Lụy Tình, Luỵ Đến Giec Chec Người Tình - Tuyển Tập Án Sinh Tử 21

Chương 4




Công việc đầu tiên của tôi là nhân viên giao hàng.

 

Phương Húc là người thầy dẫn dắt tôi.

 

Anh ta có lẽ thấy tôi là con gái nên rất chăm sóc tôi, có kiện hàng lớn nào cũng chủ động giúp tôi bê, giúp tôi giao, dẫn tôi đi làm quen đường xá. Khi tôi gặp phải khách hàng vô lý cũng là anh ta đứng ra bênh vực tôi, bị ông chủ mắng chửi, cũng là anh ta đứng ra bảo vệ tôi.

 

Lúc đó anh ta 20 tuổi, trẻ trung khỏe mạnh, ngoại hình cũng không tệ.

 

Hơn nữa, hoàn cảnh của anh ta cũng rất đáng thương.

 

Nhà Phương Húc có hai anh em trai, anh trai bị tai nạn xe hơi qua đời, để lại rất nhiều nợ nần, cha mẹ già yếu, không đủ sức trả nợ. Anh trai còn để lại một đứa cháu nhỏ, chị dâu không chịu nổi gánh nặng đã bỏ đi. Anh ta không còn cách nào khác, đành phải bỏ học, một mình đến Giang Thành lập nghiệp.

 

Tháng nào anh ta cũng là "vua đơn hàng", tiền kiếm được đều gửi về nhà trả nợ.

 

Phương Húc uống nước lã, ăn bánh bao nguội, tối ngủ gầm cầu, ngủ công viên, dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó, là một người đàn ông rất tốt.

 

Chúng tôi cứ thế thu hút lẫn nhau, cũng có thể nói là cùng cảnh ngộ nương tựa vào nhau.

 

Nhưng ba năm sau, khi các khoản nợ của chúng tôi gần như đã trả hết, anh ta lại đề nghị chia tay tôi.

 

Phương Húc nói gia đình đã sắp xếp cho anh ta đi xem mắt, đối phương là một cô gái tốt, không chê nhà anh ta nghèo.

 

Tôi khóc nói: "Em cũng không chê mà."

 

Anh ta cũng khóc nói: "Nhưng anh không muốn mệt mỏi như vậy nữa, muốn kết hôn thì phải mua nhà, kết hôn rồi thì phải sinh con, anh muốn nghỉ ngơi một chút, anh mệt quá rồi."

 

Cô gái đó nhà khá giả, là con một, Phương Húc có thể đến đó ở rể.

 

Còn tôi, là một cái hố không đáy, tôi thậm chí còn nghĩ đến việc sau khi trả hết nợ sẽ đi học đại học.

 

Phương Húc nói anh ta không dám tưởng tượng cuộc sống sau khi kết hôn với tôi, anh ta không có mưu cầu gì khác, chỉ muốn có một chiếc giường có thể ngủ một giấc thật ngon.

 

"Thế là, anh ta về quê, từ đó, chúng tôi không bao giờ liên lạc nữa.”

 

"Còn tôi, tiếp tục làm việc, tiếp tục trả nợ, trả xong nợ, thì tiết kiệm tiền học phí, tiết kiệm đủ tiền học phí thì đi học đại học, vừa đi học, vừa đi làm thêm kiếm tiền sinh hoạt phí.”

 

"Năm đó tôi 23 tuổi, tuy rất mệt mỏi, nhưng tôi vẫn cảm thấy cuộc sống này còn có hy vọng."

 

8

 

"Sau đó, tôi gặp Vương Thần, một cậu sinh viên đại học cùng làm thêm ở quán trà sữa; trong lúc thuê nhà nghỉ hè, tôi quen Hà Vũ, người vừa tốt nghiệp đại học đi làm; trong kỳ nghỉ đông, khi làm mascot ở khu vui chơi, tôi tình cờ gặp Trần Hướng Nam, người bản địa ở Giang Thành; lúc làm ca đêm ở cửa hàng tiện lợi 24 giờ, tôi vô tình gặp được đồng hương là Triệu Nghiêm."

