Anh lợi dụng màn đêm làm bức màn che, ôm người yêu đang ngủ say không tỉnh của mình, xuyên qua khu rừng bê tông cốt thép của nhân loại, như một con thú hoang kiêu hãnh chiến thắng, gấp không chờ nổi muốn trở về hang ổ để tận hưởng chiến lợi phẩm.
Phố Hương Hạnh đêm nay cũng đang ở trong trạng thái phong tỏa. Sau khi trận chiến đẫm máu kết thúc, Viện Nghiên Cứu Dị Thường hào phóng ban thưởng cho sinh vật bị kiểm soát đặc biệt cấp A+ quý giá của họ một chút phúc lợi nho nhỏ --- cửa chính của hang ổ anh đã được tu sửa tốt.
Lục Kiến Xuyên bay vọt qua đỉnh đầu nhóm quản lý đang tăng ca, rải xuống xuống một đống kẹo mừng màu đỏ.
Những tiếng cười vui vẻ vang lên sau đó, mọi người rõ ràng đã nhận được tin "Kế hoạch Tùng Mộc" đã thành công, vừa vui mừng việc 'Kiến Chúa' đã ngã xuống, đồng thanh hô lên về hướng bóng đen vừa lướt qua để gửi lời chúc phúc:
"Tân hôn vui sướng, ngài Sứa! Vất vả rồi!"
Lục Kiến Xuyên nhếch mép cười, gấp không chờ nổi đi qua cửa chính, nhảy thẳng lên tầng hai, dùng xúc tu cạy mở cánh cửa sổ đóng chặt, đặt Phương Hành Chu vào tổ ấm tình yêu do cả hai cùng xây dựng.
Phương Hành Chu không biết đã mở mắt ra từ khi nào, nhưng đồng tử cậu vẫn tan rã. Cậu bị ảnh hưởng bởi mùi 'Kiến Chúa' trong trận chiến, gò má cậu trắng nõn ửng đỏ, khi được đặt xuống giường liền vô thức cọ mặt vào chăn.
Lục Kiến Xuyên dùng ánh mắt dính dính l**m từng centimet trên người vợ yêu của mình, như đang chiêm ngưỡng bữa tiệc chân chính của đêm nay.
"Bảo bối..." Anh sốt sắng lẩm bẩm, "Để anh nghĩ xem nên bắt đầu từ đâu..."
"Ừm... Trước tiên phải có chút cảm giác nghi thức, đợi chút nhé, em yêu."
Lục Kiến Xuyên dùng cả tay cả chân, bò lên giường, thở gấp hôn lấy môi Phương Hành Chu, cạy hàm răng cậu, biến lưỡi mình thành xúc tu, thô bạo nhưng tinh tế quấn lấy đầu lưỡi mềm mại bên trong, hôn say đắm khoảng năm phút rồi mới đứng dậy, anh thở dài sảng khoái, phát ra âm thanh thỏa mãn.
Sau khi nếm thử món khai vị ngọt ngào, anh lấy lại phong thái và sự kiên nhẫn của một người chồng, cởi bộ quần áo mang theo mùi máu tươi, vào phòng tắm bắt đầu nghiêm túc tắm rửa.
Dù anh chưa tiêu hóa hết 'Kiến Chúa', dạ dày nhân loại đã không chịu nổi dịch tiêu hóa ăn mòn mạnh, cả bụng anh nóng rát như có lửa đốt, thậm chí còn đốt chín một phần thịt của anh. Nhưng Lục Kiến Xuyên vẫn luyến tiếc biến về bản thể, chỉ không ngừng chỉnh sửa cơ thể này, vì anh biết người yêu thích khuôn mặt nhân loại do anh tỉ mỉ tạo ra.
Nước lạnh chảy qua lớp vỏ nhân loại anh ngụy trang hoàn hảo. Lục Kiến Xuyên nhắm mắt lại, dùng "dạ dày" giam chặt đống thịt còn đang giãy giụa bên trong, anh tiết ra nhiều dịch tiêu hóa hơn, cảm nhận sự biến đổi cơ thể do 'Kiến Chúa' mang lại.
...Khứu giác nhạy bén hơn... Cảm xúc tình cảm mãnh liệt hơn... Khát khao dữ dội hơn... Muốn... h*m m**n... Da thịt áp sát... Hôn môi... Tình yêu cuồng nhiệt không thuốc nào chữa được... Sinh sản... Sinh sản không ngừng... Có con...
