Gả Cho Vương Gia Ngốc - Ái Hát Băng Khả Khả

Chương 4




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 4 miễn phí!

Chương 4:

Mọi người còn chưa kịp phản ứng, Tiêu Doãn Hành đã đấm một quyền vào mặt Phụ thân ta.

 

Hắn từng luyện võ, một quyền này không hề thu lại lực đạo, trực tiếp đánh văng người ta khỏi chỗ ngồi.

 

Phụ thân ta nằm dưới đất r*n r* đau đớn, nhưng không một ai trong sảnh dám đến đỡ ông ta dậy.

 

Cả đám người lập tức quỳ rạp xuống đất: "Xin Vương gia bớt giận!"

 

Chỉ có Vân Nghê có vẻ không phục, lẩm bẩm oán trách: "Sao lại có thể đánh người..."

 

Nàng ta chưa kịp nói hết câu đã bị mẹ kế (Trần thị) bên cạnh bịt miệng, ấn đầu cúi rạp xuống đất.

 

Tiêu Doãn Hành "hừ" một tiếng, kéo tay ta đi thẳng ra ngoài.

 

"Nương tử, chúng ta sẽ không bao giờ ăn cơm với người xấu nữa, chúng ta về nhà thôi!"

 

Mãi đến khi ngồi lên xe ngựa, ta mới hoàn hồn.

 

Ta nắm lấy tay Tiêu Doãn Hành nhìn ngang ngó dọc.

 

Giọng nói của hắn vang lên từ trên đỉnh đầu, có chút dè dặt: "Nương tử, A Hành có phải đã gây chuyện rồi không?"

 

May quá.

 

Tay không bị thương.

 

Ta thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu nhìn hắn.

 

Hắn liền xoa xoa giữa hai hàng lông mày của ta, tủi thân nói: "Nương tử không vui, chẳng hề cười chút nào."

 

Cười?

 

Tiêu Doãn Hành nhắc nhở ta.

 

Ta nghĩ đến bộ dạng chật vật nằm trên đất, giận mà không dám nói của Phụ thân, không khỏi bật cười thành tiếng.

 

Cứ cười mãi, cười đến mức ngã vào trong lòng Tiêu Doãn Hành.

 

Tiêu Doãn Hành chưa từng thấy ta như vậy, luống cuống ôm lấy ta, dỗ dành một cách lộn xộn:

 

"Nương tử đừng giận A Hành có được không?"

 

"A Hành chỉ muốn bảo vệ Nương tử, vì quá nóng vội nên mới ra tay."

 

"Ta thề, sau này sẽ không đánh..."

 

"Ta không giận." Ta dừng lại, nhịn không được cong khóe môi với hắn, "A Hành, ta thật sự rất vui."

 

Ta chưa từng tưởng tượng ra một cảnh tượng như thế này.

 

Cũng không ngờ lại có người chịu vì ta mà ra tay.

 

Dùng cách trực tiếp nhất để dạy dỗ người Phụ thân mà ta oán hận đã lâu nhưng lại không thể làm gì được.

 

Không ngờ rằng, nhìn thấy ông ta phải chịu một quyền như thế, lòng ta lại cảm thấy hả hê đến vậy.

 

Thậm chí còn thầm nghĩ: Đánh mạnh hơn nữa, mạnh hơn nữa.

 

Tiêu Doãn Hành nghiêng đầu, có chút không tin ta.

 

"Thật sao?"

 

Ta thành thật, chân thành gật đầu: "Thật."

 

Thấy hắn vẫn chưa tin, ta chủ động ghé lại, hôn nhẹ lên môi hắn:

 

"Thế này chàng tin chưa?"

 

"Ta thật sự rất mừng."

 

Mặt hắn lập tức đỏ bừng, ánh mắt lúng túng đảo quanh: "Vậy A Hành như thế này, có được xem là bảo vệ Nương tử rồi không?"

 

--- Chương 4 ---

 

 

Bộ dạng e thẹn của Tiêu Doãn Hành thật sự quá đỗi đáng yêu.

 

"Tính." Ta lại nhịn không được hôn hắn một cái, "Cho nên đây là phần thưởng dành cho chàng."

 

Mắt Tiêu Doãn Hành sáng lên, dính sát vào ta: "Vậy A Hành còn muốn nữa."

 

Hắn ôm ta ngồi trên đùi mà hôn.

 

Chẳng mấy chốc, hắn lại dựa vào vai ta r*n r* khe khẽ.

