Chương 16
“Đây là cắt câu lấy nghĩa! Chữ ‘diễn’ mà mẹ cháu nói không phải mang ý đó!”
Phương Tĩnh Di đẩy ghế đứng bật dậy, hai tay chống lên mặt bàn.
Không ai đáp lời cô ta. Anh tôi ngồi bên cạnh, cúi gằm mặt, hai bàn tay siết chặt vào nhau.
Bác cả đặt xấp ảnh chụp màn hình xuống bàn, cầm chén trà nhấp một ngụm.
“Diễn Chu, cháu có biết những chuyện này không?”
Anh tôi không ngẩng đầu.
Phương Tĩnh Di vội vã tranh lời: “Bác cả, đều là hiểu lầm thôi, cháu có thể giải thích—”
Bác cả liếc cô ta một cái: “Tôi đang hỏi Diễn Chu.”
Khi anh trai tôi ngẩng đầu lên, vẻ mặt anh chẳng thể gọi tên là gì. Không phải tức giận, cũng chẳng phải tủi thân, mà giống như một người bất thình lình bị l*t s*ch quần áo vứt ra giữa đường cái.
“Bác cả, chuyện này… cháu không biết.”
“Cháu giao con dấu nghiệp vụ của công ty cho nó, cũng không biết à?”
Anh tôi im lặng.
Bác gái ngồi cạnh lắc đầu: “Diễn Chu à, bố mẹ cháu vất vả cả đời, cháu không thể hồ đồ thế được.”
Phương Tĩnh Di giật mạnh cánh tay anh tôi: “Diễn Chu anh nói gì đi chứ! Anh không nói đỡ cho em, bọn họ bắt nạt em kìa!”
“Cô ngồi xuống đi.” Anh tôi vung tay hất ra.
Phương Tĩnh Di không ngờ anh lại hất tay mình ra trước mặt bao người. Cô ta sững sờ, trên mặt xẹt qua nét hoảng loạn.
Sau đó, cô ta lập tức thay đổi chiến thuật.
Hai tay ôm chặt lấy bụng, người cong gập xuống.
“Em đau bụng… Diễn Chu, em đau bụng!”
Lập tức có hai cô bác đứng lên định đỡ cô ta.
Tôi bước đến trước mặt cô ta.
“Chị dâu, trước đây chị bảo đi xét nghiệm ở Hồng Kông đúng không? Mẹ tôi bảo chị cung cấp mã số xét nghiệm, chị đưa ra một cái mã giả. Bệnh viện đó hoàn toàn không tra được hồ sơ của chị.”
Bàn tay đang ôm bụng của Phương Tĩnh Di khựng lại.
“Rốt cuộc chị có mang thai hay không, đến bệnh viện khám một chuyến là rõ. Ở đây hơn một trăm con người, không ai bị chị lừa được đâu.”
Phương Tĩnh Di ngẩng đầu lên. Không khóc lóc, không làm loạn. Cô ta trừng mắt nhìn tôi.
“Lục Niệm An, bây giờ mày đắc ý lắm phải không? Mày tưởng mày thắng rồi chắc?”
“Tôi không có nhu cầu thắng thua với chị.”
“Cả nhà mày đang tính kế tao. Mẹ mày điều tra gốc gác tao, bố mày lập quỹ tín thác, còn mày thì ở đây làm tao bẽ mặt trước đám đông. Gia đình ba người chúng mày hợp sức lại bắt nạt một người đàn bà được gả vào nhà này.”
Cô ta quét mắt nhìn một lượt tất cả mọi người có mặt.
“Mọi người thấy rồi chứ? Đây là nhà họ Lục. Cậy có tiền có quyền, không coi người ra gì.”
Cô ta rút điện thoại từ trong túi xách ra, bật chế độ quay video.
“Từ hôm nay trở đi, mỗi một ngày của tôi đều sẽ được ghi lại. Từng việc các người làm, từng câu các người nói, không thoát được đâu.”
Cô ta chĩa điện thoại về phía tôi, về phía mẹ tôi, về phía toàn thể hội trường.
“Diễn Chu, chúng ta đi.”
Anh tôi ngồi im không nhúc nhích.
“Diễn Chu!”
Cuối cùng anh cũng đứng lên. Nhưng anh không đi cùng Phương Tĩnh Di.
Anh đứng tại chỗ, nhìn những bản sao kê ngân hàng và đoạn chat đang được chuyền tay trên bàn.
“Tĩnh Di, em về trước đi. Anh ở lại nói chuyện với bố mẹ vài câu.”
Sắc mặt Phương Tĩnh Di thay đổi ngay lập tức: “Lục Diễn Chu anh có ý gì?”
“Anh nói rồi, em về trước đi.”Phương Tĩnh Di trừng mắt nhìn anh chằm chằm ba giây, rồi quay người đẩy cửa bỏ đi.