Bên trong cơ thể như biến thành đất sét dẻo, mềm mại vô cùng, có thể nặn thành bất cứ hình dạng nào, chịu đựng mọi hình thức sinh sản. So với sức mạnh và cách sinh sản phiền phức của 'Kiến Chúa', Lục Kiến Xuyên vượt trội hơn hẳn. Chỉ cần anh muốn, anh có thể như cá ngựa mà đẻ ra hàng ngàn hàng vạn trứng cùng một lúc, cho chúng ngụy trang thành người, len lỏi vào xã hội nhân loại, thỏa thích giết chóc, cắn nuốt, trở nên mạnh mẽ rồi quay về phụng dưỡng cơ thể mẹ.
Nhưng anh không hề hứng thú với việc này.
Anh chỉ nghĩ về một điều ---
Nên đẻ con hay đẻ trứng?
Dù trước giờ luôn muốn một quả trứng để Phương Hành Chu cùng tham gia vào quá trình ấp nở, nhưng anh chợt nhận ra... Một nam nhân trưởng thành đẻ trứng có quá kỳ quái không?
Nếu mang thai thì giới tính của anh không đúng.
Đẻ trứng... thì sai cả giống loài và giới tính.
Nếu vợ đột nhiên có một quả trứng, chắc sẽ nghi ngờ quan hệ huyết thống của hài tử nhỉ? Xét nghiệm ADN của loài người có dùng được cho quái vật không? Làm sao để chứng minh trứng là của cậu?
Lục Kiến Xuyên nghiêm túc suy nghĩ vài phút, sau khi đấu tranh tư tưởng hồi lâu, cuối cùng anh vẫn nghiêng về phía đẻ trứng.
Bởi anh rất, rất, rất muốn nhìn Phương Hành Chu cùng anh dùng cái bụng ấm áp mềm mại ấp trứng, đứa con của họ phải được cả hai cùng ấp nở.
Quyết định xong, Lục Kiến Xuyên nở nụ cười chờ mong.
Anh tắm rửa xong, lau khô người, rồi chọn lọ nước hoa Phương Hành Chu thích nhất xịt lên cổ tay và sau tai, rồi chân trần bước vào phòng sách, thò một đoạn xúc tua ngắn chui vào khe ngăn bàn.
Trước nghi thức tạo trứng, anh cần ôn lại ghi chép đã thu thập, đảm bảo mọi thứ hoàn hảo...
...Hửm?
Xúc tua càng lúc càng dài, lục lọi khắp ngăn bàn nhưng không tìm thấy bí mật nhỏ anh đã giấu kỹ.
Lục Kiến Xuyên ngẩn người một lát.
Giấy ghi chú biến mất rồi, dạo gần đây chỉ có Phương Hành Chu ở nhà, chắc chắn đã bị cậu lấy đi. Nhưng sau khi đọc nội dung trong đó, sao cậu không nói gì? Là do cậu cảm động trước việc anh dốc lòng chuẩn bị mang thai sao? Hay cậu đã đoán ra được chân tướng, cho nên cảm thấy xấu hổ?
Nghĩ vậy, tai Lục Kiến Xuyên đỏ lên.
Tình yêu mênh mông trào dâng, biến thành chất dinh dưỡng, trở thành trợ lực tốt nhất để tiêu hóa 'Kiến Chúa'.
Anh không bận tâm với việc ôn tập kiến thức mang thai nữa, anh thu hồi xúc tua, ngược lại đi ra quầy rượu rót một ly vang đỏ, uống cạn nó trong một ngụm, hít sâu một hơi rồi kích động trở lại phòng ngủ.
Phương Hành Chu vẫn nằm trên giường như cũ.
Cậu dường như đã thanh tỉnh nhưng dường như vẫn chịu sự ảnh hưởng của 'Kiến Chúa', đồng tử ướt đẫm mồ hôi lấp lánh sáng ngời dưới ánh đèn, nhưng nhìn kỹ thì đôi mắt cậu vẫn không có tiêu cự, chỉ đờ đẫn nhìn chằm chằm mặt Lục Kiến Xuyên, môi cậu hơi hé mở lộ hàm răng trắng muốt.
Cậu hiếm khi để lộ vẻ mặt như vậy.
Kính không độ thường dùng để che giấu đôi mắt đã bị gỡ xuống, giờ anh có thể nhìn thấy toàn vẹn đôi mắt ấy, nó chứa đựng tình yêu sâu sắc đến đáng sợ, dường như cậu đã bị Lục Kiến Xuyên mê hoặc hoàn toàn, mê luyến đến mức sẵn sàng chết vì anh.
