Yêu Thương Tự Tình

Chương 3




Thương Tự ngốc, chẳng biết gì, chỉ chạy theo kh*** c*m thể xác. Người cần bình tĩnh thật ra là Thương Hành. Người rối loạn là anh.


Rõ ràng biết Thương Tự là em trai, vậy mà vừa nãy, anh lại bị cám dỗ. Nếu thêm chút nữa, có khi anh thật sự sẽ làm gì đó với thằng ngốc ấy.


Thương Hành nhắm mắt, hình ảnh Thương Tự ướt sũng đứng ở cửa phòng tắm hiện lên. Từ đầu đến chân, chẳng chỗ nào anh không thích. Ngay cả cái dáng ngốc nghếch ấy, anh cũng thích.


Trước khi gặp Thương Tự, Thương Hành không ngờ cậu lại như thế này. Thương Tự không phải sinh ra đã ngốc. Cậu bị mất tích lúc năm tuổi, cha mẹ tìm cậu cả đời. Dù sau đó nhận nuôi Thương Hành, họ vẫn không từ bỏ tìm Thương Tự.


Thương Hành từ nhỏ đã biết mình có một người em trai bị mất tích. Sau khi mẹ qua đời vì trầm uất, cha cũng lần lượt ra đi, Thương Hành một mình tìm Thương Tự thêm bốn năm. Nghe nói, Thương Tự từ nhỏ thông minh, biết nói sớm, thích xem sách tranh, học gì cũng nhanh. Mà giờ đây, ngoài việc “gâu gâu” và cắn người, Thương Tự chẳng biết gì nữa.


Hành vi cử chỉ, giống hệt một con thú.


Thương Hành không biết Thương Tự đã trải qua những gì, nhưng vừa nãy anh đã chạm từng vết sẹo trên người cậu.


Ngốc như thế, lớn lên một mình, chẳng biết đã chịu bao nhiêu khổ.


Thương Hành vô thức xoa ngực, thằng nhóc ấy, thật sự khiến người ta xót xa.


Khi Thương Hành rời giường, tôi đã tỉnh.


Thấy anh đứng ở ban công hút thuốc, tôi lén đi theo, đứng sau lưng anh, nhìn anh rít từng hơi, nuốt nước bọt.


Thương Hành mỗi lần hút thuốc đều quay lưng với tôi.


Không muốn cho tôi ăn.


Thuốc, chắc ngon lắm, đúng không?


Thương Hành hút hẳn mấy điếu rồi.


Tôi cũng muốn ăn.


Thương Hành vô tình quay lại, bắt gặp ánh mắt tôi, giật mình: “Đệt!”


Tôi chớp mắt, tiếp tục nhìn chằm chằm điếu thuốc trên tay anh.


Muốn ăn.


Thương Hành xoa ngực, chưa hết hoảng, dùng tay cầm thuốc chỉ vào tôi mắng: “Cậu là ma à! Đi đứng không có tiếng động gì hả!”


Tôi mừng thầm, nhanh như chớp cúi đầu ngậm lấy điếu thuốc đang cháy trên tay anh, nuốt vào miệng.


Lập tức bị nóng đến đỏ mắt.


Đau, đắng, ngạt.


Thật khó ăn.


Đồ khó ăn thì nuốt nhanh đi.


Đang định nuốt, Thương Hành bóp má tôi: “Đó là tàn thuốc, không ăn được! Mau nhổ ra!”


Anh banh miệng tôi, lấy tàn thuốc ném đi, ngón tay thò vào miệng tôi kiểm tra.


Khuôn mặt đầy lo lắng: “Bỏng chỗ nào không? Đau không?”


Tôi ngoan ngoãn há miệng, cuốn lấy ngón tay anh l**m một cái.


Ngón tay Thương Hành có mùi kẹo, hơi ngon.


l**m thêm cái nữa.


Nếm kỹ, tôi nắm tay anh, l**m mạnh một cái vào lòng bàn tay.


Thương Hành run lên, hít sâu một hơi, rút bàn tay ướt nhẹp ra, tát lên đầu tôi: “Cậu là chó à? l**m lung tung! Không thấy bẩn à?!”


Chưa hả giận, anh tát thêm cái nữa: “Sau này còn ăn bậy, đánh chết cậu.”


Chó?


Tôi biết mà, nghiêng đầu, kêu: “Gâu!”


Thương Hành: “…”


Sáng hôm sau, tôi bắt đầu cào cửa.


Tôi muốn ra ngoài, Thương Hành không cho.


Tôi đấm đá cửa, còn cắn cả tay nắm cửa.


Thương Hành không chịu nổi, kéo tôi lại, bật một bộ phim hoạt hình trên máy tính bảng cho tôi xem.


Tôi bị con “heo máy sấy” trên màn hình hút hồn, ngồi dựa vào mép giường, ôm máy tính bảng, mắt không chớp nhìn chú heo.


Thương Hành ngồi trên ghế, tiếp tục xử lý công việc trực tuyến chất đống.


Một lúc sau, tôi nghe tiếng động khẽ, cảnh giác nhìn sang.


Thương Hành gục trên ghế ngủ, điện thoại rơi xuống đất, kêu “cạch”.


Tôi định quay lại xem heo, bỗng phát hiện trên người Thương Hành có mùi kẹo.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.