Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi

Chương 9: Ra ngoài.




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 9 miễn phí!

Lần đầu tiên Lộ Hủ được người ta khen gu thẩm mỹ độc đáo, thế mà lại bực mình.

Anh cụp mắt lướt qua đống quần áo loè loẹt không đồng bộ, hừ lạnh một cái... Sự thật ngay trước mắt, không thể bao biện.

Anh chỉ biết chiều cao của bé búp bê tầm tầm "búp bê Barbie", nên dựa theo định nghĩa đó, kiếm "quần áo cho búp bê Barbie nam", kết quả nhảy ra, bấm thẳng cái đầu tiên rồi đặt liền mấy bộ.

Lộ Hủ không cãi được, lạnh lùng bảo: "Không thích thì cởi chuồng đi."

Nói rồi, anh khựng lại, người trước mặt đang mất trí nhớ mà.

Tư Miên mất trí nhớ ôm quần áo, hiền queo lắc đầu, đối với bé, có cái tròng vào người là được.

Khi còn nhỏ, quần áo của búp bê đều do chủ nhân tự chế, là kiểu dáng, màu sắc hay đường may đều í ẹ, ít ra đống trong tay có đường may đẹp hơn nhiều.

Tư Miên ngẩng lên, cười toe: "Cảm ơn Lộ Hủ~"

Mắt Lộ Hủ nhìn xuống quần áo trong tay bé, ra vẻ bình tĩnh mà "Ừm" một cái.

Tư Miên hí hửng ngâm quần áo trong bồn rửa mặt, sau đó ấn mạnh hai cái xuống đầu bơm xà phòng, ngồi xổm bên lavabo, tay quấy đảo làn nước, chẳng mấy chốc đã có một đống bọt xà phòng nổi lềnh bềnh.

Bọt xà phòng trào ra khỏi bồn, bé luống cuống hớt lại, kết quả đám bọt dính từ tay vào má, quần áo thì chưa giặt, nhưng bé đã tự giặt bản thân trước.

Lộ Hủ dựa vào cửa phòng tắm, ôm tay bàng quang theo dõi, thấy Tư Miên chổng đít bên cạnh bồn rửa mặt, vất vả vớt quần áo, nhíu mày: "Cậu mở nước thế nào vậy?"

Tư Miên không quay lại, vươn tay chỉ vào cây gậy dài bên cạnh: "Bé lấy gậy ấn vào chốt mở, nước liền đổ xuống ó!"

Chỉ lúc nào Tư Miên cần tắm thì Lộ Hủ mới túm bé đến bồn rửa mặt, chưa từng nghĩ đến trường hợp bé cần dùng nước thì phải làm sao. Căn bản do bé búp bê chẳng đòi hỏi cái gì, nên anh cũng cứ thế xem nhẹ nhu cầu của bé.

Lộ Hủ dòm Tư Miên vật vã mò quần áo, nhưng vớt mãi chẳng hết, không biết phải giặt đống này đến lúc nào.

Kệ, giặt đến lúc nào chẳng phải vấn đề của anh.

Lộ Hủ xoay người, tính đi tắm rồi ngủ, nhưng mới được ba bước, sau lưng vang tiếng trượt chân, anh quay đầu, thấy Tư Miên ôm đống quần áo ướt nhẹp ngồi bẹp trên nền gạch sứ, đầu dính cả mớ bọt xà phòng, gương mặt nhỏ đần ra.

Lộ Hủ nghiêng đầu nhìn đồng hồ, 2 giờ rồi.

Giặt xong thì đến bình minh mất.

Anh hậm hực thả tay, ngồi xổm trước mặt Tư Miên, hai ngón tay quặp lấy bé, ném vào bồn rửa mặt: "Được rồi, tự tắm đi."

Tư Miên ôm quần áo dựa vào cạnh bồn, hỏi: "Quần áo của bé thì sao?"

Lộ Hủ không trả lời, chỉ vươn tay mở nước ấm: "Cứ tắm đi."

Quần áo trong tay Tư Miên bị anh lấy lại, đồ mới cởi cũng bị cầm nốt, bé dựa vào thành lavabo, không theo dõi được những gì xảy ra bên dưới, chỉ thấy mỗi đỉnh đầu của Lộ Hủ đang ngồi xổm.

Có thể thấy rõ hai cái xoáy trong mái tóc dày của Lộ Hủ, mỗi bên một cái rất đối xứng.

"Lộ Hủ, anh đang giúp bé giặt đồ hả?"

"Không."

"Ò." Tư Miên tò mò: "Thế anh đang làm gì zạ?"