Trong thời gian Lục Kiến Xuyên rời đi, cậu thô lỗ ngược đãi bản thân, Lục Kiến Xuyên hiểu rõ cấu tạo cơ thể cậu, biết rõ động tác như vậy chỉ mang lại đau đớn cho cậu, không có nửa phần vui sướng.
Nhưng động tác của cậu vẫn không ngừng, khóe miệng cậu nở một nụ cười nhạt, như thể đau đớn và kh*** c*m không khác gì nhau, thậm chí... có lẽ cậu đã sớm mong chờ cơn đau người yêu mang đến, muốn dùng cảm giác đau đớn tột cùng đó để xác nhận sự tồn tại của Lục Kiến Xuyên, ghi khắc khoảnh khắc yêu nhau này.
Phương Hành Chu như vậy, vừa chân thành, bình thản, nóng bỏng như viên lửa rượu, khiến cả bụng của Lục Kiến Xuyên bùng cháy.
Phần lực lượng của 'Kiến Chúa' cuồn cuộn sôi trào, dù đêm nay anh đã ăn no căng, anh vẫn không kìm được mà nuốt khan, cơn đói khát bốc cháy mãnh liệt truyền lên từ cổ họng anh.
"Vợ yêu..." Tim anh đập thình thịch, "Em..."
Phương Hành Chu phát ra một tiếng rên lên đau đớn lại vui sướng, cậu dịch về phía đầu giường, áp mặt vào gối của Lục Kiến Xuyên, tóc đen dính mồ hôi trên gương mặt trắng nõn của cậu.
"...Không tới sao?" Giọng cậu khàn đặc, có chút mơ hồ mà nói, "Nai con."
Đồng tử Lục Kiến Xuyên co rúm lại, giống con rắn rừng hưng phấn tột độ. Anh không thể tin được những gì mình thấy, cái đuôi lập tức phản ứng, giống như sắp nổ tung.
"Nai con." Phương Hành Chu nheo mắt, gọi lại một lần nữa.
Lục Kiến Xuyên suýt nữa bị cậu kêu đến mức hồn phi phách tán, da đầu cậu căng cứng, suýt nữa không giữ được vẻ ngoài con người, hận không thể biến về bản thể, dùng xúc tu l**m người trên giường từ đầu đến đuôi.
Anh không nhịn nổi nữa, bước tới mép giường, dùng cả tay chân vây lấy người yêu vào lãnh địa của mình, nhân lúc Phương Hành Chu còn chưa tỉnh táo hoàn toàn mà cả gan làm loạn, từ phía sau thò ra hai xúc tua.
Những xúc tu đêm nay đã treo cổ 'Kiến Chúa' giờ ngoan ngoãn như đuôi chó con.
Một cái xúc tua quấn lấy cổ tay Phương Hành Chu, ngăn cản động tác thô lỗ của cậu, xúc tu còn lại đau lòng bao bọc vết thương bị ngược đãi, tiết ra chất nhầy chữa trị, mấp máy một chút, trấn an bộ phận đáng thương bị cọ trầy da.
Phương Hành Chu phát ra tiếng thét chói tai dồn dập, nhưng bị Lục Kiến Xuyên chặn môi, nuốt tiếng thét còn lại vào bụng.
"Bảo bối," hồi lâu sau, anh mới th* d*c buông môi cậu ra, "Anh dạy em lâu thế mà sao vẫn không học được? Lại làm mình bị thương."
Phương Hành Chu hoàn toàn bị xúc tua khống chế, mềm như bông dựa vào lòng ngực người yêu, đồng tử cậu càng ngày càng tan rã, ánh mắt vẫn dán chặt vào khuôn mặt tuyệt mỹ của người yêu.
"Hay là... em vẫn luôn mong động tác của anh không tinh tế như vậy?"
Phương Hành Chu run nhẹ trong vòng tay của anh, cơ bắp cậu căng cứng, mu bàn tay xanh xao nổi gân xanh, móng tay nắm chặt cánh tay hơi ẩm của Lục Kiến Xuyên, như sắp bị xúc tu của anh g**t ch*t.
Mỗi biểu cảm, mỗi lần rung động, mỗi hơi thở của cậu... Lục Kiến Xuyên đều hiểu rõ như lòng bàn tay.
Anh lộ ra nụ cười không có ý tốt, cố ý thu xúc tua vào phút cuối, chỉ dùng bàn tay tinh tế của con người.
"À, đúng rồi," anh thưởng thức vẻ nhăn mặt của Phương Hành Chu, "Trước đó, chúng ta còn có chuyện chính."
