Cuộc Hôn Nhân Không Con

Chương 4




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 4 miễn phí!

Sau lưng là tiếng khóc của Triệu Mẫn, giọng điệu cứng rắn lạnh lẽo của Trịnh Mạn Hoa, cùng với sự im lặng đầy tâm tư của Tô Uyển và Lâm Dao.

Khoảnh khắc cửa xe đóng lại, thế giới như chìm vào tĩnh lặng.

Lục Tư Hành nổ máy, lái đi rất lâu, không nói một lời.

Về đến nhà, anh ngồi trên ghế sofa ở phòng khách, đan hai tay vào nhau rồi chống lên trán.

Tôi rót một cốc nước đặt trước mặt anh.

“Anh không sao chứ?”

“Còn em?” Anh hỏi ngược lại.

“Tôi bắt đầu không ổn từ ba năm trước rồi. Hôm nay coi như là ngày tốt nhất.”

Anh ngẩng đầu lên.

“Xin lỗi em.”

“Anh xin lỗi cái gì? Anh cũng bị lừa cơ mà.”

“Lẽ ra tôi nên điều tra sớm hơn.”

“Anh mới quen tôi có năm tháng.”

Anh im lặng một lát.

“Sau này sẽ không chỉ có năm tháng.”

Tôi không đáp.

Nhưng trong lòng có thứ gì đó đã nới lỏng ra đôi chút.

***

Ngày hôm sau, mọi chuyện bắt đầu lên men.

Đầu tiên là cuộc gọi của bố tôi.

“Tiểu Niệm, dì Triệu của con… bà ấy dọn ra ngoài ở rồi. Bố đã nói chuyện với bà ấy rồi.”

“Nói chuyện gì ạ?”

“Ly hôn. Bà ấy đồng ý, nhưng yêu cầu chia một căn nhà.”

“Bố, bà ấy phạm pháp, một căn cũng không đáng được chia.”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

“Bố.”

“Bố biết. Nhưng dù sao cũng chung sống bao nhiêu năm…”

“Bố à. Ba mươi vạn mua chuộc bác sĩ sửa báo cáo sức khỏe của con gái bố. Thứ bà ta tính toán là tài sản của bố. Bao nhiêu năm qua không phải là tình nghĩa, đó là làm ăn.”

Lại là sự im lặng.

“Bố để luật sư đi đàm phán đi.” Tôi nói, “Đừng để tình cảm ảnh hưởng đến phán đoán.”

Cúp máy, tôi thở hắt ra một hơi thật sâu.

Lục Tư Hành từ trên lầu đi xuống, thay một bộ đồ mặc nhà, trông có vẻ cả đêm qua không ngủ mấy.

“Chuyện bên mẹ tôi, tôi sẽ xử lý.”

“Anh định làm thế nào?”

“Trước tiên sẽ đóng băng quyền hạn của bà ấy trong công ty. Bà ấy đứng tên 12% cổ phần của Lục Thị, nắm giữ thông qua quỹ tín thác gia đình. Tôi đã bảo phòng pháp chế chuẩn bị phương án tái cơ cấu.”

“Anh định trở mặt với mẹ mình sao?”

“Bà ấy không phải vấn đề trở mặt.” Anh ngồi xuống, “Bà ấy đã tiến hành một cuộc phẫu thuật vào cuộc đời tôi, không tiêm thuốc tê, không qua sự đồng ý của tôi. Đây không phải trở mặt, đây là cắt lỗ.”

Tôi nhìn anh.

Người đàn ông này nói chuyện lúc nào cũng như đang đọc báo cáo tài chính.

Nhưng bên dưới những từ ngữ chuẩn xác đến lạnh lùng ấy, tôi có thể cảm nhận được anh đang phẫn nộ.

Cái kiểu phẫn nộ không la hét, không đập phá đồ đạc, nhưng lại sâu sắc hơn bất kỳ sự bùng nổ nào.

Chiều hôm đó, nội bộ tập đoàn Lục Thị nhận được một thông báo —

“Bắt đầu từ hôm nay, bà Trịnh Mạn Hoa sẽ không tham gia vào bất kỳ công việc ra quyết định nào của công ty, quyền biểu quyết cổ phần đứng tên bà tạm thời bị đóng băng.”

Thông báo này đã gây ra một trận chấn động không nhỏ trong giới thương gia thành phố A.

Trịnh Mạn Hoa đã làm nữ hoàng đứng sau rèm suốt hai mươi năm, nói đóng băng là đóng băng.