Lộ Hủ chẳng làm gì cả, bàn tay to của anh vớt một cái là lấy được hết quần áo trong bồn lên, sau đó vung tay ném vào lồng giặt.

Mất trí nhớ thì sao? Chẳng lẽ cậu không phải Tư Miên?

Giúp cậu giặt đồ ư, đừng có mơ.

Lộ Hủ đứng dậy, không quay lại xem Tư Miên tắm, chỉ ra lệnh: "Phải xong trong 10 phút." liền bỏ ra ngoài.

Vần vò mãi mới xong, đặt lưng được lên giường đã gần 3 giờ.

Trước khi chìm vào cơn mơ, Lộ Hủ thầm nghĩ, chẳng lẽ mình phải hầu Tư Miên cho đến khi cậu biến về kích cỡ cũ ư?

Còn chưa ra được kết quả, anh đã lịm đi từ lúc nào.

Dự án mới của công ty rất khó nhằn, sau một tuần tăng ca liên tục, tất cả các nhân sự đều không trụ nổi nữa, Lộ Hủ cho cả phòng tan làm sớm, còn phát lì xì 200 tệ cho mỗi người.

Mới thoát khỏi nhóm chat của công ty, Cố Thận nhắn cho anh: "Chỗ cũ."

Không hổ là Cố Thận, tốc độ rất siêu tốc.

Về đến nhà, bé búp bê vẫn chưa ngủ, đang ôm quýt xem TV, trên màn hình là phim hoạt hình Vệ Hựu Ninh gợi ý.

Tư Miên xem rất say sưa, nhưng khi nghe tiếng cửa đóng lại, phản ứng đầu tiên vẫn là nhảy tưng tưng, chạy đến mép bàn trà, đang tính trượt xuống thì bị Lộ Hủ ngăn lại.

Tư Miên nghe lời đứng nguyên tại chỗ, to mồm hỏi: "Lộ Hủ, anh ăn sushi bao giờ chưa?"

Lộ Hủ đi đến: "Rồi."

"Ngon không ạ?"

"Giống cơm."

Nghe món đó giống cơm, Tư Miên lập tức cụt hứng, bé ăn mấy chục hạt cơm là no căng.

Lộ Hủ thấy cái đầu bé xíu đang ngẩng lên lại xìu xuống, khựng lại: "Cậu muốn ăn?"

"Không thích cơm ạ."

Lộ Hủ bỏ qua, đặt laptop xuống, ngó sang bàn trà, phát hiện bánh bao sáng nay mua cho bé chưa ăn được mấy miếng, dựa theo sức ăn của búp bê, ăn ít thế này không hợp lý lắm.

Anh vươn tay mò đồ ăn vặt trên bàn, bánh quy lại hao kha khá: "Ít ăn quà vặt thôi, ăn nhiều bữa chính lên."

Tư Miên nhảy sang sopha, cúi đầu, tay chắp sau lưng, lí nhí: "Biết òi."

Giọng bé nghe rất miễn cưỡng, Tư Miên dễ ăn nên Lộ Hủ cảm thấy lạ: "Không thích bánh bao à?"

"Thích ạ." Tư Miên chán nản ngẩng lên: "Nhưng bánh bao nóng hổi mới ngon."

Lộ Hủ hơi sửng sốt, giờ mới vỡ lẽ, bánh bao để ngoài cả ngày sẽ mất ngon, thậm chí còn dở hơn bánh quy.

Ngày nào anh cũng quay cuồng với công việc, ít để ý cuộc sống của búp bê nhỏ, bé lại luôn hớn hở tung tăng, nên anh không quan tâm nhiều đến thế.

Lại không nghĩ đến Tư Miên chẳng có cách ăn đồ ăn còn nóng.

Giờ phút này Lộ Hủ mới ý thức một điều, sau khi thu nhỏ, Tư Miên sống chẳng dễ dàng, thậm chí còn chật vật hon những gì anh tưởng tượng.

Nhưng Tư Miên chưa từng trách móc.

Bé vẫn luôn sống trọn với trách nhiệm của một búp bê.

"Tư Miên, nhớ cho kỹ, cậu không phải búp bê, cậu là người."

"Không phải! Lộ Hủ! Bé là búp bê của anh!"

Lộ Hủ im lặng một chốc, đột nhiên đưa ra quyết định: "Tư Miên, muốn ra ngoài không?"

Tư Miên hai tay ôm mặt, tò mò: "Đi đâu ạ?"

Chính là phố ẩm thực, bar nhạc ngay gần làng đại học thành phố M.

Khi Lộ Hủ đến, Vệ Hựu Ninh và Cố Thận đã mỗi người một ly.

