Không Nên Hôn Nhẹ Đối Thủ - Vi Nhị Trúc

Chương 13




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 13 miễn phí!

Người phụ nữ ấy vẫn như mọi khi, diện bộ Tây phục chỉnh tề, phẳng phiu, toát lên vẻ sắc sảo trên từng đường nét gương mặt. Cô liếc nhìn đống hỗn độn nơi xảy ra sự cố, đôi môi đỏ khẽ mím lại, rồi đưa tay chạm vào cổ tay Lâm Tễ – nơi nàng đang ra sức níu chặt lấy góc áo cô.

Sợ bị từ chối, Lâm Tễ càng nắm chặt hơn, bàn tay còn lại cũng chộp luôn lấy mu bàn tay của Đào Tri Vi. Nàng hạ thấp giọng nài nỉ: "Em chỉ có thể tìm chị thôi, ở đây em chẳng quen biết ai cả!"

"Chị còn có việc phải xử lý." Đào Tri Vi nói vậy, nhưng động tác lại chẳng có vẻ gì là vội vã, trái lại còn khá nhàn nhã, dường như đang chờ đợi xem phản ứng tiếp theo của Lâm Tễ sẽ là gì.

"Chị đến đây xử lý việc gì cơ chứ?" Lâm Tễ đời nào tin mấy lời đó, "Chẳng lẽ Đào gia của các chị sa sút đến mức phải tìm đến mấy cái triển lãm trang sức nhỏ lẻ này để bàn chuyện làm ăn à?"

Đào Tri Vi cũng chẳng buồn để tâm đến mấy tính từ khó nghe của Lâm Tễ, cô dường như đã dần quen với cái thói ăn nói ngông cuồng của cô nàng này.

"Đã muốn nhờ vả mà lời lẽ như vậy sao? Em tưởng chị là chân chạy việc cho em chắc?"

Vụ đổ rượu vang chỉ là một khúc nhạc đệm ngắn ngủi, phía sau các đôi tình nhân vẫn đang hào hứng tham gia hoạt động. Lâm Tễ hoàn toàn không muốn hòa mình vào không khí đó, nàng kéo Đào Tri Vi vào một góc khuất vắng vẻ.

"Sao chị không bảo là em xui xẻo đi? Cứ gặp chị là em lại vướng vào một đống phiền phức!"

"Đây là thái độ của người đang cầu xin sự giúp đỡ đấy à?" Đào Tri Vi rũ mắt nhìn vệt rượu đỏ đang loang rộng trên ngực áo Lâm Tễ, rồi thản nhiên dời tầm mắt đi chỗ khác.

"Em xin chị đấ..." Lâm Tễ lập tức xuống nước, cực kỳ biết thời thế. Nàng lôi cái chiêu làm nũng với chị cả ở nhà ra dùng, thậm chí còn cố ý ưỡn ngực để lộ rõ vết bẩn: "Áo quần thành ra thế này thì em mặt mũi nào mà nhìn ai nữa. Nể tình giao hảo bấy lâu giữa hai nhà, chị giúp em một lần này thôi?"

Vệt rượu đỏ suýt chút nữa quẹt vào ống tay áo của Đào Tri Vi. Cô khẽ né tay ra, không hẳn là sợ bẩn, mà chỉ đơn giản là muốn tránh đi một vài vị trí nhạy cảm không cần thiết.

Người phụ nữ cởi chiếc áo khoác Tây phục đưa cho Lâm Tễ, rồi gọi điện cho tài xế bảo mang một bộ đồ dự phòng trên xe vào. Lâm Tễ khoác ngược chiếc áo ra phía trước để che chắn, nghe thấy tiếng phản hồi từ đầu dây bên kia, nàng nhỏ giọng hỏi thêm: "Có váy không? Em muốn mặc váy xinh cơ."

Đào Tri Vi dành cho nàng một ánh nhìn với thần sắc vô cùng phức tạp. Lâm Tễ biết ý ngậm miệng lại, lẳng lặng tìm một chỗ gần đó ngồi xuống. Đào Tri Vi đứng chắn trước mặt nàng, trong lúc chờ tài xế mang đồ đến, cả hai không nói thêm câu nào.