Người trong giới đều đoán già đoán non — hai mẹ con họ đã xảy ra chuyện gì.

Tin tức lọt đến tai Trịnh Mạn Hoa, ngay trong ngày hôm đó bà ta hùng hổ xông đến tận trụ sở Lục Thị.

Lễ tân không cản được bà ta.

Bà ta đi một mạch lên tầng 38 phòng làm việc của Tổng giám đốc, đẩy cửa bước vào.

Lục Tư Hành đang họp.

Hơn chục giám đốc cấp cao ngồi quanh bàn họp, thấy bà ta bước vào, tất cả nhất tề im bặt.

“Ra ngoài hết.” Trịnh Mạn Hoa lướt mắt nhìn họ.

Không ai nhúc nhích.

Họ đưa mắt nhìn Lục Tư Hành.

Lục Tư Hành bưng tách cà phê, nhạt nhẽo buông một câu.

“Họp tiếp đi.”

Sắc mặt Trịnh Mạn Hoa thay đổi.

“Tư Hành. Tôi là mẹ anh.”

“Đây là công ty.”

“Anh đóng băng cổ phần của tôi, đến một cú điện thoại cũng không thèm gọi?”

“Thông báo đã gửi rồi. Mẹ nhìn thấy rồi đấy.”

 

Các giám đốc cấp cao trong phòng họp đồng loạt cúi gằm mặt, hận không thể thu mình lọt thỏm vào trong ghế.

Trịnh Mạn Hoa hít một hơi thật sâu, ép cảm xúc xuống.

“Được. Vậy chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện.”

“Không có gì để nói cả.” Lục Tư Hành đặt tách cà phê xuống, “Mẹ đã sửa báo cáo y tế của con. Việc này con đã nắm được đầy đủ bằng chứng. Với tư cách là CEO của công ty, con có quyền áp dụng các biện pháp hạn chế đối với cổ đông có xung đột lợi ích.”

“Xung đột lợi ích? Tôi là mẹ anh!”

“Chính vì là mẹ, nên mới cấu thành xung đột lợi ích. Mẹ lợi dụng thân phận người mẹ để tiếp cận thông tin y tế cá nhân của con, và thông qua việc sửa đổi kết quả để ảnh hưởng đến quyết định cá nhân của con, từ đó ảnh hưởng đến việc sắp xếp người kế thừa Lục Thị. Phòng Pháp chế nhận định, hành vi này phù hợp với điều khoản thao túng thông tin trong các giao dịch liên kết.”

Trịnh Mạn Hoa đứng đó, đôi môi trắng bệch.

Chắc chắn bà ta chưa từng nghĩ tới, có một ngày con trai mình sẽ dùng Luật Doanh nghiệp để đối phó với mình.

“Anh máu lạnh thật.” Bà ta rít lên.

“Con giống ai?”

Trịnh Mạn Hoa bị câu nói này đóng đinh tại chỗ.

Bà ta quay người bỏ đi.

Lúc đi ngang qua quầy lễ tân, Lâm Dao đang ngồi ở khu vực chờ.

Hai người cùng nhau rời khỏi tòa nhà Lục Thị.

Chuyện này, chỉ trong một ngày đã lan truyền khắp giới thượng lưu thành phố A.

“Đứa con trai độc nhất nhà họ Lục đóng băng cổ phần của chính mẹ đẻ mình rồi.”

“Nghe nói hai mẹ con trở mặt là do cô con dâu mới.”

“Không phải nói cô con dâu mới không đẻ được sao? Sao còn làm ầm ĩ lên thế?”

Đủ các phiên bản tin đồn bay rợp trời.

Nhưng không một ai biết được chân tướng sự việc.

Tối hôm đó, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.

“Tô Niệm?”

Là Lâm Dao.

“Chúng ta gặp nhau đi. Chỉ cô và tôi, không dẫn theo ai khác.”

Tôi chần chừ ba giây.

“Được.”

Hẹn ở một quán cà phê trung tâm thành phố.

Lúc Lâm Dao đến, lớp trang điểm vẫn tinh tế như trước, nhưng đáy mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Cô ta ngồi xuống, không nói lời chào hỏi khách sáo.

“Tôi đến là muốn nói cho cô một chuyện.”

“Nói đi.”

“Chuyện dì Trịnh sửa báo cáo của Tư Hành, không phải chủ ý của một mình dì ấy.”

“Còn ai nữa?”

“Bố tôi.”

Tôi hơi nhíu mày.