Anh vừa ngồi xuống, Cố Thận ném thực đơn sang: "Muộn vậy, tăng ca à?"

Lộ Hủ lắc đầu: "Về nhà một lúc."

Chẳng đợi hai người hỏi, Lộ Hủ mở balo, một cái đầu nhỏ thò ra, khẽ chào hỏi hai người khổng lồ đang ngạc nhiên.

"Sao ông lại đưa cậu ta đến? Không sợ..." Vệ Hựu Ninh nhìn trái ngó phải. Hôm nay bar trình diễn nhạc rock nhẹ, hầu hết khách hàng đều chú ý vào sân khấu, chẳng ai để ý bên này.

"Không sao." Lộ Hủ để bé búp bê lên bàn, quay sang gọi rượu, một phần sushi với nước hoa quả: "Cứ coi như robot thông minh đi."

"Robot thông mình là gì ạ?" Tư Miên ghé vào Lộ Hủ, thì thầm hỏi.

"Biết động đậy, biết nói, là người nhân tạo từ máy móc." Lộ Hủ giải thích đơn giản.

"Là bé ạ?"

"Không." Lộ Hủ nhăn trán: "Cậu là con người."

Tư Miên nghe xong, chẳng vui xíu nào, không hề giống định nghĩa trong lòng bé.

Cố Thận chậc một cái, trêu ghẹo: "Sếp Tổng nuôi baby à?"

Vệ Hựu Ninh nghe thế, trợn mắt lườm Cố Thận, đúng là chẳng biết lựa lời gì cả: "Anh im đi!"

Lộ Hủ lắc đầu, chẳng buồn chấp.

"Tôi đã điều tra ra người kia rồi." Cố Thận cụng ly với Lộ Hủ: "Người đó tên Tần Đăng, là một hoạ sĩ."

Lộ Hủ ngạc nhiên, anh có ấn tượng với cái tên này, gã là người mang viên ngọc đi đấu giá mà?

"Thuốc của gã không có vấn đề, Hựu Ninh đã kiểm tra qua, rất nhiều người trong giới dùng để trợ hứng, hoặc..."

Cố Thận không tiếp tục vế sau, nhưng cả ba đều biết đó là chuyện nhơ nhuốc.

Tư Miên tập trung ăn cá hồi trên sushi, có vẻ rất thích cá hồi, ăn tì tì luôn.

Lộ Hủ thấy bé không để ý, mới yên tâm tiếp tục: "Tần Đăng có quan hệ gì với Tư Miên?"

"3 năm trước, Tư Miên đã bán ngọc cho Tần Đăng để góp quỹ thành lập công ty. Còn về viên ngọc đó, tôi nghĩ cậu hiểu rõ hơn tôi." Cố Thận nói.

Lộ Hủ nhíu mày: "Tôi không rõ Tư Miên có liên quan gì đến ngọc."

"Sau khi bán ngọc, hai người không liên hệ lại, lần gặp mặt gần nhất chính là ở tiệc đấu giá."

"Nói vậy, việc Tư Miên thu nhỏ không liên quan đến Tần Đăng?"

Cố Thận đáp: "Dựa theo những tin tức chúng ta có ở hiện tại, thì đúng là thế."

Sau khi tổng hợp thông tin, ngoài loại được nghi ngờ với Tần Đăng, còn lại vẫn dậm chân tại chỗ.

"Cảm ơn." Lộ Hủ cầm ly rượu, uống một ngụm.

"Ông tính làm gì tiếp theo?" Vệ Hựu Ninh hỏi.

Lộ Hủ tự suy ngẫm một lát, đáp: "Đến chỗ ông nội tôi hỏi xem sao."

"Về Tư Miên, tôi còn điều tra được chút tình hình gần đây." Cố Thận nói: "Công ty cậu ta thành lập 3 năm trước được coi là 'hắc mã' trong ngành. Nhưng 1 năm đổ lại đây, nội bộ xảy ra tranh chấp, Tư Miên bị buộc thôi việc, ngay sau đó thì cậu ta về thành phố M."

Lộ Hủ suy đoán: "Chẳng lẽ là người trong công ty làm?"

"Khó nói." Vệ Hựu Ninh nói: "Trước mắt tôi chưa nghe được có loại thuốc nào khiến con người teo nhỏ, nhưng..."

Nhưng chưa biết, không có nghĩa là không có.

Manh mối bị đứt, Lộ Hủ quay đầu nhìn Tư Miên đang tập trung đánh chén sushi, nếu cậu khôi phục ký ức, có khi sẽ có vài manh mối.

"Lộ Hủ." Bé ngẩng đầu khỏi miếng cá hồi: "Hình như bé từng đến chỗ này ó."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.