹn họng.

Bố đứng dậy, tay chống lên mặt bàn, khớp ngón tay trắng bệch.

“Rốt cuộc mày muốn thế nào?”

Tôi quay lại chỗ ngồi, cầm phần hồ sơ kia đặt trước mặt ông.

“Đây là di chúc của ông ngoại. Bố nhìn cho rõ cổ phần được chia thế nào.”

Bố cúi đầu xem, sắc mặt dần dần trắng bệch.

Luật sư đứng dậy:

“Theo di chúc, cô Thẩm Hòa sở hữu sáu mươi phần trăm cổ phần công ty. Ông Hạ chỉ là người đứng tên thay. Trong thỏa thuận đứng tên thay có một điều khoản: nếu ông Hạ có hành vi gây tổn hại tới lợi ích công ty, cô Thẩm Hòa có quyền thu hồi toàn bộ cổ phần.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.