Bố của Lâm Dao, Lâm Kiến Quốc, là người đứng đầu tập đoàn dược phẩm lớn nhất thành phố A. Trịnh Mạn Hoa vốn xuất thân từ gia đình ngành y, có giao tình mấy đời với nhà họ Lâm.

“Dì Trịnh muốn Tư Hành lấy tôi, bố tôi lại muốn có nguồn lực kênh phân phối của Lục Thị. Hai nhà liên hôn là kế hoạch họ đã định ra từ mười năm trước. Nhưng Tư Hành không đồng ý, anh ấy nói không thích bị người khác sắp đặt.”

“Nên họ đã sửa báo cáo.”

“Đúng. Để Tư Hành tưởng mình bị vô sinh, như vậy anh ấy sẽ không vội tìm đối tượng kết hôn. Đợi khi thời cơ chín muồi, sẽ lại sắp xếp cho chúng tôi ‘tình cờ’ gặp nhau.”

“Còn cô thì sao?” Tôi nhìn cô ta, “Cô đóng vai trò gì trong kế hoạch này?”

Lâm Dao cúi đầu.

“Tôi biết chuyện. Nhưng tôi không tham gia thực hiện.”

“Biết chuyện mà không ngăn cản, thì gọi là gì?”

Cô ta không phản bác.

“Cô đến tìm tôi, không phải để sám hối.” Tôi nói, “Rốt cuộc cô muốn nói gì?”

Lâm Dao ngẩng đầu lên, viền mắt đỏ hoe.

“Dì Trịnh sẽ không bỏ cuộc đâu. Bây giờ dì ấy bị đóng băng cổ phần, sẽ càng điên cuồng hơn. Dì ấy đã liên lạc với một vài cổ đông nhánh phụ của nhà họ Lục, chuẩn bị liên kết lại để triệu tập đại hội đồng cổ đông bất thường, yêu cầu bãi nhiệm CEO.”

“Bà ta định đuổi Lục Tư Hành ra khỏi công ty của chính anh ấy sao?”

“Dì ấy cho rằng Tư Hành đã bị cô ‘điều khiển’. Dì ấy nói chỉ cần giải quyết xong cô, Tư Hành sẽ quay đầu.”

“Giải quyết xong?”

 

“Không phải ý đó.” Lâm Dao vội vàng xua tay, “Kế hoạch của dì ấy là làm cho cái thai của cô xảy ra chuyện. Dì ấy đã liên hệ với một bác sĩ tư, chuẩn bị lấy danh nghĩa ‘khám thai’ để kê cho cô một loại thuốc—”

Máu trong người tôi phút chốc lạnh buốt.“Thuốc gì?”

“Một loại thuốc hormone gây sảy thai. Không màu không mùi, trộn vào thuốc dưỡng thai, cô hoàn toàn không thể nhận ra được.”

Tôi siết chặt cốc cà phê.

“Tại sao cô lại nói cho tôi biết?”

Lâm Dao im lặng vài giây.

“Bởi vì tôi không muốn làm tòng phạm giết người.”

“Còn gì nữa?”

“Còn nữa… tôi không muốn bị bà ta dắt mũi thêm nữa. Mười năm rồi, tôi đã sống theo cái khuôn mà bà ta và bố tôi định sẵn. Tôi chịu đựng đủ rồi.”

Cô ta đứng dậy, cầm lấy túi xách.

“Tin hay không tùy cô. Nhưng dì ấy nhanh nhất là trong hai ngày tới sẽ ra tay. Dì ấy sẽ phái người lấy danh nghĩa nhà họ Lục gửi ‘thuốc bổ’ cho cô, trong đó có thể có vấn đề.”

Nói xong, cô ta rời đi.

Tôi ngồi trong quán cà phê, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Bấm điện thoại gọi cho Lục Tư Hành.

“Anh về nhà ngay.”

“Sao vậy?”

“Mẹ anh muốn làm tôi sảy thai.”

***

Mười lăm phút sau, Lục Tư Hành về đến nhà.

Nghe xong tất cả những gì Lâm Dao kể cho tôi, anh đứng trong phòng khách trọn một phút không nhúc nhích.

Sau đó anh cầm điện thoại lên.

“Phòng Pháp chế phải không? Tôi muốn bổ sung một hạng mục điều tra — toàn bộ hồ sơ thu mua y tế và các mối liên hệ y tế cá nhân của Trịnh Mạn Hoa trong một tuần trở lại đây.”