 

"Quen Vương Thần không bao lâu, trong một lần cậu ta đưa tôi đi ăn cùng bạn bè, có người hỏi tuổi của tôi, tôi không giấu giếm. Có lẽ cậu ta cảm thấy quá mất mặt, dù sao thì tôi cũng hơn cậu ta 5 tuổi."

 

"Không lâu sau, cậu ta nghỉ việc ở quán trà sữa. Tôi biết cậu ta có ý gì, nên cũng không làm phiền nữa, chỉ đem trả lại hết những món quà cậu ta đã tặng tôi."

 

"Tôi và Hà Vũ thuê chung một căn hộ. Sau khi xác định quan hệ yêu đương không lâu, anh ta đòi hỏi tôi 'chuyện đó', tôi không từ chối. Nhưng sau đó, anh ta phát hiện tôi không còn là trinh nữ, cảm thấy lấn cấn trong lòng, rồi cứ thế lẳng lặng dọn đi."

 

"Trần Hướng Nam là một kẻ 'mamaboy'. Trước khi chính thức quen nhau, anh ta đã đưa tôi về gặp mẹ. Đại ý là nếu mẹ anh ta chấp nhận tôi thì chúng tôi sẽ qua lại, còn không thì sẽ không bắt đầu. Ban ngày tôi đi làm kiếm tiền, tối đến nhà anh ta làm việc nhà, nấu cơm rửa bát, quét nhà giặt giũ."

 

Nói đến đây, tôi thật sự sắp khóc đến chết: "Tôi không hề ngại làm bảo mẫu cho anh ta hay cho cả nhà anh ta, tôi chỉ mong họ có thể chấp nhận tôi. Tôi quá khao khát có một mái nhà. Nhưng mẹ anh ta vẫn ghét bỏ tôi. Bà ta nói, dù bà ta có làm khó tôi thế nào, tôi cũng cố gắng vượt qua, không phải vì tôi yêu anh ta bao nhiêu, mà là vì tôi có ý đồ với gia đình anh ta."

 

"Anh ta nói mẹ anh ta không thích tôi, anh ta không thể làm trái ý mẹ."

 

"Lúc đó tôi còn nói: 'Bà ta không thích điểm nào ở em, em có thể sửa mà'."

 

"Anh ta nói: 'Mẹ anh chỉ muốn anh tìm một cô gái bản địa hiền lành, tử tế. Tìm con gái tỉnh lẻ rủi ro cao lắm'."

 

"Sau này, tôi đã hiểu ra, người nhỏ tuổi hơn thì chê tôi già, người học đại học thì chê tôi không còn trinh trắng, người bản địa thì chê tôi là dân ngoại tỉnh. Vì vậy, tôi chỉ có thể tìm một người đàn ông lớn tuổi hơn tôi, học thức kém hơn tôi, và còn là đồng hương. Đúng lúc này, Triệu Nghiêm xuất hiện."

 

"Anh ta quen anh trai tôi, làm ăn buôn bán nhỏ vặt vãnh. Trước đây chúng tôi từng gặp nhau vài lần. Cùng ở nơi đất khách quê người, anh ta cũng có cảm tình với tôi. Anh ta thậm chí còn nói có thể chu cấp cho tôi học đại học, bảo tôi đừng vất vả như vậy, cứ yên tâm học hành, sau này tốt nghiệp rồi báo đáp anh ta sau."

 

"Để cảm ơn sự chăm sóc và tin tưởng của anh ta, để báo đáp việc anh ta không chê bai tôi, để anh ta yên tâm, tôi thậm chí đã đề nghị chúng tôi có thể đi đăng ký kết hôn trước, để chứng tỏ rằng sau này nếu tôi tốt nghiệp, thành đạt, tôi cũng tuyệt đối không phụ bạc anh ta. Nhưng anh ta không đồng ý."

