Yêu Thương Tự Tình

Chương 4




Tôi rón rén bước tới, quỳ trước mặt anh, vạch áo choàng tắm của anh, thấy trên ngực anh có hai viên kẹo tròn tròn, hồng hồng.


Giống hệt viên kẹo hôm qua.


Thương Hành giấu kẹo ở đây!


Haha, bị tôi phát hiện rồi!


Tôi hớn hở cúi xuống l**m một cái.


Ừm?


Sao không có vị.


l**m thêm cái nữa.


Vẫn không có vị.


Tôi bực mình m*t mạnh hai cái, vẫn không ngọt, tức giận cắn một phát.


Phía trên vang lên tiếng hít khí.


Thương Hành không biết tỉnh từ lúc nào, túm tóc tôi, kéo tôi ra: “m*t thì m*t, sao còn cắn?!”


Tôi bị ép ngẩng đầu, nhìn anh nói: “Kẹo.”


“Muốn ăn kẹo.”


Uất ức nhìn ngực anh, hơi oán trách chọc chọc viên “kẹo” đó, mách: “Không ngọt.”


Đồ hư!


Thương Hành nhắm mắt, nghiến răng mắng: “Đó không phải kẹo, cái đó mà ngọt được à?!”


“Và này, vị đó không gọi là kẹo, gọi là ngọt.”


Anh buông tóc tôi, xoa đầu tôi: “Ngốc hết chỗ nói.”


Thương Hành hơi xấu.


Anh không cho tôi ra ngoài.


Nhưng Thương Hành cũng tốt, anh cho tôi ăn nhiều đồ ngon.


Tôi ăn no căng, nhưng tôi nhớ Từ Tiểu Hoa.


Từ khi còn bé, tôi đã sống cùng Từ Tiểu Hoa.


Bà nhặt tôi về, cho tôi ngủ trong xưởng bỏ hoang của bà.


Hồi đó tóc bà còn đen nhánh.


Giờ bà đã già, trước đây bà còn nhặt rác đổi đồ ăn, giờ bà không đi nổi nữa.


Đã lâu lắm bà không ra khỏi nhà.


Sáng nay, tôi ăn no, lén giấu một ổ bánh mì to, muốn mang cho Từ Tiểu Hoa.


Tôi đoán bà chưa từng ăn bánh mì lớn thế này.


Trưa, nhân lúc Thương Hành ra ngoài, tôi lén chuồn đi.


Tôi phải tìm Từ Tiểu Hoa, mang bánh mì cho bà, chắc bà đói lắm.


Lần trước tôi nhặt cái bánh bao cho bà, không biết bà ăn chưa.


Đến xưởng hoang, tôi gọi to tên bà, nhưng bà không trả lời.


Tôi lao vào nhà, thấy bà nằm ngủ trên giường.


Ngủ say lắm. Cái bánh bao lần trước tôi mang về bà cũng chưa ăn, để trên đầu giường, khô khốc.


Tôi đến bên giường bà, ngồi xổm xuống.


Nói rằng tôi mang bánh mì lớn cho bà.


Bà không nói gì.


Tôi nghĩ bà buồn ngủ quá.


Tôi cúi xuống lấy bánh mì ra, bẻ thành miếng nhỏ đút cho bà: “Ăn đi.”


“Ăn xong rồi ngủ tiếp.”


Bà không chịu há miệng, tôi hơi sốt ruột.


Lại bẻ bánh nhỏ hơn, cố nhét vào khe môi mỏng của bà.


Khi Thương Hành đến, Từ Tiểu Hoa vẫn chưa ăn được miếng nào.


Tôi bồn chồn, nhìn chằm chằm miệng bà, lặp lại: “Bà, ăn.”


“Ăn.”


Thương Hành bước tới, nắm cổ tay tôi, giọng rất nhẹ, mang theo sự xót xa kỳ lạ: “Thương Tự, bà ấy không ăn được nữa.”


Tôi ngẩng phắt lên, nhe răng hung dữ với anh.


Không được nói Từ Tiểu Hoa!


Bà ấy ăn được!


Thương Hành không sợ tôi, tàn nhẫn nói: “Bà ấy sẽ không tỉnh lại nữa.”


Tôi hét lớn: “Sẽ tỉnh!”


Không được nói Từ Tiểu Hoa!


Bà ấy không tỉnh, tôi phải làm sao?


Ai còn bảo tôi đánh răng sạch, gấp khăn thành hình vuông, ai còn gọi tôi là “đồ bẩn thỉu”?


Từ Tiểu Hoa sẽ tỉnh.


Từ Tiểu Hoa sẽ luôn ở bên tôi.


Tôi hất tay Thương Hành, giận dữ đuổi: “Cậu, cút đi!”


Tiếp tục đút bánh cho Từ Tiểu Hoa.


Không sao đâu, Từ Tiểu Hoa.


Thương Hành lừa người.


Chỉ cần ăn bánh, bà sẽ tỉnh lại.


Thương Hành không nói gì, gọi một cuộc điện thoại. Chẳng bao lâu, người của nhà tang lễ đến, mang Từ Tiểu Hoa đi.


Tôi như thú hoang tấn công đội tang lễ.


Muốn giữ bà lại.


Từ Tiểu Hoa không đi đâu cả.


Bà ở đây, bà không đi đâu cả.


Sau khi đánh bị thương ba người, Thương Hành bước tới, đè tôi xuống đất, dùng dây trói tôi.


Tôi như thú bị nhốt, không thoát được, chỉ biết trơ mắt nhìn Từ Tiểu Hoa đi xa, cắn mạnh vào cánh tay Thương Hành.


Tôi hận Thương Hành!


Anh mang Từ Tiểu Hoa đi!


Nếu anh không đến thì tốt rồi!


Nếu anh không đến, liệu Từ Tiểu Hoa có đi không?!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.