Khi cánh cửa đóng lại, trong phòng bao cuối cùng cũng có người thở hắt ra một hơi dài.
Chương 17
“Diễn Chu, ngồi xuống rồi nói.” Bố tôi kéo một chiếc ghế ra.
Anh trai tôi vẫn đứng đó, không ngồi. “Bố, những thứ này là do bố mẹ chuẩn bị ạ?”
“Mẹ con điều tra.” Bố gật đầu.
“Điều tra bao lâu rồi?”
“Nửa năm.”
Yết hầu anh tôi khẽ động: “Vậy là ngay từ đầu bố mẹ đã không tin tưởng cô ấy?”
“Không phải không tin tưởng. Mà là những việc cô ta làm khiến bố mẹ không thể không điều tra.”
Mẹ tôi đi từ đầu kia lại gần.
“Diễn Chu, hồi học năm ba đại học, cô ta đã dùng thủ đoạn y hệt với một nam sinh khác. Kêu mang thai, đòi gặp phụ huynh, ép nhà trai bày tỏ thái độ. Cuối cùng bị lật tẩy, bụng chẳng có gì hết.”
Anh tôi ngẩng lên nhìn mẹ: “Làm sao mẹ biết?”
“Bạn cùng phòng đại học của cô ta kể cho mẹ.”
“Ai?”
“Tô Nhuỵ.” Mẹ đọc ra một cái tên. “Cô bé đó ở cùng giường tầng với Phương Tĩnh Di ba năm. Sau khi Phương Tĩnh Di bỏ học, Tô Nhuỵ tốt nghiệp bình thường, giờ đang làm việc ở một văn phòng kế toán. Nửa năm trước lúc mẹ tìm đến, cô bé ấy do dự mãi mới chịu nói. Vì năm đó chuyện Phương Tĩnh Di làm ầm ĩ cả trường, Tô Nhuỵ là người đầu tiên đứng ra làm chứng cho cậu nam sinh kia. Cũng vì chuyện này mà Phương Tĩnh Di tuyệt giao với Tô Nhuỵ.”
Anh tôi ngồi sụp xuống ghế.
Cả bàn họ hàng vẫn ngồi đó, nhưng không một ai chen ngang.
“Thế còn… chuyện đứa bé?” Giọng anh khàn đi.
“Bố mẹ không chắc cô ta có thật sự mang thai hay không. Nếu con muốn, ngày mai đưa cô ta đi khám thai đàng hoàng. Mọi chuyện cứ chờ có kết quả rồi nói tiếp.”
Tay anh tôi đặt trên đầu gối, không nhúc nhích.
Bác cả lên tiếng:
“Diễn Chu, bố mẹ cháu làm những chuyện này không phải để đẩy cháu ra ngoài. Mà vì tự cháu đi quá nhanh, nhanh đến mức không quay đầu lại được mới phát hiện ra mình đã đi sai đường.”
Bác gái ngồi cạnh bồi thêm: “Đúng thế, cháu xem hồi bé bố cháu cưng cháu đến mức nào, quản gì chuyện máu mủ ruột rà, người một nhà mãi là người một nhà.”
Anh trai tôi không trả lời ai cả.
Anh đứng lên, bước đến trước mặt tôi.
“Niệm An.”
“Anh hai.”
Anh mấp máy môi. Những lời bật ra không phải là xin lỗi, cũng không phải chất vấn.
“Trong tay em còn giữ thứ gì nữa không?”
Tôi nhìn anh. “Anh muốn nghe nói thật không?”
“Ừ.”
“Đoạn chat giữa Phương Tĩnh Di và mẹ cô ta, có một câu anh chưa được đọc.”
Tôi lôi điện thoại ra, mở đến bức ảnh chụp màn hình đó.
Mẹ Phương nhắn: “Đợi con có được danh phận thì đem mấy căn nhà đứng tên Diễn Chu sang tên cho con đi, nhân lúc còn trẻ nhanh chóng kiếm chác vào. Nhỡ mai này nó tỉnh ra, trong tay con cũng có cái làm vốn.”
Phương Tĩnh Di trả lời: “Mẹ cứ yên tâm, bây giờ anh ấy chỉ nghe lời con thôi.”
Anh trai tôi nhận lấy điện thoại, nhìn chằm chằm mất năm giây.
Rồi anh trả điện thoại cho tôi. Anh không nói một lời nào.
Cầm lấy chìa khóa xe trên bàn, đẩy cửa bỏ đi.
Căn phòng lại chìm vào im lặng. Bác cả thở dài: “Cái thằng này, tính tình hệt như bố nó hồi xưa, cứng đầu cứng cổ.”
Mẹ tôi ngồi xuống bên cạnh, rót một cốc nước: “Phải để tự nó suy nghĩ. Cửa ải này, không ai giúp nó được.”