 

Ta nhận ra sự thay đổi của hắn, ghé sát tai hắn dịu dàng hỏi: "A Hành còn muốn có thêm nhiều phần thưởng hơn nữa không?"

 

Tiêu Doãn Hành "Ưm" một tiếng, "Là loại giống như sáng nay sao Nương tử?"

 

Ai nói vị Vương gia này ngốc chứ? Chẳng phải là vừa chỉ đã hiểu sao?

 

Ta nhẹ cắn vành tai hắn: "Nhiều hơn buổi sáng nữa cơ, chúng ta viên phòng được không?"

 

Vừa dùng qua bữa tối, Tiêu Doãn Hành đã quấn lấy ta đòi phần thưởng.

 

A Cửu đứng bên cạnh không hiểu mô tê gì.

 

Thấy Tiêu Doãn Hành phấn khích, y nghĩ rằng đó lại là trò vui nào đó, bèn mở miệng hỏi như thường lệ:

 

"Phần thưởng gì mà khiến Vương gia vui vẻ đến thế ạ?"

 

"Phần thưởng chính là Vương phi muốn cùng ta... Ức ức ức!"

 

Ta lập tức bịt miệng hắn lại, đỏ mặt kéo hắn vào tẩm điện.

 

"Vương gia, chuyện này là bí mật giữa hai chúng ta, không thể tùy tiện nói với người khác đâu, biết chưa?"

 

Ta đang chuyên tâm nói chuyện với hắn, hoàn toàn không nhận ra tư thế của hai người lúc này mờ ám đến mức nào.

 

Ta đẩy Tiêu Doãn Hành dựa vào sau cánh cửa tẩm điện.

 

Nhón chân bịt miệng hắn.

 

Lại bởi vì thấp hơn hắn một cái đầu, gần như cả người ta đều dán sát vào người hắn không một kẽ hở.

 

Tai Tiêu Doãn Hành đỏ bừng. Cơ thể hắn cũng đã thức tỉnh.

 

Hắn ngoan ngoãn nhưng khàn khàn "Ưm" một tiếng.

 

Ta từ từ buông tay, vòng lên ôm lấy vai hắn.

 

Chưa kịp nói lời nào, Tiêu Doãn Hành đã thông minh hiểu ý.

 

Hắn bế bổng ta lên, đi về phía giường...

Dưới màn trướng thêu hoa sen, ánh nến ấm áp.

 

Ta quỳ gối trước mặt Tiêu Doãn Hành, cởi từng lớp xiêm y của hắn, sau đó run rẩy tay c** đ* của chính mình.

 

Tay ta vừa chạm vào dây buộc, liền bị Tiêu Doãn Hành nắm lại.

 

Hắn cười ngọt ngào với ta: "Nương tử giúp ta thay y phục, ta cũng muốn giúp Nương tử."

 

Động tác vừa lạ lẫm vừa vụng về, nhưng lại vô cùng kiên nhẫn.

 

Cuối cùng thì ngược lại, ta lại là người không chờ đợi được nữa. Lúc hắn vẫn còn đang cúi đầu nghiên cứu, ta đã tự tay cởi bỏ xiêm y cuối cùng.

 

Lật mình nằm đè lên hắn.

 

Ta không nghĩ lại đau đớn đến thế, dù cắn môi cũng không nhịn được nước mắt.

 

Tiêu Doãn Hành hoảng sợ lùi ra ngay lập tức.

 

Hắn bò trên giường, vụng về và lo lắng lau nước mắt cho ta, rồi dùng tay nới lỏng môi ta ra.

 

"Nương tử đừng khóc, A Hành không cần phần thưởng nữa."

 

Sợ ta cắn bị thương chính mình, hắn dùng môi mình để chặn lại.

 

Nhẹ nhàng cạy hàm răng ta ra, nụ hôn quấn quýt và ẩm ướt.

 

Ta nếm được vị ngọt, muốn thử lại lần nữa.

 

Tiêu Doãn Hành lại kiên quyết không đồng ý.

 

"A Hành không muốn Nương tử khóc."

 

"Lần này sẽ không khóc đâu."

 

"Nương tử lừa ta."

 

"Thật mà." Ta chớp chớp mắt, đề nghị: "Hay là Vương gia làm nhé?"

 

Tiêu Doãn Hành càng thêm lo lắng: "A Hành không biết làm."

 

Ta hết cách, đành phải mò mẫm lấy cuốn tranh vẽ giấu dưới giường ra, đỏ mặt đưa đến trước mặt hắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.