Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Trong Truyện Đam Mỹ

Chương 13: Hoàn




28

 

Từng là một trong số đông đảo phó sử dưới trướng hắn.

 

Cố Thanh Vân bên ngoài hỏi: “Ai nấy đều nói có bệnh không được ra ngoài đón gió, thực sự nếu xảy ra chuyện gì, cha của tiểu t.ử Triệu Miễn  kia trách tội xuống, ngươi tưởng chủ t.ử của ngươi sẽ bảo vệ ngươi chắc?”

 

Bùm một tiếng, giọng nữ nhân gõ vào thùng xe ở chỗ nào đó, thực không kiên nhẫn mà phất tay đuổi người.

 

“Chút tâm tư đó của các ngươi ai mà không biết, hơn nửa tháng trời người ta đều có thể chạy đến Tây Nhung rồi, không phải là muốn vòi vĩnh chút lợi lộc sao? Nhân lúc cô nãi nãi tâm tình còn tốt, mau cút nhanh cho khuất mắt.”

 

Phu xe đ.á.n.h một tiếng còi, xe ngựa lảo đảo lăn bánh, bên ngoài có người gõ gõ vào thành xe.

 

Vài tiếng rất có quy luật.

 

Tựa như một lời cáo biệt.

 

Mà ta rốt cuộc vẫn không thể khiến Nguyễn Khuyết gọi tên mình lần thứ hai, có chút nhụt chí, ta đưa tay vân vê lọn tóc của hắn.

 

Cửa thành đã bị bỏ lại xa tít tắp phía sau, ta nhìn chằm chằm sườn mặt Nguyễn Khuyết, đột ngột hỏi: “Sẽ không hối hận chứ?”

 

Nguyễn Khuyết bị hỏi đến mức có chút không hiểu ra sao: “Hối hận chuyện gì?”

 

“Ngươi nói xem…… Ngươi có phải một kẻ luyến tiếc không?” Ta khẽ cười một tiếng.

 

Ta để Nguyễn Khuyết tựa vào giường nệm trong xe, rồi mượn lực ngả hờ lên người hắn: “Như thế này, cứ như thể ta vừa cướp ngươi từ trong tay kẻ nào đó đi vậy.”

 

Nguyễn Khuyết “ồ” một tiếng: “Vậy ngươi cảm thấy thế nào?”

 

Ta lập tức đáp: “Khá tốt.”

 

Nguyễn Khuyết: “……”

 

Ta dừng lại một chút rồi bổ sung: “Nếu cho ta cơ hội lựa chọn lần nữa, ta vẫn sẽ ra tay.”

 

29

 

“Ngươi vốn không thích chốn triều chính.” Nguyễn Khuyết nhìn về phía ta.

 

Thân thể hắn vẫn còn suy nhược trầm trọng, theo nhịp xe ngựa lăn bánh, rèm che đung đưa khiến đôi khi vài tia sáng lọt vào, chiếu lên gò má có phần tái nhợt.

 

Nguyễn Khuyết hỏi: “Nếu ta thực sự chọn ở lại nơi này, ngươi tính thế nào?”

 

Ta “ừm” một tiếng, giả bộ dáng vẻ trầm tư suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng buông tay: “Nếu ngươi đã không nỡ rời đi, chẳng bằng ta cũng ở lại bầu bạn với ngươi.”

 

Có kẻ dùng mười lăm ngày để muốn Nguyễn Khuyết ở lại, ta liền thuận theo ý đối phương, chủ động lưu lại mười lăm ngày để Nguyễn Khuyết cẩn thận cân nhắc rồi mới đưa ra quyết định.

 

Ván cược này vốn dĩ chênh lệch đến dị thường.

 

Một bên bàn cân là cả một tòa thành trì chứa đựng hơn hai mươi năm quá khứ của đối phương.

 

Mà bên còn lại, ta chỉ đặt lên đó toàn bộ bản thân mình.

 

Tài trí của ta, thân thủ của ta, những chuyến ngao du của ta, và cả sự tự do của ta nữa.

 

Cả người lẫn tâm, ta đều đặt hết vào phía bên kia.

 

Sau đó.

 

Ta thấy cán cân không chút do dự mà nghiêng hẳn về phía mình.

 

“Ta đúng thật là một kẻ nặng lòng với chuyện cũ.”

 

A Khuyết của ta nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng, như lẽ đương nhiên.

 

“Nhưng so với họ, ngươi còn là 'cũ' hơn.”

 

Nguyễn Khuyết lại hỏi: “Sư phụ ngươi thích thứ gì, chuẩn bị lễ vật gì thì tốt hơn?”

 

Lúc này sắc trời vừa đẹp, một làn gió ấm khẽ lướt qua.

 

-Hoàn-


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
📛 Mua Chặn Quảng Cáo
Gói chặn quảng cáo
Giá: 19.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 38.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 149.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng