Con Gái Cưng Nhà Họ Lục

Chương 14




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 14 miễn phí!

Chương 25

Sau khi bước ra khỏi tiệc cưới, Phương Tĩnh Di không biến mất ngay. Cô ta đứng ngoài cửa khách sạn suốt hai mươi phút.

Bà Phương đuổi theo kéo tay cô ta: “Tiểu Di, quay lại đi con, chúng ta có thể nghĩ cách khác.”

Phương Tĩnh Di hất văng tay bà ta: “Mẹ còn nghĩ cách gì nữa? Cả thành phố này đang nhìn vào đấy.”

Bà Phương luống cuống: “Thế con cam chịu vậy sao? Chỗ nhà cửa, xe cộ, tiền của công ty, con không cần một xu nào nữa à? Khoản nợ vay nặng lãi của Hạo Vũ phải làm sao?”

Phương Tĩnh Di quay đầu lại nhìn mẹ mình: “Mẹ, từ đầu đến cuối cái mà mẹ quan tâm chỉ có tiền.”

“Mẹ quan tâm đến tiền là vì con! Vì em trai con! Chẳng phải là vì cái nhà này sao?”

“Cái nhà này nát tươm là vì mẹ đấy.”

Bà Phương chết lặng tại chỗ. Phương Tĩnh Di vẫy một chiếc taxi rồi rời đi.

Những chuyện này là do MC đám cưới sau đó kể lại với người khác. Lúc đó anh ta đứng ngoài cửa hút thuốc, nghe thấy từ đầu đến cuối.

Ngày thứ hai sau khi Phương Tĩnh Di đi khỏi, bọn đòi nợ vay nặng lãi gọi vào máy của bà Phương. Bà ta không có tiền trả, tìm Phương Tĩnh Di đòi tiền. Phương Tĩnh Di không đưa.

Ngày thứ ba, Phương Hạo Vũ đăng một trạng thái lên Zalo: “Cảm ơn chị gái và mẹ tôi, đã hủy hoại cuộc đời tôi.” Bên dưới đính kèm ảnh chụp màn hình tin nhắn hăm dọa đòi nợ.

Ngày thứ tư, ba tay blogger làm video trước đó liên hệ hối thúc Phương Tĩnh Di thanh toán số tiền còn lại. Cô ta không có tiền để trả. Một gã tức mình tung luôn toàn bộ lịch sử trò chuyện với Phương Tĩnh Di lên mạng.

“Hóa ra là bỏ tiền thuê người dựng chuyện à? Đây mà là ‘trải nghiệm có thật’ á, toàn bịa đặt thôi!”

Gió chiều nào che chiều ấy, cộng đồng mạng quay xe còn nhanh hơn gió mùa đông ở Bắc Kinh. Dưới bài viết “Gia tộc trăm tỷ ép con dâu đang mang thai ra đi tay trắng” trước đó, bình luận lọt top 1 đã đổi thành:

“Chị em ơi, chúng ta bị dắt mũi rồi.”

Phương Tĩnh Di chỉ trong một ngày mất sạch ba thứ: Sự đồng tình trên mạng, sự tin tưởng của em trai, và uy tín trước truyền thông.

Hai ngày sau, họ hàng nhà họ Phương bắt đầu lên tiếng trong nhóm chat gia đình.

Bà cô của Phương Tĩnh Di nhảy ra đầu tiên: “Tôi đã bảo con ranh này không phải dạng vừa đâu, từ bé đã biết nói dối moi tiền lẻ trong túi người lớn rồi. Mẹ nó cũng có tốt đẹp gì, nuông chiều cho thằng em đi đánh bạc.”

Chị họ tiếp lời: “Trung thu năm ngoái nó mượn tôi 2 vạn kêu để trả nợ thẻ tín dụng, đến giờ chưa trả một đồng.”

Nhóm chat nhà họ Phương nổ thông báo liên hồi. Người lôi chuyện cũ, kẻ đòi nợ, người mắng chửi thẳng mặt.

Bà Phương nhắn một câu trong nhóm: “Lũ vô ơn bạc nghĩa chúng mày! Nhà tao gặp nạn mà chúng mày đối xử như vậy à?”

Không ai thèm đếm xỉa. Trong vòng 3 ngày, bà Phương bị đá văng khỏi nhóm chat họ hàng.

Phương Tĩnh Di xóa sạch toàn bộ các tài khoản mạng xã hội. Trạng thái cuối cùng đăng vào đêm bị đá khỏi nhóm, không có chữ nào, chỉ có một bức ảnh đen sì.

Và rồi, cô ta biến mất.

Chương 26

Ngày thứ tám sau khi biến mất, Phương Tĩnh Di xuất hiện. Xuất hiện trước cổng nhà họ Lục.

Không trang điểm, mặc một chiếc áo phao cũ màu xám, tóc túm gọn ra sau đầu. Tay xách túi nilon siêu thị đựng ít trái cây.

Người ra mở cửa là mẹ tôi.

“Mẹ, con đến thăm mẹ và bố.”

Mẹ tôi không cho cô ta vào ngay: “Tĩnh Di, cô đến làm gì?”“Con muốn nói vài câu với hai người.”

Mẹ nhìn cô ta hai giây, rồi mở cửa rộng ra một chút.

Phương Tĩnh Di bước vào phòng khách, ngồi xuống sô pha. Cô ta không khóc, không làm loạn. Đặt túi trái cây lên bàn trà, tay cực kỳ vững vàng.

“Mẹ, chuyện ly hôn, Diễn Chu đã nói với con rồi. Con sẽ không ký.”

“Lý do?” Mẹ tôi ngồi xuống đối diện.

“Đứa bé. Trong bụng con là cốt nhục của Diễn Chu, hai người không thể bỏ mặc nó.”

“Chúng tôi chưa bao giờ nói sẽ bỏ mặc đứa bé. Tôi đã nói với cô từ trước rồi, sau khi đứa bé chào đời, nhà họ Lục sẽ chịu toàn bộ chi phí nuôi dưỡng. Nhưng số tiền đó sẽ dùng trực tiếp cho đứa bé, không qua tay cô.”

Ngón tay Phương Tĩnh Di bấu chặt vào đầu gối. “Thế còn con thì sao?”

“Cô muốn gì?”

Phương Tĩnh Di ngồi thẳng lưng lên: “Một căn nhà. Đứng tên đứa bé cũng được, con sẽ ở đó. Cộng thêm phí sinh hoạt mỗi tháng.”

“Bao nhiêu?”

“Năm ngàn.”

“Năm ngàn không đủ cho cô ăn một bữa tử tế đâu. Nói thật đi.”

Phương Tĩnh Di bật cười. “Mười lăm ngàn (hơn 50 triệu đồng). Kèm theo một chiếc xe.”

Mẹ tôi lắc đầu.

“Tĩnh Di, bây giờ trong tay cô không còn bất kỳ quân cờ nào nữa đâu. Những gì cô tung lên mạng đã quật lại chính cô, mấy tay blogger công khai hết tin nhắn thỏa thuận, nợ nần bài bạc của em trai cô tự thân cô cũng chẳng gánh nổi. Những ‘đồng minh’ mà cô từng tìm đến giờ đều đứng ở phía đối lập với cô rồi.”

Nụ cười của Phương Tĩnh Di tắt ngúm.

“Cô tưởng cô vẫn còn có thể ra điều kiện, nhưng thực tế, lựa chọn duy nhất của cô lúc này là Ký hoặc Không Ký. Ký, cô ngoan ngoãn rời đi, nhà họ Lục sẽ không truy cứu số tiền cô đã bòn rút từ chỗ Diễn Chu trước đây. Không ký, chúng ta ra tòa. Những lịch sử chuyển khoản kia, bằng cấp giả mạo, án tích với bạn trai cũ, tất cả sẽ được trình lên tòa án.”

Lưng Phương Tĩnh Di từ từ cong gập xuống. Cô ta chống lòng bàn tay lên đầu gối, cúi gằm mặt.

Rất lâu sau.

“Mọi người thắng rồi.”

“Đây không phải là vấn đề thắng thua.” Mẹ tôi đứng dậy, “Ngay từ đầu, cô đã không nên chọn con đường này.”

Phương Tĩnh Di ngẩng đầu lên: “Con không có sự lựa chọn.”

“Phương Tĩnh Di, ai cũng có sự lựa chọn. Cô đã chọn con đường dễ dàng nhất, cho nên mới đi tới bước đường cùng này.”

Cô ta đứng dậy, cầm lấy chiếc túi xách trên sô pha. “Cứ để đơn ly hôn trên bàn trà là được. Mai con sẽ đến ký.”

Lúc mở cửa, cô ta khựng lại. Không quay đầu.

“Đứa bé, con sẽ sinh ra. Nhưng mọi người phải hứa với con một việc.”

“Việc gì?”

“Đừng cho nó biết mẹ nó từng làm những chuyện như thế này.”

Cửa đóng lại. Mẹ tôi đứng trong phòng khách một lúc. Sau đó bà bước ra ban công, châm một điếu thuốc.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy mẹ hút thuốc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.