Lâm Tễ lén lút quan sát cô, chỉ sợ sơ sẩy một chút là sẽ chạm phải ánh mắt của Đào Tri Vi. Đây là lần thứ hai Lâm Tễ nghiêm túc quan sát người phụ nữ này. Vì Đào Tri Vi đang khoanh tay đứng quay lưng về phía mình nên Lâm Tễ không thấy rõ mặt, chỉ thấy một tấm lưng thẳng tắp, chiếc cằm khẽ hếch lên đầy kiêu hãnh. Khí chất cao quý toả ra từ cô mang theo một áp lực khiến người khác không dám lại gần.

Mùi hương nước hoa cúc cam (chamomile) vương trên chiếc áo khoác đã phần nào làm tan bớt vẻ lạnh lùng trên người Đào Tri Vi.

"Em vừa thấy gian hàng của Đào thị, một triển lãm nhỏ thế này mà chị cũng đích thân tới sao?" Để xua tan bầu không khí lúng túng khi phải đứng chờ tài xế, Lâm Tễ đành tìm chủ đề trò chuyện.

"Ban tổ chức là bạn chị, chị đến ủng hộ thôi." Đào Tri Vi dứt khoát trả lời.

"Hóa ra là vậy..." Lâm Tễ lẩm bẩm. Chẳng trách Lâm gia còn không thèm để mắt tới buổi triển lãm này mà Đào gia lại tham dự. Hóa ra là nợ ân tình, ngay cả người lạnh nhạt như Đào Tri Vi cũng không tránh khỏi. Mà chắc chắn mối quan hệ giữa họ phải rất tốt, vì theo hiểu biết của nàng, nếu không thân thiết thì Đào Tri Vi đời nào thèm để ý đến lời mời của ai.

Đào Tri Vi nhìn về phía nàng, Lâm Tễ ngẩn ra một giây rồi nhận ra cô đang đợi câu trả lời về lý do nàng có mặt ở đây.

"Em có thiệp mời thì đến thôi, xem mấy triển lãm nhỏ thế này để tìm hiểu xu hướng thị hiếu của đại chúng ấy mà."

Có lẽ vì mùi hương cúc cam quá dễ chịu, Lâm Tễ vô thức rúc sâu hơn vào chiếc áo khoác. Hành động này lọt vào mắt Đào Tri Vi, khiến khóe miệng cô khẽ nhếch lên nhưng không có phản ứng gì đặc biệt. Ngay sau đó, như nhớ ra điều gì, cô lại cầm điện thoại nhắn tin cho tài xế, dặn mua thêm mấy chiếc kẹp tăm màu đen mang vào.

Cuối cùng quần áo cũng được đưa đến. Chị tài xế hớt hải chạy vào, tóc mái lòa xòa vì vội vã.

"Thưa Tổng giám đốc, quần áo của cô đây ạ."

Đào Tri Vi khẽ gật đầu, nói một câu "Vất vả cho chị rồi", rồi cầm lấy túi trang phục đưa cho Lâm Tễ.

"Người ta chạy hụt hơi thế kia mà cũng chẳng biết lấy cho người ta ly nước trái cây. Đúng là chẳng biết thương hoa tiếc ngọc, chẳng biết quan tâm nhân viên gì cả." Lâm Tễ thấp giọng lầm bầm.

Thấy Đào Tri Vi đang quan sát mình, Lâm Tễ mất tự nhiên hắng giọng một cái, cởi chiếc áo khoác đang mượn ném trả cho cô rồi nhanh chân chạy vào phòng vệ sinh gần đó.

Vài phút sau, Lâm Tễ bước ra. Bộ đồ của Đào Tri Vi mặc trên người nàng rõ ràng là quá rộng. Nàng vẫn đang đi đôi giày da nhỏ, trông chẳng hề ăn nhập với chiếc quần Tây. Gấu quần bị nàng xắn lên lộn xộn, áo sơ mi thì mặc lùng bùng như trẻ con mặc trộm đồ của người lớn.

Đào Tri Vi nhìn nàng từ xa với vẻ thong dong. Gương mặt Lâm Tễ hiện rõ sự không hài lòng, chiếc áo khoác Tây phục nàng không thèm mặc mà cứ treo trên cánh tay.

"Chị biết là lấy đồ cho em mặc mà không bảo người ta lấy bộ nào nhỏ hơn một chút à?"

"Trên xe chỉ dự phòng đồ của chị, không có đồ cho người thấp bé."

"Em không hề thấp nhé! Nhón chân lên là em cao gần bằng chị rồi đấy." Lâm Tễ không chịu thua, lập tức nhón chân đứng trước mặt cô, nhưng vì đứng không vững nên đôi chân cứ lảo đảo qua lại.