“Ngoài ra, sắp xếp cho vợ tôi một bệnh viện khám thai và đội ngũ y tế chuyên biệt. Tất cả đơn thuốc và thuốc men, phải qua hai vòng kiểm duyệt của bên thứ ba. Bắt đầu thực hiện từ hôm nay.”

Cúp máy, anh nhìn tôi.

“Sau này những lần khám thai tôi sẽ đều đi cùng em. Bất cứ ai gửi đồ gì tới, không ăn, không uống, không động vào.”

“Anh tin lời Lâm Dao sao?”

“Tôi không tin cô ta. Nhưng tôi tin mẹ tôi dám làm ra chuyện đó.”

Tối hôm đó, anh ôm một tấm chăn sang phòng tôi, trải lên ghế sofa.

“Anh làm gì vậy?”

“Ngủ ở đây.”

“Anh có phòng của mình mà.”

“Bây giờ em đang mang thai, buổi tối có thể sẽ khó chịu.”

“…Từ bao giờ anh lại bắt đầu quan tâm chuyện này thế?”

“Từ ngày biết đứa bé là của tôi.”

Anh tắt đèn.

Trong bóng tối, tôi nghe thấy tiếng anh trở mình.

“Tô Niệm.”

“Vâng.”

“Cảm ơn em đã không phá bỏ chúng.”

Tôi không lên tiếng.

Nhưng hốc mắt bỗng nóng lên.

***

Ba ngày tiếp theo, sóng yên biển lặng.

Quá đỗi bình yên.

Đến ngày thứ tư, Tập đoàn Lục Thị nhận được một thư mời họp đại hội đồng cổ đông bất thường.

Người khởi xướng: Cổ đông lớn thứ ba của Lục Thị, Lục Bá Nham, nắm giữ 8% cổ phần.

Người đồng kiến nghị: Cổ đông lớn thứ tư, Quỹ tín thác gia tộc họ Trịnh, nắm giữ 12% cổ phần.

Nội dung cuộc họp: Xem xét việc CEO Lục Tư Hành có lạm quyền hay không, có cần phải thay đổi ban điều hành hay không.

Ngày tin tức này nổ ra, giá cổ phiếu của Lục Thị rớt 3%.

Lục Tư Hành ngồi trong văn phòng, xem đi xem lại thư mời đó hai lần.

“Lục Bá Nham.” Anh ném tập tài liệu lên bàn, “Chú ba của tôi. Tết năm ngoái còn cười tươi rói chúc rượu tôi, bảo giao công ty cho tôi chú rất yên tâm.”

Trợ lý đứng cạnh, không dám tiếp lời.

“Điều tra xem, mẹ tôi đã cho ông ta lợi ích gì.”

Hai tiếng sau, điều tra rõ ràng.

Trịnh Mạn Hoa cam kết, nếu đại hội đồng cổ đông thông qua nghị quyết bãi nhiệm, Lục Bá Nham sẽ giữ chức Phó Chủ tịch HĐQT Lục Thị, đồng thời nhận được 3% cổ phần khen thưởng.

Ngoài ra, Trịnh Mạn Hoa còn dùng mối quan hệ của nhà họ Lâm, cam kết sẽ chuyển giao độc quyền chuỗi cung ứng của Dược phẩm Lâm Thị cho vài công ty con do Lục Bá Nham kiểm soát.

Một liên minh “lật đổ Lục Tư Hành” cứ thế được dựng lên.

Lúc tôi biết chuyện này, tôi đang ở nhà vẽ bản thiết kế.

 

Từ lúc có thai, công việc ở studio đa số tôi giao lại cho đối tác, tôi chỉ ở nhà làm việc từ xa.

Khi Lục Tư Hành gọi điện thoại tới, giọng anh không lộ chút cảm xúc nào.

“Đại hội đồng cổ đông bất thường định vào thứ tư tuần sau.”

“Anh có nắm chắc phần thắng không?”

“Hiện tại phía bên kia liên kết nắm giữ 20%. Cộng thêm thái độ của các cổ đông nhỏ lẻ không chắc chắn, nếu họ kích động thành công, có thể đạt tới 35% phiếu chống. Điều lệ công ty quy định, muốn bãi nhiệm CEO cần 40%.”

“Thiếu 5 điểm phần trăm.”

“Thiếu 5 điểm phần trăm có nghĩa là, chỉ cần kéo thêm được một cổ đông tầm trung quay lưng, là đủ.”

“Vậy anh định làm sao?”