 

"Anh ta cười nói: 'Chơi bời thì được, anh cũng không ngại cho em chút tiền, chứ ai lại muốn rước của nợ về nhà?'"

 

"Anh ta tỏ vẻ áy náy: 'Xin lỗi em gái, anh chỉ nghĩ em yêu đương nhiều như vậy, chắc là loại dễ dãi. Nói thật cho em biết nhé, vợ anh sắp sinh rồi. Nếu em chịu, em ngủ với anh, anh cho em tiền. Nể tình anh trai em, anh chắc chắn sẽ cho em nhiều hơn những đứa khác'."

 

9

 

"Có lẽ, Triệu Nghiêm không phải là người đàn ông tôi yêu thật lòng nhất, nhưng chắc chắn là người khiến tôi suy sụp nhất."

 

"Tôi đã nghĩ rằng mình đã hạ tiêu chuẩn chọn đàn ông xuống mức thấp nhất rồi, vậy mà, ngay cả loại đàn ông này cũng chỉ đang đùa bỡn tôi."

 

"Khoảng thời gian đó, tôi dường như mất hết niềm tin vào thế giới."

 

"Cả người tôi suy sụp đến thảm hại, không đi làm thêm nữa, lên lớp cũng uể oải, thậm chí cơm cũng chẳng buồn ăn, cả người gầy rộc đi trông thấy."

 

"Đúng lúc này, giáo sư Thẩm xuất hiện. Thầy ta để ý thấy tôi lên lớp không còn chăm chú như trước, con người cũng không còn tích cực như xưa."

 

"Thầy đã khai sáng, động viên tôi, khiến tôi một lần nữa nhìn thấy hy vọng, cảm nhận được sự tốt đẹp của thế gian."

 

"Tôi yêu thầy Thẩm, tuyệt đối không phải là ngẫu nhiên, mà là tất yếu."

 

"Bởi vì, hai mươi mấy năm qua, chưa từng có ai quan tâm và yêu thương tôi như vậy."

 

"Thầy Thẩm hơn tôi 20 tuổi, thời trẻ từng kết hôn một lần. Sau đó vợ cũ của thầy muốn ra nước ngoài, xung đột với kế hoạch cuộc đời của thầy, nên họ đã ly hôn."

 

"Hai đứa con đều theo vợ cũ ra nước ngoài, từ đó, thầy ta dành toàn bộ thời gian cho công việc."

 

"Tôi rất ngưỡng mộ thầy Thẩm. Thầy học thức uyên bác, con người chính trực lại khiêm tốn, làm việc nghiêm túc, có trách nhiệm, có lý tưởng và hoài bão."

 

"Ở bên thầy, tôi cảm thấy mình học hỏi được rất nhiều điều."

 

"Nhưng thầy ta nói: 'Anh cảm thấy ở bên em, anh thật bẩn thỉu'."

 

"'Anh hơn em 20 tuổi, thừa sức làm cha em rồi, vậy mà anh lại vô liêm sỉ thèm muốn tuổi xuân của em, hưởng thụ cơ thể trẻ trung này của em'."

 

"'Anh đã thử tự dối lòng mình, trên đời này có biết bao nhiêu mối tình lệch tuổi, thêm chúng ta một cặp cũng chẳng sao. Nhưng anh không thể vượt qua được rào cản tâm lý của chính mình, bởi vì anh hiểu rõ hơn bất kỳ ai, thứ anh yêu, thứ anh hưởng thụ, thứ anh thèm muốn chính là tuổi xuân trẻ hơn anh 20 mấy năm này của em'."

 

"'Anh không muốn làm một kẻ bẩn thỉu'."

 

"'Anh không muốn cả đời mình nỗ lực phấn đấu, cuối cùng lại vì thèm muốn một cơ thể trẻ trung mà mang tiếng xấu vĩnh viễn'."

 

Tôi lấy hai tay che mặt, nức nở nói: "Nghe đủ chưa? Cứ bóc tách hết tất cả vết sẹo trong lòng một con người, nhìn máu mủ bên trong chảy ra, các anh có thấy hả hê không?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.