Đào Tri Vi phát phiền vì cái sự tăng động của nàng, cô khẽ nghiêng đầu sửa lại mái tóc: "Vẫn còn kém một đoạn đấy."

Lâm Tễ cắn môi, định tiếp tục tranh hùng thì chiếc áo khoác trên tay suýt chút nữa rơi mất, nàng vội vàng cúi xuống chụp lấy.

Đào Tri Vi không định ở lại lâu hơn, nhưng nhìn dáng vẻ quẫn bách của Lâm Tễ, cô vẫn nắm lấy cổ tay nàng kéo ngược vào phòng vệ sinh.

"... Chị làm cái gì thế?" Lâm Tễ rất khó lý giải hành động của Đào Tri Vi, cũng giống như việc nàng chẳng bao giờ đoán được câu tiếp theo người phụ nữ này sẽ thốt ra lời khó nghe nào để chặn họng mình vậy.

"Giúp em chỉnh lại quần áo cho tử tế."

"Biết là đồ của chị rồi, cũng không cần phải nhấn mạnh thế đâu..." Lâm Tễ ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ.

Người phụ nữ tiến lại sát gần nàng, đôi tay từ phía sau vòng qua, túm gọn phần vải thừa của chiếc áo sơ mi lùng bùng rồi kéo căng về phía sau lưng. Lâm Tễ có thể cảm nhận rõ hơi thở nóng rực của cô phả vào sau gáy mình; da thịt ngứa ngáy mà lòng cũng râm ran. Nàng mất kiên nhẫn rụt cổ lại, vô tình quay đầu ra sau, khiến đôi môi lướt nhẹ qua gò má của người phụ nữ ấy.

Chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, Đào Tri Vi không có phản ứng gì, cứ như thể cô chẳng hề hay biết. Nhưng Lâm Tễ thì khác, sự tiếp xúc vô ý này khiến nàng càng thêm đỏ mặt tía tai.

"... Làm sao để giữ chặt nó lại đây?" Lâm Tễ lắp bắp hỏi.

"Lúc nào em cũng tìm cách bắt chuyện một cách gượng gạo để giảm bớt sự lúng túng như thế này sao?" Đào Tri Vi không trả lời thẳng, chỉ giơ những chiếc kẹp tăm màu đen trong tay lên ra hiệu.

Lâm Tễ bừng tỉnh: "Thế sao vừa nãy chị không đưa thẳng cái kẹp cho em là xong."

"Vì lúc nãy chị đã lỡ đánh giá cao chiều cao và vóc dáng của em rồi." Đào Tri Vi nhàn nhạt đáp.

Lâm Tễ lại một lần nữa nếm quả đắng, nàng mím môi không nói tiếp nữa. Nghĩ bụng mình đang mặc đồ của chị ta nên thôi thì đại nhân không chấp tiểu nhân, cứ coi như báo đáp ân tình, nàng tạm thời không thèm tính toán. Nhưng chỉ được ba giây, Lâm Tễ vẫn không thể nuốt trôi cơn giận này.

"Tại sao chị nói chuyện với em lúc nào cũng phải đối chọi gay gắt thế?"

"Đối chọi gay gắt sao?" Đào Tri Vi khẽ vê lớp vải áo nơi cổ sơ mi của Lâm Tễ, như một sự ám chỉ đầy ẩn ý: "Chị giúp em, cho em mượn đồ, giờ còn giúp em sửa lại áo quần cho vừa vặn, vậy mà em vẫn nói chuyện với chị theo kiểu châm chọc thế à?"

"Em đang nói chị là kiểu người khẩu thị tâm phi, miệng cứng lòng mềm ấy." Lâm Tễ phản bác: "Chị cứ như vậy thì chẳng ai nhớ đến cái tốt của chị đâu, ít nhất là em, mỗi lần nghĩ đến chị em đều chẳng thấy vui vẻ gì."

Đào Tri Vi không hề mắc mưu, ngược lại còn khẽ nhếch môi hỏi ngược lại: "Thật sao? Thế em đã lén lút nghĩ đến chị bao nhiêu lần rồi?"

Tác giả có lời muốn nói:

Lâm Tễ: "Gì cơ? Cái gì mà lén lút nghĩ đến chị?"

Cãi nhau thì cứ việc tranh luận rạch ròi đi, có thể đừng có đột ngột chuyển sang tông giọng tán tỉnh như thế được không? 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.