“Đánh trận.”

Anh cúp máy.

Năm ngày sau đó, ngày nào Lục Tư Hành cũng làm việc đến hai, ba giờ sáng.

Anh hẹn gặp từng cổ đông vừa và nhỏ, đi ăn từng bữa cơm, đàm phán từng điều kiện.

Có cổ đông giữ thái độ mập mờ, đứng núi này trông núi nọ.

Có người từ chối thẳng thừng lời mời của anh — điều kiện Trịnh Mạn Hoa đưa ra hấp dẫn hơn.

Tôi ở nhà đợi anh, tối nào cũng chuẩn bị cho anh một phần ăn đêm.

Lúc anh về, có hôm kịp ăn, có hôm cứ thế đổ gục xuống sofa ngủ thiếp đi.

Có một đêm, anh về muộn đặc biệt.

Bốn giờ sáng.

Tôi bị tiếng mở cửa làm tỉnh giấc, bước từ trong phòng ra, thấy anh ngồi trên bậc thềm cửa ra vào, cà vạt nới lỏng một nửa, đầu tựa vào tường.

“Đàm phán thế nào rồi?”

“Cổ đông lớn thứ bảy, Trần Vĩnh Huy, hôm nay nhả miệng rồi. Ông ta nắm 5%, nếu ông ta đứng về phía tôi, bên kia sẽ không gom đủ phiếu.”

“Đó chẳng phải là tin tốt sao?”

“Ông ta có một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

Lục Tư Hành ngẩng đầu lên nhìn tôi.

“Ông ta yêu cầu tôi đăng báo đính chính, hôn nhân với Tô Niệm chỉ là liên hôn thương mại, hai bên không hề có cơ sở tình cảm thực tế.”

“Tại sao?”

“Ông ta cho rằng tôi ‘vì một người phụ nữ mà hành động bốc đồng’, đóng băng cổ phần của chính mẹ ruột mình. Ông ta muốn xác nhận tôi đưa ra quyết định một cách lý trí, chứ không phải ‘bị đàn bà làm mờ mắt’.”

Tôi dựa vào khung cửa.

“Vậy anh đồng ý rồi?”

“Tôi từ chối rồi.”

“Anh từ chối?”

“Đúng.”

“Tại sao? 5% đó—”

“Bởi vì đó không phải sự thật.”

Anh đứng lên, lúc đi lướt qua tôi, anh dừng lại một chút.

“Năm tháng trước có thể là đúng. Nhưng bây giờ thì không phải nữa.”

Sau đó anh bước lên lầu.

Để lại tôi một mình đứng ở huyền quan, tim đập thình thịch.

***

Hai ngày trước đại hội đồng cổ đông.

Trịnh Mạn Hoa tung chiêu mới.

Bà ta cho người đăng một bài nặc danh trên mấy nền tảng mạng xã hội lớn của thành phố A, tiêu đề là:

“CEO Tập đoàn Lục Thị bị vợ ‘vô sinh’ cắm sừng ‘mang thai ngoài ý muốn’, mẹ ruột vạch trần sự thật lại bị chèn ép”

“Người thạo tin” trong bài post tuyên bố: Cái thai của Tô Niệm hoàn toàn không phải là “chẩn đoán nhầm vô sinh” gì cả, mà là kết quả của việc ngoại tình trong lúc hôn nhân. Lục Tư Hành bị lừa gạt, mẹ anh phát hiện ra sự thật định ngăn cản, ngược lại bị con trai đóng băng cổ phần.

Bài viết kèm theo vài bức ảnh mờ ảo — ảnh cắt từ camera an ninh quay cảnh tôi ra vào một tòa chung cư.

Tòa chung cư đó chính là địa chỉ studio thiết kế của tôi.

Nhưng trong bài viết, nó lại được miêu tả là “nơi ở của gã đàn ông bí ẩn”.

Khu vực bình luận bùng nổ.

“CEO tập đoàn chuyên bị cắm sừng, bi kịch nhân gian.”

“Từ vô sinh thành có thai, rốt cuộc đứa bé là của ai?”

“Thế giới của người có tiền loạn thật.”

Lúc Lục Tư Hành đọc được bài viết đó, anh đang ở văn phòng chuẩn bị tài liệu cho đại hội đồng cổ đông.

Anh bỏ tập tài liệu trong tay xuống, gọi cho tôi một cuộc điện thoại.

“Đọc chưa?”

“Đọc rồi.” Giọng tôi rất bình tĩnh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.